Chương 2800: Người trên kẻ dưới 3
Nam tử áo xanh trên chiếc thuyền nhỏ chạy về phía y, theo gió vượt sóng, đứng xa xa vươn tay về phía y, giọng nói hùng hậu vang lên: "Tụng niệm tên ta! Ta sẽ trở về! Tụng niệm tên ta, ta tên..."
Bỗng nhiên, âm thanh của Hỗn Độn chung vang lên, nhiễu loạn tiếng nói của nam tử kia, đánh ra một cơn sóng hỗn độn, nhấn chìm cả nam tử mặc áo xanh và chiếc thuyền nhỏ kia.
Nam tử áo xanh cùng thuyền nhỏ bị cuốn vào sâu trong Hỗn Độn Hải, dần dần biến mất, cùng lúc đó, trong ảo ảnh Hỗn Độn Hải trước mắt Hứa Ứng đột nhiên xuất hiện vách Hỗn Độn chung khổng lồ vô cùng, càng lúc càng chân thật, dường như muốn từ Hỗn Độn Hải chui vào trong ảo giác!
Nhưng vào lúc này, bàn tay của nam tử áo xanh kia xuyên thấu hỗn độn, vỗ mạnh lên Hỗn Độn chung, tiếng chuông vang lên, tất cả ảo giác trước mắt Hứa Ứng đều tiêu tán, không khỏi toàn thân mồ hôi đầm đìa.
Tiếng gọi của Nguyên Vị Ương vọng tới trong tai y, liên tục kêu vài tiếng, Lúc này Hứa Ứng mới hồi phục tinh thần.
"Vị Ương, nàng có thấy không?" Y thất hồn lạc phách hỏi.
Nguyên Vị Ương khẽ nhíu mày, không biết trên người y đã xảy ra chuyện gì, lại sợ bị Đế Thần nhìn ra quan hệ của hai người, truyền âm nói: "A Ứng, chàng về Hoàng Cực đế đô trước đi, đợi thương thế của ta khỏi hẳn rồi mới liên lạc!"
Dứt lời, cô trốn vào hư không, biến mất không còn tăm tích.
Hứa Ứng vẫn ngây ngốc, trong đầu không ngừng xuất hiện cảnh tượng khai thiên tích địa, như khắc sâu trong đầu của y.
Cảnh tượng Hỗn Độn Hải khai thiên tích địa kia thật sự khiến y chấn động, đây là lần đầu tiên y thấy được cảnh tượng bao la hùng vĩ khai mở một vũ trụ hoàn chỉnh, thấy được sức mạnh vô địch!
"Đế Thần liệu có làm được không?"
Trong lòng y không ngừng dò hỏi bản thân mình, Đế Thần đã là nhân vật mạnh mẽ nhất mà y từng gặp qua, liệu người này có thể vô trung sinh hữu, khai mở càn khôn sáng tạo vạn vật trong Hỗn Độn Hải hay không?
"Chỉ e là không làm được."
Trong lòng y thầm nhủ: "Lẽ nào người trong quan tài chính là người ngoại lai mà Tần Loan Đạo Tổ đã nói? Người ngoại lai Tô Vân cũng có lực lượng khai thiên tích địa, người trong quan tài cũng có lực lượng như thế..."
Y lại phủ nhận cái nhìn này.
Người trong quan tài là dùng dị đạo vô trung sinh hữu khai thiên tích địa, người này khai mở vũ trụ phần nhiều là biến hóa dị đạo. Mà Hỗn Nguyên vũ trụ hiển nhiên không phải dị đạo, mà càng giống Hồng Mông đại đạo hơn.
Thuộc tính đại đạo của hai người không giống nhau.
"Người trong quan tài, chắc hẳn đến từ bên ngoài hỗn độn, là khách tới từ Đại Hư Không. Còn người ngoại lai lại đến từ trong Hỗn Độn Hải. Chỉ có điều một tồn tại cường đại như vậy, sao lại chết được? Người giết chết hắn sẽ là ai?"
Hứa Ứng đột nhiên nhớ tới Hỗn Độn chung, thời điểm người trong quan tài kia sắp nói ra tên của mình, âm thanh của Hỗn Độn chung vang lên đúng lúc này, hiển nhiên không muốn để người ta biết được tính danh chân thật của y, miễn cho gọi người này dậy.
"Chẳng lẽ Hỗn Độn Chủ chính là kẻ thù của người trong quan tài, là Hỗn Độn Chủ giết chết người trong quan tài?"
Hứa Ứng lấy lại bình tĩnh, đi đến Hoàng Cực đế đô, trong đầu vẫn hiện ra tình cảnh người trong quan tài khai thiên tích địa.
Quan hệ giữa Tiên Thiên Cửu Đạo và Hư Không lại trở nên rõ ràng như vậy, các loại biến hóa diễn biến của đại đạo cũng trở nên rõ ràng trước nay chưa từng có.
Mỗi một lần trong đầu y tái hiện cảnh tượng khai thiên Tích Địa, sẽ có thu hoạch mới, đạo hạnh bất giác gia tăng một phần.
Hứa Ứng không biết mình trở lại Hoàng Cực đế đô khi nào, đợi đến khi tỉnh lại đã là hơn mười ngày sau.
Nhưng điều kỳ quái là, sau khi chuông vang người trong quan tài kia không hề tìm y. Không biết có phải là bị Hỗn Độn chung trấn áp hay không.
"Hỗn Độn chung xuất quỷ nhập thần, không biết có theo trấn áp lần này tìm đến phương vị của ta không?" Trong lòng Hứa Ứng có phần bất an.
Hiển nhiên Hỗn Độn chung và người trong quan tài có chút chuyện, bởi vậy nó mới xuất hiện trong ảo ảnh mà Hứa Ứng trải qua. Nó bắt buộc phải có quan tài đen, Hứa Ứng cảm thấy Hỗn Độn chung có thể cắt vào ảo giác lần đó, chắc là đã xác định phương vị của quan tài đen.
"Đế Thần, quan tài đen, Hỗn Độn chung, chỉ e sẽ tụ họp lần nữa. Nhưng lần này địa điểm bọn họ gặp nhau không phải Hỗn Độn Hải Hải, mà là Hoàng Cực đế đô của Hỗn Nguyên tiên triều!"
Hứa Ứng phun ra một ngụm trọc khí, trong lòng có phần bất an: "Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, ta và Vị Ương phải nhanh chóng rời khỏi nơi đây!"
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên giọng nói của Nguyên Vị Ương vang lên từ trong hư không, vọng khắp Hoàng Cực đế đô: "Hứa Ứng Hứa đạo hữu, nghe nói ngài tu thành Hư Không Đạo Chủ, lại nhảy ra khỏi Hư Không, tự thấy đạo của mình ở trên Hư Không. Có thể chỉ giáo hay không?"