Chương 704: Đây Là Đại Càn Trong Nhận Thức Của Nàng Sao?
Huyện thành nho nhỏ kia chính là cố thổ của Thẩm đại nhân. Vì vậy, Dương An quận này chính là nơi được mấy vị tộc lão Hứa gia chú tâm xây dựng, lại thêm đại trận do Thanh Nhi cô nương tự tay kiến tạo mà thành.
Màn sáng phía chân trời chậm rãi trở nên dày đặc hơn, từng sợi lưu quang như lông trâu mưa phùn rơi xuống. Có lẽ những thứ này không làm gì được Yêu Hoàng chân chính, nhưng đối với những Yêu Vương bình thường trước mắt, sự hiện diện của chúng nó lại giống như một cuộc đồ sát không tiếng động.
Nhóm Đại Yêu cường tráng vừa bước vào trong đó đã có cảm giác sinh cơ của mình đang nhanh chóng bị rút đi. Bàn chân khẽ lảo đảo một cái, đã ngã rầm xuống đất.
Tiểu viện trước mặt rung mạnh, nhưng vẫn không sụp đổ. Đứa nhỏ được phụ mẫu ôm chặt trong ngực, đang mở to hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, trong lòng vô cùng hoảng sợ con hung thú ngoài cửa kia, lại phát hiện… dường như vẻ mặt của con hung thú ấy còn sợ hãi hơn cả mình, mãi cho đến khi yêu huyết tanh hôi thấm vào bùn đất, nhuộm cả con đường thành một mảnh đỏ sậm.
“…”
Diệp Văn Huyên yên lặng nhìn tất cả những gì đang phát sinh phía dưới, lại nhìn Linh Hề lấy một địch hai vẫn không rơi xuống hạ phong.
Đối phương lại có đầu óc đến mức này? Lại biết dựa vào chiếc pháp bào kia bảo hộ, rồi sử dụng các loại thủ đoạn quen thuộc đi ứng phó với địch nhân?
Thiên Yêu quật toàn lực trả thù nhưng ngay cả cái huyện thành nhỏ rách nát này cũng không vượt qua được.
Đây là Đại Càn trong nhận thức của nàng sao?
Ý niệm tới đây, nàng lập tức quay người đi về phía Hoàng thành. Đã nói không động thủ thì chính là không động thủ, dù người phía dưới có là đồ nhi ỷ lại vào nàng nhất.
Nếu ngay cả chút tính nhẫn nại này cũng không có, thì đúng là tu luyện nhiều năm như vậy đều uổng phí cả rồi.
…
Khắp nơi bên trong Cửu Châu đều xảy ra yêu họa. Mà tình huống phát sinh cũng gần giống như Thanh Châu.
Nhóm tiền bối Ngô Đồng sơn đều tự mình trấn thủ một khu vực, mà người trẻ tuổi chân đạp Huyền Kiếm kia lại dứt khoát đi vòng quanh các châu, thay chư vị sư đệ sư muội kết thúc.
Mỗi khi chiếc hắc bào Nam Dương kia hiện thế có nghĩa là máu nhuộm đại địa.
Đương nhiên, Nhiếp Quân cũng không phải là người giết chóc hung tàn nhất. So sánh với gã, Trấn Ngục Pháp Tướng với thân thể cao hơn mười trượng, lại được chiếc áo khoác lông vũ màu vàng lợt kia gia trì và chỉ ra tay với Yêu Vương, càng hung tàn hơn nhiều, gần như nó đã lấy đi tính mạng của mấy chục con Yêu Vương rồi.
Nhưng điều làm cho Tổng binh ở các nơi kinh ngạc nhất lại không phải điều này. Xét cho cùng, cả thiên hạ này đều biết uy danh của tu sĩ Ngô Đồng sơn mà, lại thêm bộ Kim Thân Pháp Tướng này còn đại biểu cho Thẩm đại nhân nữa. Điều khiến bọn họ không thể lý giải được nhất, lại chính là mười mấy vị tu sĩ Hóa Thần đột nhiên xuất hiện kia.
Mỗi khuôn mặt ấy đều vô cùng quen thuộc, nhưng khí tức cường hãn phát ra trên người bọn họ lại khiến người ta rung động vô cùng.
Tổng binh của Ung Châu Hầu Vạn Sơn khẽ bĩu môi, có chút đỏ mắt nhìn chằm chằm vào bào đệ nhà mình. Cả hai đều ngừng lại ở Cực Cảnh nhiều năm, vậy mà không sao hiểu nổi đối phương chỉ tu luyện trong một buổi duy nhất đã Hóa Thần, trực tiếp lên thay thế cho vị Tổng binh là lão, khiến lão ngoại trừ bay tới bay lui trên trời thì không còn việc gì khác để làm nữa.
Rõ ràng là Thiên Yêu quật trả thù, nhưng tới tận hôm nay, ngay cả một tòa thành nhỏ bọn chúng cũng không đánh hạ được, ngược lại còn giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, liên tiếp xông lên chịu chết.
Nhìn Kim Thân Pháp Tướng lần nữa dẫn theo một đống lớn thi thể yêu ma rời khỏi Ly Châu, Hầu Vạn Sơn thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía các quận yên tĩnh hòa bình xung quanh.
Dường như trận chiến ở bên ngoài Đại Càn hoàn toàn không ảnh hưởng đến dân chúng các quận… Tình huống này thật sự khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.
Phải biết rằng, chỉ chừng hai - ba năm về trước thôi, bọn họ còn vì một con yêu lang Hỗn Nguyên cảnh mà đang cân nhắc xem có nên từ bỏ Thanh Châu hay không.
Nhưng… Tất cả mọi chuyện, từ nhóm đệ tử Ngô Đồng sơn đến nhiều Hóa Thần tu sĩ đột nhiên xuất hiện như vậy, còn bao gồm cả những tòa đại trận huyền ảo này, dường như chúng đều tồn tại bởi vì bóng người đang tọa trấn Hoàng thành kia.
Thẩm đại nhân vẫn luôn lặng lẽ hành động không để lộ ra một chút phong thanh nào, nhưng ngài lại thật sự lấy sức của một mình mình phù hộ cho lê dân Cửu Châu.
…
Cùng lúc đó, trong Giáp viện Võ Miếu Hoàng thành.
Thẩm Nghi lấy ra đống tinh huyết của đám yêu ma vừa được Thanh Hoa đưa về, tinh huyết cầm yêu lúc trước đã sớm dùng hết. Hắn thoáng suy nghĩ một chút, sau đó dứt khoát lấy yêu huyết dính chút hỏa tính ra thử xem.
Trải qua nhiều lần thử nghiệm, đến hiện tại thủ pháp của hắn đã càng thêm thuần thục rồi.
Thẩm Nghi hài lòng nhìn đống “Thiên Hoàng Đan” với rất nhiều màu sắc khác nhau vừa xuất hiện trước mặt.
Ít nhất là không nổ lò.
“…”
【 Phản Hư. Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân: Nhập Môn 】
Thẩm Nghi nuốt chúng vào, lại mở bảng giao diện ra, tiếp tục thôi diễn Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân.
Theo lý mà nói, đan dược có, thọ nguyên không thiếu, công pháp chắc chắn sẽ không thành vấn đề, mà đây lại là Thối Thể Pháp hắn thích nhất, nhưng ai ngờ, thôi diễn một hồi lại không có tiến triển gì lớn.
【 Năm thứ hai mươi chín ngàn, ngươi ăn vào các loại tạp đan, mượn dược lực rèn luyện linh khu, ngươi tiêu hao dược lực rất nhanh, linh khu lại một lần nữa ngưng thực thêm vài phần… 】
Thẩm Nghi thoáng trầm mặc một lát. Rõ ràng đây là phần công pháp tu luyện tiếp theo sau khi đạt đến Phản Hư cảnh, nhưng nó chỉ khiến cho cảnh giới của Thần Tước Niết Bàn Pháp nhảy vọt, mà thần thông ẩn chứa bên trong lại chậm chạp không thể nắm bắt được.
Đến đây, rốt cuộc hắn cũng biết được vì sao lúc trước mình lại cảm nhận được ràng buộc rồi. Dường như với trạng thái trước mắt của Nam Dương tông thì rất khó mà cung cấp để nuôi dưỡng ra một vị đại tu sĩ chân chính.
Cả về tài nguyên lẫn khí tức thiên địa đều lộ ra vẻ thiếu thốn như vậy.