Chương 714: Đồ Ăn Của Ta Lại Dám Làm Ta Đổ Máu!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 714: Đồ Ăn Của Ta Lại Dám Làm Ta Đổ Máu!

“Nếu nó có cơ hội này ngươi cũng không có cơ hội trông thấy mảnh thiên địa hiện tại đâu.” Diệp Văn Huyên không vui không buồn, đưa mắt nhìn lại: “Vị Trương đạo hữu vốn tự xưng là đệ tử cuối cùng của Nam Dương tông kia, cũng không dám để cho con chim phượng này đột phá đến Phản Hư cảnh.”

“Còn nữa, dường như các ngươi rất thích tính toán những sai lầm mà các ngươi phạm phải lên đầu vi sư.” Nói xong, nữ nhân kia bất đắc dĩ nhếch khóe môi lên, một lần nữa nhìn xuống dưới: “Hiện giờ, ngươi hãy thành thành thật thật đứng nhìn nghiệp chướng do các ngươi tạo là được…”

Đột nhiên lời nói của Diệp Văn Huyên thoáng im bặt, vì Thẩm Nghi ở phía dưới rốt cục cũng hành động rồi, chỉ thấy hắn đột nhiên đạp lên, thân hình lướt nhanh ra, năm ngón tay gắt gao nắm chặt lấy chiếc đan lô, hung hăng đập thẳng vào trán Linh Hoàng.

Ầm! Thậm chí Linh Hoàng còn không thấy rõ động tác của Thẩm Nghi, trên đầu đã bị trúng một đòn thật mạnh. Gã rơi xuống phía dưới, nhanh chóng vỗ vỗ đôi hỏa vũ, lúc này mới ổn định được thân hình đang rơi xuống. Linh Hoàng lộ ra gương mặt kinh ngạc đến khó có thể tin nổi, vội vàng đưa tay sờ vào vết máu trên trán, sau đó nổi giận nhìn về phía chân trời: “Ngươi dám đả thương bản Hoàng?!”

Đồ ăn của ta lại dám làm ta đổ máu!

“…”

Tình huống diễn biến nhanh như chớp này đã làm tất cả mọi người ở bên dưới đều ngây người mờ mịt. Nhưng một màn kế tiếp càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn, thậm chí cả Lý Thanh Phong cũng tạm thời quên đi chuyện tìm kiếm Nhiếp Quân sư huynh của gã.

Chỉ thấy Thẩm Nghi liếc nhìn cái lò luyện đan trên tay, trực tiếp dùng đầu ngón tay lau đi vết máu phía trên, lại đưa đến giữa mũi nhẹ nhàng ngửi một cái. Để rồi ngay sau đó, thanh niên này cực kỳ bình tĩnh đưa ngón tay dính máu kia vào trong miệng. Dường như đã nếm được mùi máu rồi, đột nhiên trong đôi mắt bên dưới mái tóc tán loạn của Thẩm Nghi lại hiện lên một tia sát khí nồng đậm.

Là mục tiêu của cái nhìn chăm chú đến từ đôi mắt đen nhánh kia, bỗng nhiên Linh Hoàng cảm nhận được một tia không thích hợp: “…”

Nhưng rất nhanh, con Phượng Hoàng này đã cưỡng ép đè nén một tia hàn ý quỷ dị vừa phát sinh trong lòng mình xuống, gã không còn chút do dự nào nữa, chiếc áo choàng trắng như tuyết bừng bừng bay lên, đôi cánh hừng hực lửa lại một lần nữa đập xuống, thanh đoản kiếm trong tay cũng bộc phát ra kiếm mang chói mắt, toàn bộ thân thể gã lập tức hóa thành lưu quang đánh về phía Thẩm Nghi!

“Cho bổn Hoàng…”

Lời nói đằng đằng sát khí còn chưa buông ra hết, cánh tay cầm kiếm của Linh Hoàng đã bị Thẩm Nghi nắm chặt trong lòng bàn tay, sau đó … một cái lò luyện đan nặng nề đập xuống!

Ầm! Ầm! Ầm!

Thẩm Nghi dùng một tay túm chặt lấy Linh Hoàng còn tay kia vô tình đập lò luyện đan xuống. Âm thanh biến hóa đến cuối cùng, trên mặt Linh Hoàng đã biến thành một mảnh máu thịt be bét, mỗi một lần nện xuống đều có thể bắn ra một mảng lớn máu thịt.

“Buông tay!” Linh Hoàng liều mạng giãy giụa, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể rút cánh tay được, bỗng nhiên giữa làn da có một đống linh vũ mọc lên chi chít, trên mặt gã cũng có thêm một cái mỏ chim, một đôi hỏa vũ to lớn ầm ầm vỗ thẳng về phía Thẩm Nghi, đẩy hắn ra xa hơn trăm trượng.

“Nếm thử pháp bảo của bản Hoàng!” Linh Hoàng đưa tay vỗ vào bên hông, nhưng còn chưa kịp tìm được vật hữu dụng từ trong đống pháp bảo lão cẩu đưa cho, mới ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Thẩm Nghi ở phía xa xa vừa vươn tay tới.

Có một mũi tên màu vàng sáng chói nằm ở khoảng giữa hổ khẩu của hắn, mũi tên kia đã sớm nhắm thẳng vào mi tâm của Linh Hoàng rồi.

Sắc Yêu Kim Tiễn!

Trong chốc lát, mũi tên kia đã lặng yên không một tiếng động xuyên qua xương sọ của Linh Hoàng, lại nhanh chóng hóa thành ánh vàng dung nhập vào thân thể nó.

“A! A!”

Trong tiếng kêu gào đầy thống khổ, bộ ngân giáp trên người Linh Hoàng nhanh chóng bong ra từng mảng, thân thể con Phượng Hoàng này bắt đầu bành trướng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

Trong vài nhịp hô hấp, nó đã hóa thành một con Phượng Hoàng màu đỏ thẫm che khuất bầu trời, thân hình to lớn không hề thua kém mấy cái huyễn ảnh bên trong trận pháp vừa rồi, thậm chí lại càng thêm hoa lệ hơn chúng.

Một con Cự Phượng chân thật tồn tại!

Với bộ lông vũ như ẩn giấu ánh vàng bên trong, chỉ tùy tiện giương cánh là bắn ra từng cơn cuồng phong mang theo sóng lửa ầm ầm quét tới. Một lần nó tùy tiện xoay quanh trên không trung cũng đủ để biến cả Hoàng thành Đại Càn trở thành một cái lò lửa cực lớn.

Hiển nhiên là Sắc Yêu Kim Tiễn hóa thành ánh vàng vừa khóa lại yêu thể của nó, nhưng cơn đau đớn kịch liệt kia lại khiến Linh Hoàng càng thêm điên cuồng!

Mỗi một động tác của nó đều biến thành một hồi tai họa đối với Đại Càn phía dưới kia.

“Ngăn nó lại!” Linh Hề vung tay áo, linh áp từ bên dưới phóng thẳng lên trên, cuồn cuộn bay đi, cuốn ngược cái biển lửa đang rơi xuống kia trở về nơi nó xuất phát.

“Loại súc sinh này nên giết như thế nào?” Lý Thanh Phong lấy ra các loại pháp bảo còn chưa sửa xong của mình, cũng dũng cảm lao lên, đi chặn lại cơn mưa lửa nọ.

Chỉ là … tình huống do con Phượng Hoàng bị thương nọ gây ra vốn không phải thứ một tu sĩ bình thường có thể chịu đựng nổi.

Ngay tại khoảnh khắc Thẩm Nghi vẫn đang nhìn chằm chằm vào con Xích Nhãn Huyền Phượng không ngừng xoay quanh trên bầu trời, ánh mắt càng thêm thâm thúy, thì bỗng nhiên từ phía chân trời lại vang lên một âm thanh “Xùy” đầy chế giễu.

Giống như một đống lửa vừa bùng lên, hai luồng kim diễm cũng bộc phát ngay sau lưng hắn, chúng lập tức đón gió mà tăng trưởng, nhanh chóng hóa thành hai vùng biển lửa màu vàng rực cũng mang theo uy thế muốn che phủ cửu thiên, lấp kín mặt trời.

Hai luồng kim diễm nhẹ nhàng lay động nhìn giống hệt một đôi cánh chim.

Đôi cánh kim diễm vỗ xuống, mưa lửa đầy trời đều bị cuốn vào, trực tiếp hòa làm một thể với kim diễm. Hoa văn kim diễm trên mi tâm Thẩm Nghi càng thêm chói mắt, gần như muốn thoát ly ra ngoài.

Oanh!

Đột nhiên Thẩm Nghi bay lên không trung, đôi cánh do biển lửa kim diễm hóa thành hung hăng đập thẳng lên người Xích Nhãn Huyền Phượng, đánh cho nó bay ngược ra ngoài.