Chương 2033: Du lãm (1)
Sóng gió từ rất nhiều bán thần cùng lên cấp dần dần bình lặng xuống.
Tuy rằng phần lớn bán thần đều lên cấp thất bại, nhưng thành công duy nhất là Lôi Lâm lại để uy danh của chính mình truyền đến đa nguyên vũ trụ, cho dù là vu yêu kiến thức nông cạn, cả ngày trốn ở phòng thí nghiệm hoặc là ngủ say đều nghe nói tới sự tích của vị thần giết chóc cũng là ma quỷ chi chủ này.
Hào quang màu vàng dập dờn từ thần quốc ở tầng địa ngục thứ 3 chính là chứng minh thực lực sâu không lường được của Lôi Lâm!
Mà chín tầng địa ngục Ba Thác cũng bởi vì Lôi Lâm đến mà xảy ra biến hóa to lớn.
Những linh hồn sa đọa kia đều sẽ theo minh hà trực tiếp lưu lạc đến tầng địa ngục thứ 4 Phất Lai Cách Tác Tư, nhận lấy sự thống trị của Tát Mạch Nhĩ.
Chỉ có tín đồ của Lôi Lâm khi chết đi, linh hồn mới sẽ tiến vào thần quốc của hắn.
Nói một cách khác chính là Lôi Lâm dùng linh hồn tín đồ của chính mình để thay thế được con đường từ Thái Sơ Chi Khế ở trong địa ngục để thu được linh hồn sa đọa.
Sau khi cơ sở này bị lật đổ, A Tư Ma Đế Nhĩ Tư cũng không còn biện pháp vươn tay tới ba tầng vị diện đầu.
Nhưng so sánh với linh hồn sa đọa trên thế gian, lúc này số lượng tín đồ của Lôi Lâm còn phi thường ít ỏi, cho dù có toàn bộ thổ dân đế quốc thờ phụng, nhưng so với số lượng vốn có ở 3 tầng đầu địa ngục thì vẫn kém xa tít tắp.
Nhưng Lôi Lâm cũng không quan tâm đến việc này.
Thần quốc của hắn đang yêu cầu thanh lý, ma quỷ quá nhiều cũng không phải chuyện tốt, A Tư Ma Đế Nhĩ Tư luôn mơ vĩnh viễn trở thành chủ ma quỷ nhưng đây không phải theo đuổi của hắn.
Tín đồ trên nhân gian đại khái cũng không có mấy người hi vọng sau khi chết lại biến thành liệt ma.
“Thần chủ!”
Trong vị diện Địch Tư, trung tâm thần quốc, thành thị thiêu đốt sắt thép đã biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là một vùng hoa thơm chim hót, giống như chốn thế ngoại đào nguyên.
Một toà thánh sơn do bạch ngọc chế thành cao vút trong mây, bên trên là thần điện cự đại.
Rất nhiều kỳ tịnh giả ở xung quanh thành kính cầu khẩn cùng cảm tạ ân điển của thần linh, lực lượng tín ngưỡng màu vàng chiếu khắp toàn bộ thiên không.
Đề Pháp bước nhanh vào thần điện, hành lễ với Lôi Lâm trên thần tọa.
” Quân đoàn thiêu đốt cùng với các ma quỷ khác đã chỉnh lý xong xuôi, số lượng ma quỷ đồng ý phục tùng chúng ta có. . .”
Từng số liệu liên tiếp từ trong miệng Đề Pháp báo lên, Lôi Lâm khẽ nhướn lông mày. Chỉ trong nháy mắt đã thôi diễn hoàn chỉnh tin tức mà Đề Pháp nói tới.
Ba tầng địa ngục đầu lúc này đã hoàn toàn biến thành địa bàn của Lôi Lâm, ma quỷ không phục tùng không phải bị trục xuất chính là trực tiếp bị tàn sát, trở thành chất dinh dưỡng cho thần quốc, có thể sống đến hiện tại, tự nhiên đều là tín đồ của Lôi Lâm.
Đương nhiên, tín ngưỡng của ma quỷ vốn là một chuyện phi thường buồn cười.
“Ừm! Ngươi làm rất khá!”
Lôi Lâm gật đầu, gật đầu khẳng định công lao của Đề Pháp: “Đồng thời, đưa giáo hội đến địa ngục chỉ là kế tạm thời. Ngươi cần chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta ở chủ vật chất vị diện xây dựng mạng lưới tình báo cũng không thể từ bỏ. . .”
Đối với tất cả thần linh, chủ vật chất vị diện vốn là bánh gatô to lớn nhất, cùng với khởi nguồn chủ yếu của tín ngưỡng.
Tuy rằng Lôi Lâm chuyển đảo Ban Khắc Tư cùng thổ dân đế quốc tới thần quốc, làm cơ sở cho chính mình, nhưng tín ngưỡng ở chủ thế giới vật chất vẫn không thể từ bỏ.
Hiện tại hắn đã là chân thần! Tranh đấu cùng với giáo hội của các thần linh khác cũng không sợ hãi gì nào, mục sư có thể thu hoạch được thần thuật hoàn chỉnh từ cấp 0 đến cấp9, đây là điểm khác nhau to lớn nhất giữa chân thần cùng ngụy thần, mà lúc này, chính là cơ hội tốt nhất để mở rộng tín ngưỡng.
“Tuân mệnh! Ý chí của ngài chính là sứ mệnh của chúng ta!”
Đề Pháp cung kính nhận lấy ý chỉ của Lôi Lâm.
“Ừm! Còn có một việc nữa, việc tuyên truyền cùng miêu tả thần quốc, ta muốn mang ngươi tự mình đi nhìn. . .”
Lôi Lâm hơi chuyển động ý nghĩ, không gian thoáng chuyển đổi, hắn cùng Đề Pháp đã đi tới một chỗ trên không, ở trong thần quốc, Lôi Lâm chính là tất cả! Không có bất kỳ vật gì có thể ngăn cản ý chí của hắn.
Còn miêu tả chân thần thần quốc đối với tín đồ cũng là nhiệm vụ quan trọng của Đề Pháp vốn là giáo hoàng đã từng tiến vào thần quốc.
“Trên căn bản. . . Tất cả sinh linh đều ngóng trông cuộc sống tốt đẹp, cho dù là thần linh cũng không thể cự tuyệt nguyện vọng của bọn họ. . .”
Lôi Lâm nhẹ nhàng nói.
Đề Pháp đưa mắt nhìn tới, hoàn cảnh hiểm ác của vị diện Địch Tư đã biến thành một mảnh bình nguyên, lùm cây xanh biếc cùng cỏ dại tô điểm chung quanh, bắt đầu tràn ngập sức sống.
Có Lôi Lâm cải tạo, không chỉ là Địch Tư, ngay cả hoàn cảnh ở A Phất Lạp Tư cùng Di Não Lạc Tư cũng phát sinh thay đổi, thổ địa từ cằn cỗi trở nên màu mỡ, cũng không còn bao nhiêu hoàn cảnh hiểm ác.
Dùng hình tượng để hình dung chính là từ địa ngục chuyển hóa sang thế gian, sau đó còn biến thành thiên đường.
” Người tín ngưỡng ta chờ mong sau khi chết sẽ lên thiên quốc, thu được cuộc sống tốt đẹp, đồng thời đồng ý vì thế mà trả giá tín ngưỡng, đây là khế ước của thần linh cùng bọn họ. Cho dù là thần lực cường đại cũng không thể vi phạm. . .”
Lôi Lâm vung tay lên, mấy hình vẽ đã nổi lên.
Trên một mảnh thổ địa màu mỡ, vài tên thổ dân kỳ tịnh giả đang chăm chỉ canh tác.
Bởi thời gian Lôi Lâm phong thần ngắn ngủi, bởi vậy tín đồ tử vong cũng không nhiều, chỉ là trung tâm vị diện Địch Tư đã đủ để chứa đựng, đồng thời còn thừa sức.
Nơi này bị Lôi Lâm khai khẩn ra từng khu đất trồng trọt, mà những tín đồ kia chỉ thoáng làm lụng, bông lúa nặng trình cùng trái cây mọc ra từ trên đất.