Chương 2035: Tới chơi (1)
Nói nội dung quan trọng về thần quốc cùng tín đồ cho Đề Pháp xong, Lôi Lâm lập tức bắt đầu uỷ quyền, để Đề Pháp tự mình đi xử lý, đồng thời chuẩn bị nhân thủ bí mật về chủ thế giới vật chất.
Đối với phương diện này, Lôi Lâm chỉ thoáng quan tâm, sau đó lập tức chuyển sự chú ý chuyển đến việc xử lý chiến lợi phẩm sau thần chiến.
Lần này hắn liên tiếp thu lấy ba tầng địa ngục cộng thêm một thần quốc, thu hoạch có thể nói là phong phú tới cực điểm.
Ở trong này, khoáng sản, bảo vật trong địa ngục căn bản không gạt được tra xét của Lôi Lâm, mà thu hoạch nhiều nhất trái lại là thu gom từ thần Tái Khấu Lạp sa ngư nhân.
Dù sao đối phương cũng là một vị chân thần, tích lũy mấy chục ngàn năm không phải là giả.
Chỉ là tàng bảo thất mà thành âm hồn cướp đoạt đã chất đầy mấy nhà kho to lớn nhất, ngay cả không gian thứ nguyên đều bị chiếm mất rất nhiều thể tích.
Chuyện về phương diện này có Hạ Lâm cùng Y Lợi Lý Âu thống kê, lấy kiến thức của chúng nó, sẽ không bỏ qua bất kỳ vật nào có giá trị.
Không thể không nói, sau khi đánh bại quốc gia của một chân thần, trong nháy mắt Lôi Lâm đã giàu có đến mức nứt đố đổ vách, nội tình cùng tích lũy của hắn tăng cường rất nhiều, thậm chí có chút hối hận vì để thần của cẩu đầu nhân thần chạy mất.
Sau khi thành âm hồn biểu hiện ra uy lực, các thần linh còn lại nhất định sẽ phòng bị chiến thuật đánh chớp nhoáng của Lôi Lâm, nếu muốn lần thứ hai đồ thần cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.
“Nhưng. . . Thu hoạch lớn nhất vẫn là cái này!”
Lôi Lâm lật bàn tay một cái, một viên thủy tinh màu vàng nổi lên, mang theo gợn sóng quy tắc mạnh mẽ, từng tia hơi nước hiện lên chung quanh, tỏa ra tiếng biển gầm, càng là có thể mơ hồ nhìn thấy đông đảo bóng mờ sa ngư nhân sinh hoạt trong thủy tinh.
Thần chức sa ngư nhân! Đây mới là thu hoạch lớn nhất trong lần đồ thần này của Lôi Lâm, đại biểu một đạo sức mạnh quy tắc hoàn chỉnh, đủ khiến các phù thủy quy tắc điên cuồng.
Mà những thần linh có liên quan cùng hải dương kia, chỉ cần có hứng thú đối với tín ngưỡng của sa ngư nhân bộ tộc, thì nhất định sẽ đồng ý trả giá lớn để trao đổi Lôi Lâm.
“Đúng là không có tác dụng gì. . .”
Đối với thần chức chủng tộc hẹp hòi, Lôi Lâm không có một chút hứng thú nào, hắn đoán ngoài những chân thần cùng bán thần ở hải dương ra thì các thần linh khác cũng không muốn thần chức này.
Nếu như ngưng tụ ra thần chức hải dương thì có lẽ thần linh đều sẽ đánh vỡ đầu vì nó.
Dù sao, toàn bộ chủ thế giới vật chất có hơn một nửa là hải dương! Chuyện này đại biểu là đầu nguồn tín ngưỡng đủ để cung cấp cho thần linh có thần lực cường đại!
“Muốn trao đổi thì đối tượng cũng rất hẹp hòi, chỉ có thần linh liên hệ cùng hải dương. . . An Bác Lý cùng Tháp Lạc Tư sao?”
Thần linh nắm giữ thần chức liên quan tới hải dương thì rất nhiều, nhưng thần lực cấp thấp thì Lôi Lâm một mực không cân nhắc. Những thần linh này còn không bằng hắn đấy, cps lôi kéo cũng không có cái gì tác dụng lớn.
Chỉ có hai lựa chọn chính là hải dương nữ thần An Bác Lý có thần lực cấp trung cùng bão táp chi thần Tháp Lạc Tư có thần lực cường đại.
“Luận thực lực thì đương nhiên là Tháp Lạc Tư có thần lực cường đại đáng để mong chờ, nhưng đáng tiếc minh hữu cũng không phải càng mạnh càng tốt. Đồng thời thần chức của đối phương là bão táp, tập trung trên rất nhiều hòn đảo cùng thổ dân tín ngưỡng, hứng thú đối với sinh vật biển cũng không có khả năng lớn. . .”
Ánh sáng suy tư lóe qua trong mắt Lôi Lâm.
Sau đó, hắn cũng cảm giác được một luồng thần lực tới gần, trên mặt không khỏi hiện ra một nụ cười.
Vù vù!
Lúc này, ở ngoài thần quốc của Lôi Lâm, sóng biển mãnh liệt bao phủ, trên bọt nước có hóa thân một vị thần linh đang đứng.
Đối phương mặc trường bào màu xanh thẳm, dưới đáy áo choàng hóa thành hải dương vô tận. Khuôn mặt nữ tính xen lẫn uy nghiêm thuộc về riêng thần linh, trong tay cầm hoàng kim tam xoa kích làm vũ khí, vô tận gợn song ở hải dương dập dờn trên mũi kích.
Vị nữ sĩ này dừng lại không tiến ở ngoài thần quốc, cho dù là hóa thân của thần linh có thần lực cấp trung nhưng tiến vào thần quốc của thần linh có thần lực cấp thấp cũng chỉ là đưa món ăn.
Bởi vậy, trước đó đối phương đánh ra gợn sóng chỉ là danh thiếp, tương tự động tác gõ cửa khi người bình thường tới chơi.
“Nữ thần hải dương: An Bác Lý?”
Đặc tính thần lực khiến Lôi Lâm trong nháy mắt nhận ra thân phận của đối phương.
“Hoan nghênh ngài đến! Điện hạ!”
Bóng người Lôi Lâm trong nháy mắt đi tới biên giới thần quốc, hào quang màu vàng nứt ra một vết.
” Chúa tể giết chóc, thống lĩnh ma quỷ, gửi tới ngài thiện ý từ hải dương!”
Trên mặt An Bác Lý lộ ra nụ cười mỉm, trực tiếp tiến vào thần quốc của Lôi Lâm, giống như không có một chút sợ sệt nào, khiến Lôi Lâm không khỏi thầm gật đầu.
“Nghe đồn An Bác Lý là một vị thần linh hỉ nộ vô thường, thậm chí tùy ý tạo ra sóng biển lật tung thuyền, dùng để truyền bá sợ hãi thu được tín ngưỡng. . . Bây giờ nhìn lại mới thấy đối phương vẫn có chút đầu óc!”
Vị nữ thần này có uy danh không nhỏ ở vùng duyên hải, thậm chí trong nhóm hải tặc trước đây của Lôi Lâm cũng có rất nhiều người thờ phụng vị thần linh này.
Nhưng hiện tại, Lôi Lâm lại nhìn thấy một mặt khác của An Bác Lý: bình tĩnh mà cơ trí, liếc mắt đã nhìn ra hắn khát vọng thu được minh hữu, đồng thời không hề lo lắng bản thân tiến vào thần quốc của thần linh xa lạ, có thể nói là hữu dũng hữu mưu.
Hai vị thần linh đi thẳng tới thần điện trên thánh sơn, Lôi Lâm nhìn An Bác Lý, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười: “An Bác Lý điện hạ, không biết hôm nay ngài tới đây là có ý gì?”
“Ta đến vì thần chức sa ngư nhân trên tay ngươi!”
Giọng nói của An Bác Lý khàn khàn mang theo một tia từ tính, có một loại mùi vị đặc biệt, không hề che giấu ý đồ đến của mình.