Chương 2045: Ra khỏi thành (1)
Đối với những tôi tớ trong đội buôn này, nhận được ban thưởng, cùng với bữa tối phong phú cùng nơi ở hài lòng đã đủ để khiến mắt bọn họ đỏ lên, đồng thời sẽ dốc hết một chút khí lực cuối cùng của mình.
Rất nhanh, trong tiếng trả lời của đám người trong đội buôn, tốc độ của đoàn xe lần thứ hai gia tăng mấy phần.
“Nhanh lên một chút! Nhanh hơn chút nữa. . .”
Trong lòng A Ni Á có lo lắng, trên mặt lại không thể biểu hiện ra, loại dày vò này thậm chí khiến cô nhớ lại thời điểm nguy hiểm nhất khi mình thâm nhập vào vô tận hoang dã, đàm phán cùng đám thú nhân thối hoắc.
“Nhưng. . . Nguy cơ lần này, vượt xa giao dịch với bộ lạc trước đó. . .”
Cho dù A Ni Á có thể mặt không biến sắc khi đối mặt thú nhân nhưng vào lúc này thực sự đã phải bắt đầu lo lắng đề phòng.
Dù sao, chuyện mà cô ta đang làm một khi bị phát hiện thì hoàn toàn đủ để liên lụy tới cả gia tộc!
Mấy ngày nay, bất an cùng sợ hãi luôn luôn đang dằn vặt nội tâm của A Ni Á tiểu thư đáng thương, thậm chí khiến đôi lông mày của cô có thêm mấy nếp nhăn.
“Xảy ra chuyện gì? Tại sao lại dừng lại?”
Đột nhiên, đoàn ngựa thồ phía trước ngưng lại, khiến đoàn xe phía sau phát sinh rối loạn, thậm chí có xe trực tiếp lật, khiến trong lòng A Ni Á vô cùng tức giận.
Cố nén kích động muốn trực tiếp lấy roi ngựa đánh người, A Ni Á gọi hầu gái thiếp thân tới: “Đi tới phía trước xem thử đi, xem đã xảy ra chuyện gì?”
“Đại tiểu thư!”
Nhưng ngay trước khi hầu gái mặc nhung trang lên đường, một tên quản sự đã vội vã chạy tới, khắp khuôn mặt bóng loáng là mồ hôi.
“Là thánh võ sĩ! Phía trước có một đội thánh võ sĩ ngăn cản đường. . .”
“Những chó săn đáng chết kia. . .”
Bên cạnh có mấy tôi tớ không rõ vì sao lại trầm thấp oán giận, dưới cái nhìn của bọn họ, đám thánh võ sĩ kia trực tiếp bóc lột phần lớn lợi nhuận của đội buôn gia tộc, thậm chí hại bọn họ bởi vậy mà mất đi không ít mỡ, còn cần liều lĩnh nguy hiểm chiến loạn để rời đi thành Ngân Nguyệt mới, mà đến hiện tại đám chó săn kia lại không tha thứ mà đuổi theo, quả thực đáng ghét tới cực điểm!
Nhưng A Ni Á nghe được tin này lại cực kỳ kinh sợ.
“Lẽ nào. . . Bọn hắn phát hiện?”
Cô cảm giác trong lòng mình dường như vỡ vụn, trực tiếp rơi vào một kẽ băng nứt nào đó.
Đáng tiếc. . . Nhìn ánh mắt thủ hạ, A Ni Á không thể không nhắm mắt thúc ngựa tiến lên.
Rất nhanh, cô đã nhìn thấy một đội võ sĩ mặc khôi giáp màu trắng bạc chặn trên đường đi tới, thánh huy thần chính nghĩa trước ngực sáng ngời chói mắt.
Trong đôi mắt đối phương là ánh sáng kiên nghị mà lạnh lẽo cứng rắn, khiến bất an trong lòng A Ni Á tăng lên đến cực hạn.
“Ân Cách Khắc đội trưởng. . .”
Cô miễn cưỡng vui cười tiến lên, miễn cưỡng tìm được một gương mặt quen thuộc trong đám thánh võ sĩ.
“Trong thương hội Neo đều là thương nhân tuân theo pháp luật, đồng thời đã bán đi tám phần vật tư ở thành Ngân Nguyệt, ngay cả công văn qua cửa đều là ngai đưa cho ta đây. . .”
Trong tiếng nói của A Ni Á mang theo giọng mũi nồng đậm, giống như có vẻ làm nũng, có lẽ là bởi thói quen nghề nghiệp.
Đáng tiếc, làm như vậy cũng không có một chút tác dụng nào đối với đám thánh võ sĩ trước mặt này, đặc biệt vị Ân Cách Khắc đội trưởng kia, trong đôi mắt càng tràn ngập căm ghét.
Hắn không nói gì mà cung kính lùi ra, để lộ ra một vị nữ thánh võ sĩ mặc áo giáp kỵ sĩ ở phía sau.
“Thánh võ sĩ trưởng! Ánh Sáng Hi Vọng của bình dân! Truyền kỳ cường giả Lạp Phỉ Ni Nhã!”
Nhận ra đối phương, trong lòng A Ni Á tuyệt vọng gào thét, cả người giống như bị rút xương vậy.
“Nhìn dáng vẻ của ngươi thì ta biết tình báo trước đó không sai! Tội nhân A Ni Á, còn không nhận lấy hình phạt của ngươi sao?”
Lạp Phỉ Ni Nhã đã đạt đến cảnh giới truyền kỳ khủng bố, cho dù chỉ đơn giản quát hỏi nhưng sức mạnh cường đại đâm thẳng tới tâm linh đã khiến A Ni Á hầu như tan vỡ, muốn thừa nhận tội lỗi của chính mình.
“Tất cả những chuyện này đều là thánh võ sĩ trưởng sắp xếp. . . Ngươi cho rằng ta sẽ ruồng bỏ vinh quang của thánh võ sĩ, chỉ vì thủ đoạn dơ bẩn không đáng nhắc tới của ngươi sao?”
Ân Cách Khắc kiêu ngạo mà ngẩng đầu lên, trong con ngươi đẩy vẻ xem thường: ” Tiêu diệt các ngươi ở trong thành quá dễ thấy. . . Nhưng nơi này thì khác, ngoan ngoãn đầu hàng thì các ngươi còn nhận được thẩm phán công chính, chúng ta sẽ không bỏ qua bất kỳ người xấu nào, nhưng tương tự sẽ không oan uổng người tốt nào. . .”
Hắn đương nhiên là có tự tin này, đám người chặn lại đội ngũ này đều do thánh võ sĩ là chức nghiệp giả cấp cao tạo thành, người dãn đội còn là cường giả truyền kỳ- Ánh Sáng Hi Vọng- Lạp Phỉ Ni Nhã, thế này đã đủ để quét sạch tất cả tà ác!
“Lấy danh nghĩa của nữ vương bệ hạ, ta yêu cầu kiểm tra đoàn xe này!”
Lạp Phỉ Ni Nhã lớn tiếng tuyên bố.
Mà Ngải Lạp Tư Trác cùng thánh võ sĩ liên hợp lại đại biểu danh phận chính nghĩa, nhất thời làm phần lớn người trong thương đội đều bắt đầu run rẩy.
Rất nhiều người trong đám bọn hắn đều chẳng hay biết gì. Cho dù là những hộ vệ dùng giá cao thuê đến kia cũng không rõ nội tình.
A Ni Á nghi ngờ cho dù trả giá nhiều hơn nữa, khi bọn hắn biết cần phải đối mặt với liên minh Ngân Nguyệt và giáo hội của thần linh có thần lực cường đại, còn có thể có người nào nguyện ý đứng chung một chỗ với cô.
“Lạp Phỉ Ni Nhã thánh võ sĩ trưởng, ngài vẫn luôn là thần tượng của ta.