Chương 2048: Buông tay (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 656 lượt đọc

Chương 2048: Buông tay (2)

. . Là ta mang các ngươi ra khỏi thành, cũng tất nhiên phải mang các ngươi về!”

Lạp Phỉ Ni Nhã hít sâu một hơi: “Chúng ta đi!”

Cho dù là thánh võ sĩ cuồng nhiệt nhất cũng cần học được thỏa hiệp, đây là cái giá để thần chính nghĩa Đề Nhĩ còn tồn tại ở thế gian.

“Không tiễn!” Ba Ba Lạp yêu kiều cười khẽ hành lễ. Đám thợ săn ma quỷ bên cạnh lại hừ lạnh một tiếng.

“Tại sao không trực tiếp lưu bọn họ lại?”

Nhìn bóng lưng thánh võ sĩ rời đi, trong con ngươi A Ni Á lóe lên, khẽ dựa vào thân thể thợ săn ma quỷ săn bên người rồi hỏi.

“Dựa vào sức mạnh của chúng ta, tuy rằng có thể đánh bại đối phương, nhưng nhất định phải trả giá thương vong to lớn. . .”

Thợ săn ma quỷ căn bản làm như không thấy đối với sự quyến rũ của A Ni Á bên cạnh, khiến vẻ mặt đối phương cứng đờ ở đó, có thêm mấy phần lúng túng, trái lại là Ba Ba Lạp nhanh chân chạy ra giải vây.

“A Ni Á, ngươi quá làm càn rồi!”

Một âm thanh nghiêm khắc truyền đến , khiến A Ni Á có chút ngạc nhiên mà quay đầu.

Sau đó, cô nhìn thấy một người trung niên có mái tóc màu trắng chậm rãi từ trong bóng tối đi ra, hành lễ với Ba Ba Lạp cùng vị thợ săn ma quỷ truyền kỳ kia: “Hai vị đại nhân, xin tha thứ cho sự vô tri của tiểu nữ. . .”

“Phụ thân đại nhân. . . Sao người lại đến rồi?”

A Ni Á ngơ ngác hỏi một câu, người này rõ ràng là cha cô, chủ nhân của thương hội Neo, người quản lý gia tộc Ban Ân: Phỉ Khắc Tư.

“Không phải là vì thu dọn những hỗn loạn này, nhanh xin lỗi hai vị đại nhân đi!”

Phỉ Khắc Tư hung hăng trừng nữ nhi mình một chút, hai vị cường giả truyền kỳ! Đồng thời sau lưng còn có một giáo hội chân thần!

Ông ta hiểu rõ loại sức mạnh này khủng bố bao nhiêu, mà càng quan trọng hơn là nếu như đắc tội với cả giáo hội cự xà, e là Ban Ân gia tộc ở toàn bộ bắc địa thậm chí chủ thế giới vật chất sẽ thật sự không còn chỗ để đi.

” Gia tộc Ban Ân chúng ta cùng thương hội Neo, đã hoàn toàn tuyên thệ tận hiến với giáo hội cự xà, từ đây đối phương chính là ân chủ của chúng ta. . .”

Phỉ Khắc Tư nhắc nhở A Ni Á.

“Xin lỗi! Hai vị đại nhân. . . Ta. . . Ta. . .” A Ni Á trên mặt hiện ra đỏ ửng.

“Quên đi! Người tuổi trẻ phạm lỗi, cho dù là thần chủ ta cũng sẽ tha thứ. . .”

Ba Ba Lạp cười phất phất tay: “Đồng thời. . . Ta không lựa chọn lưu đối phương lại, nguyên nhân chủ yếu cũng không phải vì cô ta từng quen thần chủ ta. . . Đối phương tốt xấu gì cũng là cường giả cấp độ truyền kỳ, được thần chính nghĩa quan tâm, cho dù chúng ta nhiễu loạn không gian bên này, một khi đại chiến xảy ra, tỷ lệ bị thành Ngân Nguyệt cùng giáo hội thần chính nghĩa phát hiện vẫn rất lớn. . . Bên kia một nhóm lớn cường giả truyền kỳ cấp cao như Y Nhĩ Minh Tư Đặc đã tụ tập, bằng vào thực lực hiện tại của chúng ta còn không thể mạnh mẽ chống lại bọn hắn. . .”

“Bởi vậy, chúng ta cần mau chóng rời khỏi nơi này!”

Thống lĩnh thợ săn ma quỷ luôn luôn lạnh mặt cũng nói.

“Đương nhiên! Tất cả đều nghe theo đại nhân dặn dò!” Trên mặt Phỉ Khắc Tư mang theo nụ cười nịnh nọt, dáng vẻ cúi đầu khom lưng, khiến trong lòng A Ni Á âm thầm ấm ức, lại có chút cảm giác thả lỏng.

Chí ít trách nhiệm nặng nề này đã bị giáo hội cự xà tiếp nhận, sẽ không có quan hệ gì cùng nàng.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh thu thập đồ vật đi, chúng ta lập tức rời đi!”

Phỉ Khắc Tư quay sang hét lên với đám tôi tớ còn đang sững sờ.

Lúc này, những hạ nhân kia mới như tỉnh lại từ trong giấc mộng, nhìn ánh mắt chủ nhân còn có vẻ không thể tin tưởng.

Chuyện phát sinh ngày hôm nay thực sự quá khiêu chiến thần kinh của bọn họ.

Đầu tiên là thánh võ sĩ thẩm phán, mà ngay khi bọn hắn cho rằng chạy trời không khỏi nắng thì Phỉ Khắc Tư lại mang theo một đám người càng mạnh mẽ hơn đuổi thánh võ sĩ đi?

Thương hội Neo vốn chỉ là một thương hội cỡ trung mà thôi a!

Trong nháy mắt này, bọn hắn bắt đầu vô hạn kính ngưỡng đối với chủ nhân của mình.

Sau khi có kính nể cùng cảm kích, động tác của bọn người hầu càng thêm nhanh chóng, rất nhanh đã thu cẩn thận hàng hóa rải rác, Phỉ Khắc Tư càng trực tiếp tiến lên, thu thập huyết tinh dùng huyết nhục cùng linh hồn để luyện ra rồi giao cho đám thợ săn ma quỷ

“Những huyết tinh này có độ tinh khiết rất cao, đồng thời đặc tính không hợp cùng không gian vật phẩm, nếu như đựng vào túi thứ nguyên sẽ rất nhanh mất đi hiệu quả, cần dùng huyết văn mộc chứa. . . Bằng không chúng ta cũng sẽ không quấy nhiễu thời gian dài như vậy. . .”

Phỉ Khắc Tư thở dài nói.

“Ừm!C ta rời đi!” Đợi được vật tới tay, Ba Ba Lạp quay đầu rời đi, Phỉ Khắc Tư cùng A Ni Á đi sát đằng sau.

Mà các đội buôn khác lại dựa theo con đường sớm định ra, chạy đi tới thị trấn kế tiếp.

Dù sao lúc này bọn họ đã không có bất kỳ đồ cấm nào ở trên người, cũng không sợ kiểm tra.

Trong mắt đám cao tầng như Phỉ Khắc Tư thì đây chỉ là vật dùng một lần, chỉ cần có thể thoáng hấp dẫn một điểm chú ý của đối phương cũng tốt.

Còn những người này sau đó sẽ có kết cục gì thì không nằm trong phạm vi bọn hắn cân nhắc.

. . .

Lúc này, ở ba tầng đầu của địa ngục Ba Thác, Lôi Lâm ở trong thần quốc, hắn lần thứ hai nhìn thấy hóa thân của hải dương nữ thần An Bác Lý.

Lúc này đối phương cho hắn cảm giác uy nghiêm càng thêm dày đặc, hiển nhiên đã tiêu hóa hết thần chức sa ngư nhân, đồng thời cô ta còn chiếm được chỗ tốt rất lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right