Chương 2052: Quán cẩu (1)
Đi trên đường nhỏ do đá cuội lát thành, Ba Ba Lạp đột nhiên quay đầu lại, nhìn A Ni Á.
“Sao thế? Thánh nữ đại nhân?”
Rất nhiều biểu hiện kỳ dị của Ba Ba Lạp trước đó khiến A Ni Á cả kinh, hầu như nghĩ tâm tư chính mình đã bị nhìn thấu.
“Ngươi biết. . . Những đứa bé kia là người nào sao?”
Đôi mắt Ba Ba Lạp đen bóng mang theo phong tình thổ dân nồng đậm, nhưng không hề có vẻ chướng mắt, trái lại tràn ngập một loại lực lượng nhu hòa khiến A Ni Á muốn thân cận.
“Hẳn là dân chạy nạn cùng nô lệ chạy trốn ở bắc địa chứ? Tình huống như thế hết sức phổ biến trong mấy chục năm qua, thánh nữ Ba Ba Lạp thu nhận bọn hắn là một việc thiện!”
Đương nhiên A Ni Á biết lai lịch của những đứa bé này.
Từ khi bắc cảnh rơi vào chiến loạn tới nay, khắp nơi đều có loại dân chạy nạn này, còn có nô lệ bởi không chịu được sự hà khắc ở đế quốc Thú Nhân mà chạy trốn.
Đáng tiếc, cho dù đến bên này, bọn hắn cũng không chiếm được đãi ngộ có bảo đảm gì, chết cóng hay đói bụng mà chết hầu như là chuyện thường như cơm bữa, gần như bên cạnh mỗi con đường, trong đống cỏ dại đều có xương cốt trắng toát.
Người lớn còn là như vậy, tình huống của những đứa nhỏ sẽ càng thêm gay go.
Có thể nói, nếu như không có Ba Ba Lạp cứu trợ thì những đứa bé này có lẽ đều sẽ chịu cảnh ăn đói mặc rét không lâu rồi chết đi trong tương lai.
Bởi vậy, A Ni Á nói hành vi của Ba Ba Lạp là một việc thiện, cũng không có bất kỳ sai lầm nào.
“Ừm! Việc thiện!” Khóe miệng Ba Ba Lạp lộ ra một ý cười trào phúng.
“A Ni Á, ngươi biết không? Từ trăm năm trước khi bắc cảnh vừa bắt đầu náo loạn, thần chủ ta đã thu nhận một nhóm trẻ là dân chạy nạn, đồng thời bồi dưỡng thành rất nhiều mục sư cùng học giả. . . Nhưng mãi đến tận hiện tại, tử tôn của những mục sư kia trở về, lại phát hiện quê hương của bọn hắn vẫn còn trong chiến loạn. . . Thậm chí trở nên càng thêm làm trầm trọng. . .”
“Trước đây, những đại gia tộc hay thương hội, giáo hội kia còn có thể thu nhận số lượng trẻ con nhất định, nhưng đến hiện tại. . . Thị trường cũng đã bão hòa. . . Đám Luân Tư cũng biến thành những đứa trẻ không có chỗ để đi, chỉ có thể dần dần chết đói. . .”
Tuy rằng chỉ là lời trần thuật đơn giản nhưng A Ni Á lại cảm giác ánh sáng lóe lên từ đôi mắt sâu không lường được của thánh nữ.
“A Ni Á!”
Ba Ba Lạp đột nhiên hô.
“Có!” A Ni Á thấp thỏm tiến lên.
“Ngươi đồng ý cùng ta thay đổi hoàn cảnh ở bắc địa sao?”
“Dẹp hết chiến loạn, trợ giúp bình dân từ cực khổ khôi phục như cũ?” A Ni Á có vẻ khiếp sợ, không nghĩ tới đối phương lại có nguyện vọng như vậy.
“Chờ đã. . . Với thân phận thánh nữ của đối phương, chuyện như vậy, rất có khả năng chính là ý của chân thần!”
Trong nháy mắt A Ni Á rơi vào kinh sợ.
“Lẽ nào. . . Thần chiến càng thêm kinh khủng so với chiến tranh phàm tục sẽ giáng lâm trên vùng đất này sao?”
Trong nháy mắt, tâm tình sợ hãi đến cực điểm tập kích nội tâm A Ni Á.
Nhưng ở bên ngoài, cô vẫn thẫn thờ mà gật gật đầu.
“Rất tốt! Ta tin tưởng lòng trung thành của ngươi cùng gia tộc Ban Ân, còn có tín ngưỡng đối với thần chủ ta!” Ba Ba Lạp giống như rất hài lòng, gật gật đầu.
“Như vậy. . . Xin hỏi thánh nữ, giáo hội chuẩn bị kết thúc trận chiến loạn này như thế nào?”
A Ni Á cẩn thận từng li từng tí hỏi.
“Đầu tiên, là gia tộc của các ngươi chuẩn bị tiến hành giao dịch tiên huyết tế lễ cùng hắc huyết bộ lạc. . . Xử lý đám huyết tinh. . .”
Ba Ba Lạp liếc A Ni Á một chút.
“Giáo hội đã biết hết chưa?” Trong thanh âm A Ni Á có thấp thỏm, dù sao, không phải giáo hội nào cũng có thể khoan dung chuyện như vậy.
“Tàn sát bình dân, mua nô lệ rồi tàn sát để cúng bái, còn có cấu kết với tà thần ngoại tộc. . .”
Ba Ba Lạp giơ ngón tay đếm một thoáng, từng đợt mồ hôi lạnh lập tức từ trên mặt A Ni Á rơi xuống.
“Bất kỳ một tội danh nào trong này đều đủ khiến gia tộc các ngươi vạn kiếp bất phục! Nhưng. . . May là bây giờ gia tộc Ban Ân vẫn tính là có chút tác dụng đối với thần chủ ta. . .”
Trong giọng nói Ba Ba Lạp lộ rõ vẻ châm biếm.
“Vâng! Gia tộc chúng ta nhất định sẽ dựa theo dặn dò của giáo hội để làm tốt chuyện này!” A Ni Á biết điểm ấy lập tức bảo đảm.
“Rất tốt. . . Đầu tiên, giao dịch cùng hắc huyết bộ lạc còn cần tiếp tục. . . Chỉ là cần do nhân viên của chúng ta tiếp nhận. . .”
Ba Ba Lạp mỉm cười nói. Nhưng A Ni Á không có chút quyền lực phản kháng nào.
“Tất cả mặc đại nhân dặn dò. . . Chỉ là. . .”
Trong giọng nói của A Ni Á hiếm thấy có một tia chần chờ.
“Nói đi, có khó khăn gì sao?” Nụ cười trên mặt Ba Ba Lạp không giảm, nhưng A Ni Á lại cảm giác không khí chung quanh mình thoáng lạnh xuống.
“Là như vậy. . . Gia tộc chúng ta chỉ phụ trách thu thập cùng gia công huyết tinh ở nội địa. Việc mậu dịch chính còn nằm trong tay một đại thương hội khác, thậm chí, đối phương cũng phụ trách trợ giúp chúng ta liên hệ cùng hắc huyết bộ lạc, rồi lấy thù lao làm người trung gian. . .”
Căn cứ vào cách nói của A Ni Á, mậu dịch buôn lậu cùng đế quốc Thú Nhân đã hình thành một liên minh sản nghiệp màu xám to lớn ở bắc cảnh.
Mà vô cùng buồn cười là những nhân vật thượng tầng nắm giữ sản nghiệp kia lại thường thường có ngàn vạn quan hệ cùng liên minh Ngân Nguyệt. Thậm chí nghe đồn còn có cổ phần của vị Y Nhĩ Minh Tư Đặc hiền giả kia, mà mục sư của tài phú thần điện lại là người bảo lãnh trong đó.