Chương 2057: Đến (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 626 lượt đọc

Chương 2057: Đến (2)

. .”

Phỉ Khắc Tư thở dài.

Gia tộc của Ngải Thụy Khắc mới thật sự là gia tộc lớn, các chi nhánh cùng cường giả cũng đếm không xuể, trải rộng toàn bộ chủ thế giới vật chất.

Cho dù đánh giết tộc trưởng cùng người thừa kế, đối phương cũng có thể tuyển ra lãnh đạo mới rất nhanh, đồng thời sẽ cùng kẻ địch không chết không thôi!

Muốn tiêu diệt loại gia tộc này, trừ phi một lưới bắt hết, nhổ tận gốc, bằng không chính là hậu hoạn vô cùng.

Đem ra so sánh thì gia tộc Ban Ân chênh lệch cùng đối phương giống như tiểu địa chủ ở nông thôn cùng quốc vương vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu như gia tộc Ban Ân có sức mạnh như đối phương thì lúc trước căn bản cũng sẽ không bị Đề Nhĩ giáo hội bức ép, mà là trở thành cao tầng ở thành Ngân Nguyệt, biến thành một thành viên đợi ăn thịt.

“Có liên quan đến chuyện này, các ngươi hoàn toàn không cần phải lo lắng!”

Ba Ba Lạp đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc cùng uy nghiêm trước nay chưa từng có.

Một tầng thần quang mông lung đã giáng lâm xuống, ở trong chốn sâu xa thăm thẳm có một ý chí vĩ đại đã bắt đầu giao lưu cùng Ba Ba Lạp.

Hào quang màu vàng lóe lên trong mắt Ba Ba Lạp, sau đó trên mặt cô có thêm mấy phần hiểu rõ.

“Thương hội Hắc Nguyệt cùng với gia tộc Ngải Thụy Khắc phía sau là tự tìm đường chết! Dưới ý chí của thần chủ ta, đối phương chắc chắn sẽ rơi vào kết cục bị tiêu diệt hoàn toàn!”

Sắc mặt Ba Ba Lạp kiên định, nói ra thần dụ.

“Chuyện này. . . Vừa nãy lẽ nào là. . . Thần giết chóc giáng lâm sao?”

Từ lúc Ba Ba Lạp đứng lên, tên thợ săn ma quỷ kia đã quỳ sát xuống, thành kính cầu khẩn, giống như tín đồ điên cuồng.

Mà A Ni Á cùng Phỉ Khắc Tư lại bị luồng uy nghiêm to lớn kia dọa sợ, nằm phục trên đất, thân thể còn đang run rẩy.

Cho dù là long uy từ truyền kỳ cự long, nhưng so với uy nghiêm của chân thần cũng vẫn kém xa tít tắp, một đoạn ý chí đã có thể khiến người bình thường cúi đầu.

Chờ đến sau khi cỗ ý chí vĩ đại kia rời đi, Phỉ Khắc Tư mới có thể khôi phục ý thức, nơm nớp lo sợ đặt câu hỏi.

“Không sai! Thần chủ ta- Khố Khố Nhĩ Khảm vừa nãy đã gợi ý cho ta, toàn bộ gia tộc Ngải Thụy Khắc đều sẽ diệt vong!”

Ba Ba Lạp khẳng định.

Dưới cái nhìn của nàng, thần linh mình tín ngưỡng đã đưa ra tiên đoán, vậy đối phương bị tiêu diệt chính là chuyện nhất định!

“Đây chính là uy nghiêm chân thần sao? Cho dù là chủ thế giới vật chất có vô số gia tộc to lớn đan xen chằng chịt, nắm giữ cường giả truyền kỳ tọa trấn, thực lực ẩn trong bóng tối vô hạn, nhưng muốn tiêu diệt cũng chỉ là chuyện đơn giản. . . Đúng rồi! Sao ta lại quên mất rằng cho dù vị tồn tại mục sư này cùng chức nghiệp giả khác biểu hiện khoan dung cùng ôn hòa như thế nào đi nữa thì vị này cũng là thần linh nắm giữ thần chức giết chóc mạnh mẽ. . .”

Trong đôi mắt Phỉ Khắc Tư có hoảng hốt, còn trong mắt của A Ni Á bên cạnh lại tràn đầy nóng bỏng.

Loại quyền thế khống chế vạn ngàn sinh mệnh này mới là mục tiêu theo đuổi cả đời của cô!

. . .

Ở ngoài hư không, một hóa thân của Lôi Lâm đã giáng lâm đến bắc cảnh.

” Thổ địa tràn ngập khí tức chiến tranh, lúc nào cũng có thần linh có thần lực cường đại quan tâm. . .”

Trong con ngươi lóe lên ánh sáng, Lôi Lâm hiểu rõ tất cả cười lạnh một tiếng, trực tiếp bước vào trong phạm vi chủ thế giới vật chất.

Lúc này hắn đã là chân thần, gần như không có gì lo sợ, tự nhiên cũng không muốn lại giấu đầu lòi đuôi.

“Việc kinh doanh con đường tín ngưỡng ở nơi này cũng không tệ lắm, hẳn là ảnh hưởng lúc trước lưu lại, còn có Ba Ba Lạp nỗ lực. . .”

Lôi Lâm thoáng thả ra cảm quan, giữa hư không xuất hiện lượng lớn dây nhỏ màu vàng lập tức quấn quanh tới, mang theo tâm tình nồng nặc cùng lực lượng linh hồn, biến ảo ra một vài hình ảnh trước mặt Lôi Lâm.

Hắn tùy ý mở ra một cái, tầm mắt đã lướt đến nơi thu nhận trẻ con trong cứ điểm của Ba Ba Lạp.

Ở nơi đó, một bé trai gầy yếu đang cầu xin với tượng thần của Lôi Lâm:

” Chúa tể giết chóc vĩ đại. . . Ta khẩn cầu ngài cho ta thu được dũng khí. . . Còn có. . . Còn có sức mạnh đầy đủ bảo vệ Ba Ba Lạp tỷ tỷ!”

Ánh mắt Luân Tư kiên định cực kỳ, càng mang theo một loại quyết ý mơ hồ: “Vì thế, ta đồng ý trả giá tất cả!”

” Giác ngộ rất tốt, cỗ lực lượng tín ngưỡng này đã sắp so được với tín đồ điên cuồng. . .”

Đối với thần linh thì đây chính là mầm non tốt nhất, cần cẩn thận bồi dưỡng, chân thần chỉ chú trọng tín ngưỡng thành kính hay không, mà mỗi một vị tín đồ điên cuồng đều là của cải quý báu nhất.

“Để ta tới nhìn. . .”

Lôi Lâm hạ xuống thần niệm, trong tình huống Luân Tư không hề phát hiện ra đã điều tra tất cả ký ức của hắn.

“Hả? Lại có quan hệ cùng thương hội Hắc Nguyệt, chính là bị Ngải Thụy Khắc hại cửa nát nhà tan, trở thành dân chạy nạn sao?”

Lôi Lâm nhìn thấy đoạn ký ức hắc ám này lại cười cợt, một tia ý niệm rót xuống.

Luân Tư đang cầu khẩn trong nháy mắt cảm giác mình bị một luồng nước lũ cực lớn bao vây, âm thanh uy nghiêm tràn ngập vang lên ở đáy lòng.

“Ta chính là thần giết chóc, thống lĩnh ma quỷ, người chế tạo trật tự: Khố Khố Nhĩ Khảm! Tín đồ thành kính, vừa nãy chính là ngươi thỉnh cầu sao?”

Loại uy nghiêm còn có cảm giác thân cận này khiến Luân Tư lập tức xác định đối phương chính là thần linh mình tín ngưỡng.

chính mình thấp kém cầu khẩn như vậy mà có thể đạt được đáp lại trong nháy mắt, khiến hắn nhất thời lệ nóng doanh tròng.

“Ta nhìn thấy tương lai, Ngải Thụy Khắc sẽ kêu rên ở trong ngọn lửa địa ngục, mà ngươi sẽ đạt được sức mạnh đủ để bảo vệ hi vọng. . .”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right