Chương 2064: Đội buôn (1)
“Bắc cảnh, không ngờ ta còn có thể trở lại đây…”
A Ni Á dừng tuấn mã, nhìn cảnh sắc trên cánh đồng hoang, trong mắt có chút hoảng hốt.
“Âu Khắc! Âu Khắc!”
Địa tinh rít gào trong đám cỏ dại hoặc là bụi cây liên tiếp, ác ý to lớn bao phủ phía sau đoàn xe A Ni Á.
Nếu như lúc này không thể biểu hiện ra đủ vũ lực, những địa tinh đó vẫn đi theo bọn họ, tìm kiếm sơ hở bọn họ lộ ra hoặc là chờ đợi đồng bọn.
Một khi thỏa mãn điều kiện thì bọn chúng sẽ xông lên, mỗi một vật còn sống có thể đi lại bên trong đội buôn đều biến thành khối thịt mỹ vị.
“Đi!”
A Ni Á đương nhiên phải biết đối phó với chúng nó thế nào, trên thực tế, còn không cần cô lên tiếng, đã có vài tên kỵ sĩ xông ra ngoài.
Tuấn mã gào thét cộng với kỵ sĩ võ trang đầy đủ, cùng với binh khí vung vẩy lóe sáng, trong nháy mắt làm tiếng kêu của địa tinh biến thành sợ hãi.
“Ha ha… Đám lùn da xanh các ngươi!”
Các kỵ sĩ cao giọng cười to, long văn cự kiếm trong tay trực tiếp bắt mấy con địa tinh dơ bẩn da xanh từ bụi cây đi ra.
Oành! Oành!
Vài con địa tinh đáng thương lúc này đã trọng thương hoặc tử vong, vài con còn lại cũng đang lớn tiếng kêu rên.
Tiếng kêu sắc nhọn xen lẫn âm điệu sợ hãi, tiếng kêu rên này nhất thời làm các địa tinh khác hoảng sợ né ra, từng đám cỏ dại dập dờn, từng đợt địa tinh chuyển đi.
Đối với đội buôn chân chính muốn kiếm sống ở bắc cảnh, nếu như ngay cả địa tinh cùng thực nhân ma trên vô tận hoang dã cũng không ứng phó được thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian, đội buôn này sẽ bị các thương hội khác thôn phệ cùng tiêu diệt, thậm chí trực tiếp bị hoàn cảnh đấu tranh khắc nghiệt loại bỏ, trở thành xương khô trên hoang dã.
Vài con địa tinh kêu rên to nhất bị treo phía trước đoàn xe, tiếng kêu thảm thiết của chúng nó chính là loại thuốc xua đuổi tốt nhất: Mặc dù chỉ hữu dụng đối với những địa tinh khác, nhưng luôn có thể tránh được rất nhiều phiền phức, không phải sao?
Bởi sợ hãi mùi tanh tưởi trên người đám địa tinh da xanh kia nên A Ni Á cố ý né tránh một khoảng cách, dùng khăn lụa màu vàng thêu đường viền hoa trắng noãn che mũi.
“Đáng chết, không có biện pháp nào tốt hơn một chút sao?”
Ánh mắt của cô nhanh chóng liếc qua đám hạ nhân vẫn rất bình thường kiaa, trong lòng còn có một chút oán niệm nho nhỏ: “Có bọn họ ở đây, cho dù là bộ lạc thực nhân ma vây công, cũng không có gì phải sợ chứ?”
Đương nhiên, A Ni Á hiểu rất rõ nơi này đã là địa bàn của đế quốc Thú Nhân. một khi bị đại quân thú nhân vây quét, vậy cho dù bên phe mình có cường giả truyền kỳ trợ giúp cũng không có tác dụng gì.
Bởi vậy, cô rất sáng suốt mà cố nén những câu nói này xuống, không nói ra.
“A Ni Á tiểu thư, quản sự gọi ngài qua đó!” Một hạ nhân nhỏ gầy chạy chậm tới. Trên mặt còn có vẻ ngây ngô cùng non nớt, chỉ là trong đôi mắt có vẻ trầm ổn cùng cương nghị không hợp với tuổi tác.
“Chuyện gì?” A Ni Á như phản xạ có điều kiện hỏi một câu.
“Hẳn là việc sắp đến ám chi sâm lâm!” Thiếu niên mặc trang phục hạ nhân kia lập tức trả lời nói , khiến A Ni Á không khỏi nhìn hắn thêm một chút.
“Ta lập tức tới ngay…”
A Ni Á đồng ý, nhìn bóng lưng bé trai, trong con ngươi hiếm thấy có một tia đố kị: “Đúng là một tiểu tử may mắn đây… Tên là Luân Tư sao? Lại được thần chủ ta ưu ái…”
Cô lại nhớ tới lúc trước khi vừa nhìn thấy đối phương, đứa bé tự ti trốn trong góc tối kia.
Thế nhưng hiện tại, không chỉ là khí chất cùng thân thể của đối phương đều có thay đổi cực lớn, còn được giáo hội coi là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng để mang tới bắc địa.
“Nghe nói là nhận được thần khải, thậm chí thức tỉnh thiên phú thợ săn ma quỷ, rất có khả năng sẽ được vị truyền kỳ kia thu làm đệ tử…”
A Ni Á nhìn bóng lưng Luân Tư rồi lại nghĩ tới mấy đệ đệ của mình bị đưa vào giáo hội cự xà, trên mặt lại hiện ra cười khổ, nhưng cũng không dám oán hận câu nào.
Nguyên nhân chuyện này là thế nào, cô tự nhiên hiểu rất rõ, gia tộc Ban Ân thân là thương nhân thế gia, vốn dĩ tín ngưỡng cũng không thể vững chắc, lại là thay đổi tín ngưỡng, ở phương diện tín ngưỡng thành kính đương nhiên không thể so sánh với đối phương.
Bây giờ nhìn lại mới thấy ở phương diện này, cho dù người thừa kế tuổi còn nhỏ, nhưng nếu muốn như tín đồ điên cuồng thì hầu như vẫn là chuyện không thể.
“Chỉ có thể bắt đầu bồi dưỡng từ đời trẻ con kế tiếp…”
A Ni Á biết rõ chỗ dựa dẫm cùng cơ sở để sinh tồn trong giáo hội là cái gì.
Giúp ích giáo hội chỉ là một mặt, trụ cột nhất vẫn là tín ngưỡng kiên cố hay không.
Ngươi có thể không có sở trường, cũng có thể không có đồng nào trên người, nhưng tín ngưỡng trụ cột nhất không thể không cuồng nhiệt!
A Ni Á biết rõ trong giáo hội cự xà có một loại thần thuật đặc biệt, có thể thông qua ánh sáng tín ngưỡng trên người tín đồ để phán đoán tín ngưỡng sâu cạn, loại phương pháp phán đoán tiên tiến này, khiến cô cảm giác được nguy cơ sâu sắc.
“Xem ra… Ta cũng có thể tìm hiểu sâ thêm về giáo nghĩa của thần chủ ta… Ở phương diện này, có lẽ Ba Ba Lạp tỷ tỷ có thể giúp ta!”
Sau khi nghĩ đến Ba Ba Lạp thánh nữ, không biết tại sao trên mặt A Ni Á lại hiện ra một tia đỏ ửng.
“Phụ thân đại nhân!”
A Ni Á giục ngựa đi tới bên người Phỉ Khắc Tư, sóng vai cùng ông ta đi.
Nhiệm vụ lần này hiển nhiên rất quan trọng, ngay cả Phỉ Khắc Tư đều tự mình gia nhập đội buôn.
“Vì thần chủ, lần này chúng ta nhất định phải hoàn thành tốt chuyện này, không thể xảy ra sơ suất!” Lúc này, trên gương mặt trung niên của Phỉ Khắc Tư là vẻ nghiêm túc.