Chương 1401: Bá Đạo Chi Đạo, không nhận ước thúc (1)
Đến nỗi Thiên Đình giải quyết như thế nào, tự có Thiên Đạo đi phán công đạo.
Đi qua một chuyện này quấy rầy, Bạch Kỳ cũng không có tâm tình trò chuyện tiếp, lập tức nhích người đi tới Thiên Đình.
Ánh mắt Khương Trường Sinh thì nhìn về phía Địa Tiên giới.
Được Đạo Côn Luân che chở, Địa Tiên giới cùng Đại La tiên vực bị ngăn cách, không có Tu Tiên giả xông vào, cũng không có sinh linh đi ra ngoài, độc lập hình thành một phương thiên địa, vận hành diễn hóa thiên địa của mình.
Địa Tiên giới mới thật sự có tốc độ mà thiên địa nên phát triển, Đại La tiên vực, Thái Ất Tiên Vực bị hắn can thiệp. phát triển quá nhanh được mức bình thường, dưới tình huống bình thường, năm trăm vạn năm đối với một phương thiên địa mà nói, căn bản không coi là cái gì, thậm chí đối với một phương chủng tộc mà nói, cũng không có tiến bộ quá lớn.
Địa Tiên giới trước mắt vẫn ở trạng thái Man Hoang, mặc dù Đạo Côn Luân truyền thừa phương pháp tu hành cho số ít sinh linh, nhưng đều là cơ sở, không đủ để cấu thành văn minh Tiên đạo.
Thấy Địa Tiên giới đã xuất hiện nhân vật lịch sử thần thoại trong nhận thức biết kiếp trước, Khương Trường Sinh cũng không rõ ràng có xem như chếch đi hay không, ngược lại Địa Tiên giới đã được sáng lập, hắn chỉ có thể thuận theo tự nhiên quan sát.
Khương Trường Sinh xem trong chốc lát liền thu hồi ánh mắt, sau đó lách mình đi vào trước Chư Thiên Đại Đạo Thụ, hắn triệu hoán hết thảy Bàn Cổ phân thân xuống, đồng thời xuất ra Bàn Cổ phân thân mới.
Từng tôn Bàn Cổ phân thân như mưa lớn hạ xuống, mười phần hùng vĩ, tất cả đều rơi vào gần Vong Sinh tỉnh, dọa đến Vô Tự Hống toàn thân run rẩy.
Khương Trường Sinh để Bàn Cổ phân thân mới bắt đầu tu luyện, các Bàn Cổ phân thân khác thì tĩnh toạ ngưng tụ Bàn Cổ hư ảnh ngay tại chỗ.
Rất nhanh, Bàn Cổ hư ảnh được ngưng tụ mà ra, bởi vì không cần chiến đấu, cho nên Bàn Cổ hư ảnh có khả năng ngưng hình thời gian dài, để cho hắn lĩnh hội.
Khương Trường Sinh nhắm mắt lại, dùng Đại Đạo bản thân đi cảm giác Bàn Cổ Đại Đạo.
Hắn muốn không phải lực lượng của Bàn Cổ Đại Đạo, mà là lĩnh hội loại lực lượng Đại Đạo chí cương chí mãnh này.
Có lẽ, hắn còn có thể sáng tạo Đại Đạo lực lượng thuộc về chính mình.
Pháp lực của Đại La Kim Tiên có thể so với Đại Đạo, lại không phải Đại Đạo, đây cũng là quá trình sáng tạo Đại Đạo.
Khương Trường Sinh thậm chí hoài nghi, nguồn gốc ba ngàn Đại Đạo chính là một ít chí cường giả biến thành.
Cứ như vậy, Khương Trường Sinh đi tắm ở trong ngộ đạo, gió mát nhè nhẹ, lay động cành cây to của Chư Thiên Đại Đạo Thụ, đều là từng cơn gió linh khí.
Một năm như một ngày, đấu chuyển tinh di, tuế nguyệt như thoi đưa.
Hai mươi vạn năm cấp tốc đi qua.
Đại La tiên vực lại sinh ra hơn hai mươi vị Đại La, mà Vạn Phật thủy tổ, Cực Quang thần quân vẫn đang bế quan.
Tựa hồ từ sau khi Đại La Thần Tướng hoành không xuất thế, tần suất Đại La sinh ra đã được đề cao, không ít Đại La đàm được việc này khi luận đạo, đều cho rằng có quan hệ với Đạo Tổ, bởi vì bọn hắn có thể cảm nhận được Thiên Đạo càng ngày càng không thể tưởng tượng nổi, điều này nói rõ Đạo Tổ xây dựng Thiên Đạo đang không ngừng mạnh lên.
Khó có thể tưởng tượng, tồn tại vô địch như Đạo Tổ còn có thể không ngừng mạnh lên, cái này cũng khích lệ không ít Đại La tiếp tục cố gắng.
Một ngày này.
Thiên Đình, điện trong Lăng Tiêu bảo, năm bóng người đứng ở trên đại điện.
Phân biệt là Khương Tiển, Lữ Thần Châu, Khương Thiên Mệnh, Bình An cùng với một đạo nhân phong thần tuấn dật.
Thiên Đế ngồi trên đế tọa, mở miệng nói:
- Lần hành động này chính là lần đầu tiên Thiên Đình xuất động lực lượng Đại La vây quét mục tiêu, cũng đừng làm cho trẫm thất vọng.
Thiên Đình bây giờ, tăng thêm Thiên Đế, hết thảy sáu vị Đại La, luận thực lực, ngay cả đạo môn đều hơi kém mấy phần.
Lữ Thần Châu cười nói:
- Yên tâm đi, bệ hạ, năm người chúng ta hợp lại, nhất định có thể thành công, Dương đạo hữu còn là người tinh thông Bát Quái chi pháp.
Nghe vậy, ba người Khương Tiển nhìn về phía đạo nhân bên cạnh, người này trổ hết tài năng bắt đầu từ đại hội Vạn Giới đấu pháp, càng sớm hơn thành tựu Đại La hơn bọn hắn, bây giờ tại cũng cực kỳ nổi tiếng trong Đại La tiên vực.
Dương đạo nhân nhẹ giọng cười nói:
- Người kia đánh cắp đạo cốt, mà đạo cốt có nguồn gốc từ Đạo Tổ, tất nhiên có quan hệ nhân quả không thể tách rời cùng Thiên Đạo, bần đạo còn có thể tính tới hắn, bệ hạ chớ có lo.
Thiên Đế gật đầu, căn dặn nói:
- Có lẽ có đạo thống khác đang cấu kết với hắn, ngược lại nhớ kỹ một chút, Đại Thiên thế giới, vô cùng nguy hiểm, không thể chủ quan.
Năm vị Đại La đều gật đầu.
Thiên Đế lúc này vung tay áo, năm vị Đại La đi theo tan biến trong điện.
Sau khi bọn hắn rời khỏi, Trần Lễ xuất hiện trong điện, hắn quay người nhìn về phía Thiên Đế, nói:
- Bệ hạ, đạo cốt đến tột cùng là vật gì? Ngài có hỏi qua Phúc Nguyên thánh mẫu?
Thiên Đế trả lời:
- Đúng là một khối xương cốt bị cắt ra từ trên người lão nhân gia ông ta, mà lại là cố ý làm, khối xương cốt này có lực lượng Nhân Quả cực kỳ nồng nặc, Phúc Nguyên thánh mẫu cũng không rõ ràng tác dụng cụ thể, nhưng phụ thân nếu để cho nàng chôn đạo cốt xuống, nói rõ không hy vọng nó hiện thế.
Trần Lễ cảm thấy có lý, nói:
- Bệ hạ, Thiên Đình càng ngày càng nhiều tiên thần, sau này còn sẽ xuất hiện đường rẽ như thế, ngoại trừ Chính thần, Phong Thần bảng rất khó trấn áp tiên thần bình thường, đã không ngừng xuất hiện chuyện như vậy một lần, mặc dù không có người dám xâm lấn Thiên Đình, lại suy nghĩ mượn nhờ nội tình Thiên Đình mưu lợi, cứ thế mãi, những nhân quả này đều sẽ tính trên đầu Thiên Đình.
Nghe vậy, Thiên Đế nhíu mày.
Hắn nghĩ tới nâng cấp Phong Thần bảng, nhưng Phong Thần bảng căn bản không thuộc về hắn, chẳng qua là phụ thân giao cho hắn, mà lại dùng năng lực thối luyện của hắn, làm không được trình độ như vậy.
- Xem ra trẫm không thể không đi Tử Tiêu cung một chuyến.
Thiên Đế chậm rãi mở miệng nói.
Trần Lễ cười nói:
- Bệ hạ, thuận tiện mời Phúc Nguyên thánh mẫu đi ra, ta cũng có việc thỉnh giáo nàng.
Thiên Đế gật đầu, lúc này tan biến tại chỗ ngồi.
Bên dưới Chư Thiên Đại Đạo Thụ.
Khương Trường Sinh từ từ mở mắt, Đại Đạo Chi Nhãn trên trán đi theo thu lại tia sáng.
Đi qua hai mươi vạn năm cảm ngộ, hắn đại khái hiểu về lực lượng của Bàn Cổ Đại Đạo, cùng loại với lực lượng thân thể, nhưng càng thêm thuần túy, vô cùng cương mãnh.
Trong lòng Khương Trường Sinh đã có ý nghĩ.
Lực lượng Bàn Cổ Đại Đạo là lực lượng thân thể, pháp lực tuyệt đối cương mãnh, có thể dùng Lực Chi Đại Đạo để hình dung.
Mà hắn muốn nếm thử sáng tạo lực lượng càng cường đại hơn Đại Đạo, hắn thấy, thân thể, pháp lực cương mãnh chưa chắc là bá đạo cực hạn, hắn muốn truy cầu ý chí cương mãnh, lấy ý chí dẫn động thân thể, linh hồn cùng với pháp lực.
Suy nghĩ này rất khó, dù sao muốn ngưng tụ, có lẽ sẽ sáng tạo ra lực lượng Đại Đạo chưa từng có.
Bất quá trước khi làm những chuyện này, hắn cần ôn chuyện với con trai.
Hắn liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy Thiên Đế từ chân trời bay tới.
Thiên Đế nhìn phía trăm vị Bàn Cổ phân thân trước mấy, rất đỗi giật mình, tất cả Bàn Cổ phân thân này đều là có bộ dáng của Khương Trường Sinh, khí huyết sục sôi, thậm chí còn cường đại hơn nếu so với khí huyết của rất nhiều Đại La.
Xung quanh Chư Thiên Đại Đạo Thụ có cấm chế cường đại, lại thêm Thiên Đạo bảo hộ, Đại La đều không thể nhìn trộm, Thiên Đế lần đầu tiên nhìn thấy nhiều Bàn Cổ phân thân như thế.
Bàn Cổ hư ảnh sớm đã tiêu tán, cho nên Thiên Đế cũng không có nhìn thấy dáng người bá đạo của Bàn Cổ.
Hắn thận trọng đi vào bên cạnh Khương Trường Sinh, Khương Trường Sinh người mặc Nhân Quả Chử Thanh Bào vẫn rất rõ ràng trong đám Bàn Cổ phân thân.
- Phụ thân.
Thiên Đế khom người hành lễ.
Khương Trường Sinh ngồi trên một tảng đá lớn, hắn nhẹ giọng cười nói:
- Nhìn một chút, ngươi có thể cảm nhận được cái gì?
Thiên Đế là vì Phong Thần bảng tới, nhưng nghe phụ thân hỏi thăm, hắn không thể không đi cảm thụ.
- Khí huyết mạnh mẽ, nhưng bọn hắn tựa hồ không có linh trí?
Thiên Đế thận trọng hỏi, thân là Đại La, chủ nhân của Thiên Đình, nhãn lực của hắn vẫn phải có.
Khương Trường Sinh nói:
- Tiếp tục xem.
Thiên Đế không khỏi khẩn trương lên lần nữa cảm thụ, lần này, hắn không vội mà trả lời.
Rất lâu.
Thiên Đế động dung, kinh ngạc hỏi:
- Lực lượng Đại Đạo thật bá đạo! Phụ thân, đây là Đại Đạo gì?
Hắn bình thường cũng sẽ cảm ngộ Đại Đạo quy tắc trong hư không, nhưng chưa bao giờ từng gặp phải khí tức Đại Đạo cương mãnh như thế, giống như hung thú Hồng Hoang, ẩn chứa lực lượng hủy diệt hết thảy.
- Không sai, đây là một loại Đại Đạo lực lượng, tạm thời nhận định là lực chi đại đạo, Tử Ngọc, ngươi có từng nghĩ kỹ ngươi muốn đi một đầu Đại Đạo như thế nào?
Khương Trường Sinh hỏi.
Dù sao cũng là con trai duy nhất của hắn, hắn cũng không hy vọng con trai lười nhác.
Đại La Thần Tướng đã xuất hiện, Thiên Đế nhất định phải bắt kịp bậc thang cao nhất của Tiên Đạo.
Thiên Đế nhíu mày, lâm vào trong trầm tư.
Thật ra, hắn cũng đang xoắn xuýt vấn đề này, không chỉ là hắn, các Đại La khác cũng giống như thế.
Thành tựu Đại La, có thể nhẹ nhõm cảm giác Đại Đạo, nhưng Đại La cảm ngộ khác biệt về quy tắc Đại Đạo khác biệt, dẫn đến các Đại La không ngừng cảm ngộ quy tắc Đại Đạo mới, có nghiên cứu chỉ một loại Đại Đạo thì ít càng thêm ít.
Khương Trường Sinh chầm chậm nói:
- Gần đây, ta đang muốn sáng tạo Đại Đạo, sáng tạo một loại Đại Đạo thuộc về ta, ngươi cảm thấy có thể làm được không?
Thiên Đế động dung, kinh ngạc hỏi:
- Đại Đạo còn có thể sáng tạo?
Ba ngàn Đại Đạo, vốn là tồn tại, hắn thấy, Tu Tiên giả mượn dùng lực lượng Tiên đạo tìm hiểu những quy tắc Đại Đạo khác, mà không phải sáng tạo Đại Đạo.
- Nghĩ thêm đi, bắt đầu sáng tạo ra tồn tại không thể nào, mới có thể đi ra con đường thuộc về chính mình.
Khương Trường Sinh nói lời này để Thiên Đế cảm thấy hổ thẹn.
Hắn nghe được phụ thân nói bóng gió, hi vọng hắn có thể nâng cao một bước, tựa như Đạo Côn Luân kia, sáng tạo Bát Quái chi pháp trước nay chưa từng có, phi thăng Đại La Thần Tướng.
Nhưng đưa mắt khắp Tiên đạo, lại có bao nhiêu người có thể có tạo hóa như Đạo Côn Luân
- Lấy Phong Thần bảng ra đi, nhìn ta tinh luyện.
Khương Trường Sinh mở miệng nói, nghe vậy, Thiên Đế vội vàng lấy ra Phong Thần bảng.
Lần nữa nhìn thấy Phong Thần bảng, Khương Trường Sinh có chút cảm khái.
Hơn năm trăm vạn năm không thấy, Phong Thần bảng trở nên dày nặng.
Thiên Đế giao Phong Thần bảng cho Khương Trường Sinh, hắn thì lấy ra Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh, bắt đầu thối luyện Phong Thần bảng.
Xem trong chốc lát, Thiên Đế nhịn không được hỏi:
- Xin hỏi phụ thân, khối đạo cốt kia đến tột cùng có tác dụng gì?
Khương Trường Sinh nhìn chằm chằm Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh, mắt không chớp trả lời:
- Vô dụng đối với ta, nhưng nếu bị người ta đạt được, các ngươi sẽ đối mặt với một ta khác, một ta không nhận ước thúc.