Chương 1212: Tại sao! Nam nhân kia có gì tốt? (4)
Vương Tông An biết, chuyện này không phải là chuyện có thể quyết định trong một ngày. Hễ là thế gia hành sự lại liên quan tới đầu tư nhân lực vật lực nhiều như vậy, luôn cần thương lượng nội bộ, hắn cũng không gấp.
Thượng Quan Trấn Hải cầm biểu đồ dự tính lợi nhuận, hơi kinh ngạc nói: “Tông An thiếu tộc trưởng và quận vương điện hạ, lẽ nào không ăn tiệc đón gió đã đi?”
“Mọi người đều rất bận, sau này rảnh rỗi sẽ tham dự.” Vương Tông An cười đứng dậy chắp tay: “Ta và quận vương điện hạ còn có không ít nhà phải viếng thăm.”
Đích thực cũng phải, trong kinh thành này cũng đâu phải một nhà Thượng Quan thị…
“Còn có một vấn đề, nếu Thượng Quan thị chúng ta đồng ý tham gia hạng mục này, có phải cần đứng ra làm rõ biểu thị ủng hộ An quận vương điện hạ không?”
“Trấn Hải tiền bối nghĩ nhiều rồi, đây chẳng qua là một hạng mục hợp tác khai thác mà thôi, bất luận ngài có ủng hộ An quận vương hay không đều sẽ không ảnh hưởng đến sau này. Nói thật, hạng mục này quá hao tiền, cho dù Đức Hinh thân vương nhất mạch, ngay cả Khang quận vương điện hạ, chúng ta đều muốn lôi vào tham gia, người nhiều lực lớn mà…”
“Được được được, đã như vậy, có hi vọng hợp tác.”
Nói xong, Vương Tông An và An quận vương chính thức cáo từ.
Sau đó, bọn họ nghiêm chỉnh tới từng nhà viếng thăm.
Quả nhiên, bọn họ không có nói khoác. Bọn họ thật sự chạy tới hai thân vương phủ Đức Hinh thân vương, Vĩnh An thân vương lôi kéo đầu tư, tuy nhiên đã nhanh chóng bị “lịch sự mời ra”.
Nhưng chỉ từ điểm này đã có thể khiến họ nhìn ra tổ hợp An quận vương và Vương Tông An này, bọn họ thật biết chơi. Như vậy, khiến người có lòng càng thêm kiên định tín niệm.
Thời gian thấm thoắt như thoi đưa.
Lại trôi qua một tháng.
An Giang trung đoạn, Giao Long đảo.
Là căn cứ địa của Giao Long Bang, hòn đảo này quanh năm có mây mù hơi nước bao phủ, có đại trận thủ hộ, dễ thủ khó công. Trong cửa cảng của Giao Long Bang, quanh năm có rất nhiều thuyền sông lớn thả neo, nếu nhìn từ bầu trời, cảnh tượng cũng cực kỳ tráng lệ.
Trên đảo có vài ngọn núi, trong đó ngọn núi cao nhất đã được người ta san bằng, xây dựng ra một quần kiến trúc, là nơi cư trú của đám người trong Giao Long Bang.
Mà trong quần kiến trúc này có một tòa đại điện mang phong cách hào phóng, khí phách bất phàm tên là “Giao Long Điện”.
Tòa Giao Long Điện này chính là nơi nghị sự của Giao Long Bang, cũng là nơi trung tâm quyền lực của Giao Long Bang.
Trong Giao Long Điện.
Trên chủ tọa rộng lớn, Long Vô Kỵ trước giờ luôn tiêu sái tùy tiện, lúc này sắc mặt tái xanh, trên mặt đất là một đống thư bị xé nát.
Mấy tâm phúc dưới trướng ông ta, đám người Triệu Vô Tình thấp thỏm đứng một bên, cúi đầu không dám nói một câu nào.
Từ sau khi đại đương gia biết tin Vương Thủ Triết đã đầu nhập An quận vương, phách khí liền trở nên dễ nóng dễ cáu, âm tình bất định.
Thông thư giữa ông ta với kinh thành cũng ngày càng thường xuyên, hơn nữa mỗi lần nhận được thư, tâm tình đều sẽ rất xấu.
“Thủ Triết, ngươi quả thật là đang ngày càng đi xa trên đạo lộ phản bội.” Long Vô Kỵ hung hăng siết lấy lòng bàn tay to lớn vào tay vịn ghế, trong ánh mắt thâm thúy lấp lánh lục quang: “Tiểu tử Ngô Minh Viễn kia rốt cuộc có gì tốt? Khiến ngươi không tiếc dư lực giúp hắn như vậy.”
“Mọi người cùng vui vẻ làm huynh đệ không tốt sao?”
“Không được, không thể để Vương Thủ Triết tiếp tục sai nữa, quay đầu mới là bờ.” Long Vô Kỵ hơi híp mắt, trong mâu quang lóe qua một tia hung ý: “Người đâu, toàn quân xuất phát, mục tiêu Trường Ninh vệ.”
Triệu Vô Tình run rẩy, vội thấp giọng nói: “Nghĩa phụ, cách “hiệp ước năm mươi năm” còn có khoảng bốn mươi ngày, người cứ nhịn thêm đi.”
“Nhịn? Nhịn nữa, Vương Thủ Triết sẽ càng lún càng sâu, không có đường quay đầu.” Long Vô Kỵ tức giận đỏ mắt: “Đại quân bây giờ khai bát cho ta, toàn quân áp tới ngoài Trường Ninh vệ, đóng quân ở đó. Đợi ngày hạn hiệp định tới, lập tức huy quân Bình An trấn.”
“Long Vô Kỵ ta phải đích thân đi hỏi hắn, tại sao phải phản bội ta?”
Khi ở kinh thành phong vân biến hóa khó lường.
Nội bộ An Bắc vệ.
Theo sự di dời của nhân khẩu, An Bắc vệ bây giờ đã koong còn thưa thớt như trước kia nữa, tuy nhân khẩu vẫn không nhiều nhưng theo sự tụ tập của nhân khẩu đã sản sinh ra số lượng thôn xóm không ít.
Cuộc sống của lão bách tính tầng thấp rất đơn giản, cuộc chiến đế tử cũng được, đánh cờ thượng tầng cũng được, đều cách bọn họ cực kỳ xa xôi, vốn không ảnh hưởng tới cuộc sống của bọn họ. Đối với bọn họ mà nói, cuộc sống một ngày ba bữa mới là thực tế nhất, bọn họ cố gắng làm việc, cố gắng sống, cũng chẳng qua là muốn có cuộc sống tốt hơn hiện tại một chút mà thôi.
Tiểu Lộc thôn.
Đây là một thôn nhỏ hình thành chưa tới nửa năm, cũng là một thôn cực kỳ bình thường do nhiều nhân khẩu di dời mà hình thành.
Khi đăng ký cư trú, vì cổng thôn có một tảng đá rất giống nai con, thôn trưởng thuận miệng lấy cái tên này. Thời gian lâu dần, mọi người cũng từ từ gọi quen.
Gia đình lão Lý sống trong dãy lầu dân cư.
Nhiều thế hệ nhà bọn họ đều là tá điền của Mạc Nam Tôn thị, thế gia Thất phẩm. Lần này khai hoang An Bắc vệ, Mạc Nam Tôn thị đã phân một trực mạch tới, nhà bọn họ cũng theo đó mà sang.