Chương 1213: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1213: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (1)

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất là bây giờ Mạc Nam quận người nhiều đất ít, nhà bọn họ đã không có đất trồng trong thời gian dài, nghe nói chỉ cần tới đây thì có thể chia được đất nên đã quyết định tới thử vận khí.

Còn những lầu cư dân này đều là thương hội “tam kiến Vương thị” bỏ vốn xây dựng. Bọn họ dùng một thứ đồ tên “xi măng” còn có đá và sắt, chỉ tốn nửa tháng đã xây xong mấy lầu dân cư. Những căn phòng này xây dựng vừa to vừa rộng, còn cực kỳ kiên cố, so với nhà bọn họ tự xây không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

Người của “Vương thị Tam Kiến” biết bọn họ không mua nổi nhà, hứa chỉ cần bọn họ bỏ ra một khoản tiền tương đối nhỏ thì có thể ở mãi trong căn nhà này, nghe nói sau hai mươi năm, những căn nhà này sẽ có thể hoàn toàn thuộc về họ.

Đương nhiên, trong vòng hai mươi năm ở đây, trong đất mà họ được chia chỉ có thể trồng giống mà “thương hội lương chủng Vương thị” cho bọn họ, đợi đến khi thu hoạch cũng phải ưu tiên bán cho thương hội lương chủng Vương thị.

Có điều, điều này có quan hệ gì? Chỉ cần có đất trồng, có thể kiếm được tiền nuôi sống bản thân, nuôi sống người nhà, trồng thứ gì đối với họ mà nói đều như nhau.

Mới sáng sớm nay, lão Ly dẫn con trai rời khỏi lầu dân cư, vác cuốc đi tới khu đất phía đông thôn, bắt đầu xới đất, bón phân.

Đất xung quanh đã có không ít người có mặt rồi, mọi người đều cúi đầu bận rộn.

Có điều, khác với nỗi bất an và thấp thỏm khi vừa tới, bây giờ bọn họ đều bình tĩnh mà trấn định, động tác liên tục vung cuốc cũng lộ ra cỗ ung dung.

Kỳ thực cũng rất bình thường, vì sau mấy tháng, bọn họ đều đã phát hiện An Bắc vệ này khác với những chỗ khác. Những cái khác không nói, chỉ riêng thứ đồ mà thương hội lương chủng Vương thị lấy cho họ trồng đã không đơn giản.

Những tá điền như bọn họ cả đời đều đào cơm trong đất, bảo bọn họ đi nghiên cứu làm thế nào thay đổi giống, bọn họ có thể không biết nhưng đối với phẩm chất tốt xấu của giống, bọn họ lại mẫn cảm hơn người bình thường nhiều.

Những giống lúa mà thương hội lương chủng Vương thị đã cung cấp không chỉ nảy mầm nhanh, tỉ lệ sống cao, hơn nữa lực sinh mệnh cũng cực kỳ mạnh, cho dù ở nơi khô hạn như An Bắc vệ cũng có thể sống rất tốt.

Trước đó, Trân Châu Mễ và Tư Nhiên là như vậy, bây giờ Mục Túc Thảo cũng như vậy.

Giống Mục Túc Thảo do bọn họ tự mang tới không được, hầu hết đều không nảy mầm nổi, cho dù nảy mầm, sống cũng ì ọp, vĩnh viễn không khỏe khắn giống như Mục Túc Thảo của thương hội lương chủng Vương thị.

So ra, ưu nhược rõ ràng.

Tư duy của tá điền cũng rất chân thực. Theo bọn họ thấy, phẩm chủng ưu chất chính là thu hoạch tốt, mà thu hoạch tốt có nghĩa là có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Cho nên khi phát hiện phẩm chủng giống trong tay của thương hội lương chủng Vương thị cực kỳ tốt, trong lòng bọn họ đã kiên định rồi, cũng có mong chờ về tương lai của An Bắc vệ.

“Lộc cộc lộc cộc…”

Tiếng vó ngựa thanh thúy vang lên, một con ngựa choai choai màu đen dẫn theo hai con ngựa nhỏ hơn một chút, chạy dọc theo đường ngựa xi măng ở giữa thôn.

“Dô, Đại Hắc, lại dẫn các thê tử tới tản bộ à.” Nhi tử tiểu Lý của lão Lý thấy cảnh này, chống cuốc bông đùa một câu.

Đại Hắc cũng không biết nghe hiểu hay không, kêu một tiếng giống như chào hỏi với hắn, sau đó đi vào ruộng, dẫn theo hai con ngựa khác cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Những Mục Túc Thảo trong ruộng này vốn là một phần của chúng, tiểu Lý cũng không ngăn cản, ngược lại còn tới sờ cổ của nó.

Hiển nhiên Đại Hắc rất thân quen với hắn, chẳng hề kháng cự, ngược lại còn thuận thế cọ hắn.

“Cha, Đại Hắc lớn nhanh thật, thịt rắn chắc, tương lai nhất định sẽ rất cao.” Tiểu Lý lộ ra nụ cười hài lòng: “Trước đây ngựa chúng ta nuôi đều không lớn tốt như vậy. Cha nói xem, liệu có liên quan tới Mục Túc Thảo này không?”

“Cái này còn phải hỏi sao?” Lão Lý trợn mắt với hắn: “Ngươi không thấy ngoài Mục Túc Thảo, chúng không thèm động tới cỏ khác sao?”

Trên thực tế, đừng nói là ăn, ngay cả nhìn chúng cũng chẳng thèm. Tựa như trong mắt của chúng, Mục Túc Thảo của Vương thị là mỹ vị trân tu, mà Mục Túc Thảo bình thường giống như cơm thừa canh cặn vậy.

Kỳ thực chuyện thần kỳ ở An Bắc vệ còn có rất nhiều.

Ngoại trừ cao lầu xây bằng xi măng, cùng với hạt giống có phẩm chất tốt tới quá đáng, còn có đường ngựa xi măng rộng lớn thẳng tắp được xây dựng trong khoảng thời gian rất ngắn, “hệ thống tưới tiêu thống nhất” chôn sâu dưới đất, do vô số ống dẫn tổ thành, “khí giới nông nghiệp cỡ bự” to lớn nhìn thấy khi thu hoạch, hoàn toàn to kim thuộc luyện chế thành.

Có rất nhiều thứ, kỳ thực bọn họ vốn không hiểu biết nhưng loại cảm giác chấn động khi lần đầu nhìn thấy những sự vật thần kỳ kia lại được bọn họ ghi sâu trong lòng. Sau này, bọn họ có một khoảng thời gian dài đều rơi vào trong hoảng hốt, cho rằng bản thân có phải đang nằm mơ không.

Cho tới bây giờ, sau khi đã sống ở An Bắc vệ mấy tháng, bọn họ mới dần bắt đầu quen, chỉ là thi thoảng nhìn thấy sự đối đãi khác biệt của súc vật ngựa bò đối với hai loại Mục Túc Thảo, vẫn không nhịn được thổn thức cảm khái.