Chương 1214: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1214: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (2)

An Bắc vệ từng là nơi hoang vu không có hơi người, bây giờ lại nghiễm nhiên đã có mấy phần ý tứ của kho thóc Tây Bắc. Mà biến hóa nghiêng trời lệch đất như vậy không tách khỏi liên quan tới những sự vật thần kỳ mà bọn họ nhìn thấy trong khoảng thời gian này.

Đây là một “kỳ tích” do con người sáng tạo ra.

Lúc đang nói chuyện, đỉnh đầu bỗng truyền tới một tiếng ưng kêu lảnh lót, một chiếc phi liên do Long Ưng kéo xuất hiện trên trường không màu xanh thẳm, sau đó lượn vòng bắt đầu chầm chậm đáp xuống.

“Long Ưng…Là phi liên của An quận vương!” Lão Lý thoạt ngẩn ra, sau đó vội phản ứng lại, đẩy nhi tử nhà mình một cái: “Mau! Mau đi gọi thôn trưởng!”

Tiểu Lý chậm nửa nhịp mới phản ứng lại, tức tốc cắm đầu chạy vào thôn. Cách thôn còn rất xa, hắn đã mở cuống họng hét lên.

Chẳng mấy chốc, người trong thôn đều bị kinh động.

Thôn trưởng của Tiểu Lộc thôn là một tu sĩ Huyền Vũ có dáng vẻ trung niên cũng tức tốc chạy tới cửa thôn.

Phi liên Long Ưng trên bầu trời nhanh chóng đáp xuống sân phơi ở ngay cổng thôn, sau đó màn xe phi liên được vén ra, một công tử thanh niên tuấn lãng đi xuống trong sự vây quanh của mấy quan sứ.

Hắn mặc một bộ gấm bào tơ tằm màu xanh da trời, cử chỉ ung dung, khí độ tôn quý bất phàm. Thanh niên này hiển nhiên là trưởng tử của An quận vương, tiểu quận vương Ngô Thành Quân.

“Thôn trưởng tôn Tư Niệm của Tiểu Lộc thôn bái kiến tiểu quận vương.” Thôn trưởng vội vàng tiến lên, bái chào thật sâu với hắn: “Tiểu Lộc thôn chẳng qua là nơi chỉ lớn bằng hạt vừng, nhọc công tiểu quận vương nhiều lần đích thân tới thăm hỏi, Tôn mỗ không khỏi hoang mang.”

Rõ ràng cũng là tu sĩ Linh Đài cảnh trung kỳ, ở trong địa phương nhỏ cũng xem như là một lão tổ, khi đối mặt với Ngô Thành Quân, Tôn Tư Niệm lại căng thẳng tới mức trán không ngừng đổ mồ hôi, nói chuyện cũng lắp bắp, sợ nói sai một chữ.

Cũng không trách hắn căng thẳng như vậy.

Đừng thấy Ngô Thành Quân ở trước mặt không có chút kiêu ngạo nào, vẫn rất kính trọng Tôn Tư Niệm, nhưng trong mắt thế gia bình thường, hắn là tiểu quận vương của An quận vương phủ, trên thực tế đã là đại nhân vật cao không thể với tới rồi.

Hắn tùy tiện nói một câu đã có thể quyết định sinh tử tồn vong của một thế gia Bát Cửu phẩm. Ngay cả thế gia Lục Thất phẩm cũng không dám vuốt râu hổ của hắn.

Tuy nhánh của Tôn Tư Niệm phân ra từ trong Mạc Nam Tôn thị, thế gia Thất phẩm, nhưng nhất mạch này của hắn cộng thêm bản thân hắn cũng chỉ có ba cường giả Linh Đài cảnh, dĩ nhiên là nơm nớp lo sợ khi ở trước mặt tiểu quận vương Ngô Thành Quân, không dám lỗ mãng.

“Tôn thôn trưởng khách khí rồi.” Tiểu quận vương Ngô Thành Quân lại không hề kiêu ngạo chút nào, biểu cảm ôn hòa vươn tay đỡ hắn ta lên, thần sắc trịnh trọng mà chân thành: “Chư vị phụ lão là vì tin phụ vương ta mới tới An Bắc vệ này cắm rễ, về tình về lý, quận vương phủ ta đều cần phải chịu trách nhiệm với chư vị. Ta tới đây cũng chẳng qua là dốc một phần tâm sức mà thôi.”

Mấy tháng nay, An quận vương luôn thương nghị với Vương Tông An, chế định một hệ liệt kế hoạch khai phá, kế hoạch gom vốn, cùng với phương châm chiến lược hạch tâm ở các phương diện khác sau này, bận tới mức không thể thu xếp, những thứ quá chi tiết vốn không lo được.

Cho nên khoảng thời gian này, thực hiện cụ thể rất nhiều kế hoạch trong An Bắc vệ, trên thực tế đều do Ngô Thành Quân cùng với một đám quan sứ của quận vương phủ phụ trách.

Đặc biệt là lúc những thế gia và bách tính này vừa di dời tới An Bắc vệ, trong lòng ít nhiều đều sẽ có chút thấp thỏm và bất an, Ngô Thành Quân tiêu tốn không ít tâm tư trấn an và khích lệ, còn thường quan tâm nhu cầu sống của bọn họ, đảm bảo khiến tất cả bách tính đều cảm nhận được sự quan tâm và dụng tâm của An quận vương phủ.

Tiểu quận vương thân thiết chu đáo như vậy, ở cả Đại Càn có thể nói là độc nhất, sao bọn họ có thể không cảm động?

Thôn trưởng Tôn Tư Niệm cảm kích rơi nước mắt.

Mà khi bọn họ hàn huyên, các quan sứ của quận vương phủ cũng đang bận rộn, thân thiết thăm hỏi tình trạng sống gần đây của lão bách tính, nước cung có thể cung ứng đủ không, có vấn đề gì khó khăn cần giúp đỡ giải quyết không,…

Ngoài ra, lần này đi cùng với Ngô Thành Quân xuống quê thăm hỏi còn có Vương Thất Thành, Vương Anh Điệp của Trường Ninh Vương thị.

Hai người tới đây là vì xác nhận tình trạng sinh trưởng thực tế của hạt giống Mục Túc Thảo của Vương thị ở An Bắc vệ.

Trong đó, Vương Thất Thành chính là lão Nhị đời thứ chín chữ “Thất” của Vương thị. Phụ thân của hắn chính là lão Nhị đời thứ tám chữ “Tông”, bây giờ đã là lão tổ Thiên Nhân cảnh, Vương Tông Xương.

Năm nay Vương Thất Thành đã năm mươi lăm tuổi, tu vi cũng đã có Linh Đài cảnh tầng năm tuy không bằng với các phụ bối có tư chất thiên kiêu nhưng tư chất tu vi này kỳ thực đã không kém gì tử đệ đích mạch Thiên Nhân cảnh chủng tử của thế gia Lục Thất phẩm bình thường rồi.

Lần này, trong tộc nhân Vương thị đi theo Vương Tông An tới An Bắc vệ, ngoại trừ Vương Tông An có tuổi tác lớn nhất, người có thực lực mạnh nhất chính là hắn.