Chương 1262: Cường đại! Át chủ bài tầng tầng lớp lớp của Thủ Triết (5)
Đó là một con Nguyệt Thố hiếm có, lông trắng tỏ như ánh trăng, mắt phát quang lấp lánh như hồng bảo thạch.
Nguyệt Thố bị trói lên một cái cột, điềm đạm đáng yêu như thế, ngoan ngoãn và dịu dàng như thế.
Khoảnh khắc kia, trái tim của Kim Hổ Vương đã tan chảy.
Thân là một con Kim Sí Thôn Nhật Hổ Vương lại có thể có ý đồ xấu gì chứ?
Có điều, loại 【 Vương】như Kim Hổ Vương cũng chỉ là tự phong trong phạm vi nhỏ mà thôi. Trong thế giới nhân tộc, hung thú thất giai còn chưa tính là vương, thông thường đều dùng đại yêu để gọi hung thú thất giai hoặc bát giai ở hoang dã.
Có điều trong nội bộ quần tộc hung thú, ngay cả ngũ giai tự xưng “vương” cũng nhiều, cho dù ngũ giai còn chưa biết nói nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc nó lôi kéo một đám hung thú thấp giai lợi dụng.
Trong “yêu điện” của Kim Hổ Vương, ngoại trừ nó và Nguyệt Thố còn có năm con hung thú ngũ giai và lục giai.
Phân biệt là Cự Giác Bạch Ngọc Tê lục giai, một con Xích Tuyến Hắc Mãng ngũ giai, một con Kim Cang Thạch Viên ngũ giai, Sí Hỏa Loan Tước ngũ giai, còn có một con Ám Nguyệt m Ảnh Báo.
Năm con hung thú này đều là hung thú quanh lãnh địa của Kim Hổ Vương, con nào cũng là chủ trong một phạm vi khoanh vùng.
Thông thường mà nói, lãnh địa của hung thú ngũ giai thường khoảng vài trăm dặm, rất ít sẽ vượt giới tới lãnh địa của hung thú khác. Nhưng tương tự, đều sẽ bám vào dưới trướng của một số đại yêu thất giai cường đại hơn.
Mà quanh lãnh địa của những hung thú ngũ giai kia có lãnh địa của một số hung thú tam giai, tứ giai. Với kiểu suy rộng này, bên dưới còn có hung thú nhất giai nhị giai.
Khác với kết cấu xã hội chặt chẽ của con người.
Loại bám vào này thuộc kiểu nương nhờ cực kỳ rời rạc, phần lớn thời gian đều sẽ tự sống cuộc sống của riêng mình, rất nhiều thời gian đều ngủ say hoặc là tu luyện.
Chỉ có khi đại yêu truyền hoán mới sẽ tụ tập một chỗ. Hoặc là đánh nhau với đại yêu khác hoặc là đi tấn công nơi sống của con người.
Hôm nay chính là ngày đại hỉ của đại yêu Kim Hổ Vương và Nguyệt Thố, hung thú xung quanh đều bon chen tới chúc mừng, quà mừng cũng khá tùy hứng, một số là linh quả linh thảo trân quý, một số là đá gạch quý giá, thậm chí một số còn ngậm hung thú đã săn được tới, xem như là quà lễ.
Do vậy có thể thấy, tuy hung thú ngũ giai đã có trí tuệ không tính là tệ nhưng kết cấu xã hội vô cùng thô sơ nguyên thủy.
Đối với những quà mừng này, Kim Hổ Vương cũng không để tâm.
Thứ nó chú ý hơn cả là lực uy hiếp và sức ảnh hưởng của bản thân, một đôi mắt hổ quét qua cả hiện trường, vẻ ác liệt bỗng nổi lên, giọng nói hùng hậu uy nghiêm: “Sao chỉ có mấy tên các ngươi?”
Trong hạt địa của Kim Hổ Vương, tổng cộng có tám tới mười con hung thú từ ngũ giai trở lên nghe lời kêu gọi của nó. Nhưng bây giờ mới chỉ có năm con tới, những con còn lại định tạo phản sao?
Thấy đại yêu nổi giận, hng thú ngũ lục giai khác sợ tới phủ phục xuống đất, một con gào khóc thảm thiết trả lời câu hỏi của Kim Hổ Vương, có tiếng chi chi cha cha, có tiếng ang ang ang, tóm lại ngoại trừ nội bộ hung thú có thể đoán ra được vài ý lĩnh ngộ đại khái, khả năng cao con người không hiểu được.
Tuy Kim Hổ Vương bày ra vẻ bất thiện nhưng cũng không muốn mất hứng trong “ngày đại hỉ” này, đợi sau này rồi xử lý đám ngu xuẩn không nghe lời kia, có thể dựa theo quy tắc truyền thống, giết chết trước mặt quần chúng rồi ăn thịt một hai con làm gương.
Hôm nay thì thôi.
Sau đó, Kim Hổ Vương dùng ánh mắt vô cùng dịu dàng nhìn Nguyệt Thố đang run lẩy bẩy: “Chư vị huynh đệ tỷ muội, dựa theo nghi thức của nhân loại hỏi thử, hôm nay bổn vương cưới Nguyệt Thố, có ai phản đối mối hôn sự này không?”
“Gào gào gào” “Ang ang ang” “Xi xi xi” “Chi chi cha” “Rít rít rít”
Quần thú đều phát ra tiếng tán đồng như sói tru quỷ hú, đùa à, ai sẽ khiến đại yêu mất hứng vào lúc này? Kim Hổ Vương có tính tình không tốt, tức giận rồi ăn bọn chúng thì làm sao?
Người phải gả cũng đâu phải bọn chúng, con Nguyệt Thố run rẩy đáng thương kia thì thế nào, có con hung thú nào sẽ đau lòng chứ?
Trên mặt hổ của Kim Hổ Vương lộ ra thần sắc hài lòng: “Đã không có ai phản đối, vậy bổn vương sẽ động…”
“Ta phản đối!”
Một giọng nói nghe có vẻ hơi non nớt nhưng lại cực kỳ kiêu ngạo vang lên từ bên ngoài: “Chỉ dựa vào con hổ thối như ngươi cũng dám cưới Nguyệt Thố tỷ tỷ xinh đẹp mỹ lệ.”
Kim Hổ Vương biến sắc, chuyện đã chắc như đinh đóng cột mà còn có ai dám đứng ra vuốt râu hùm của nó?
Ngay sau đó rống giận gầm lên: “Là ai là ai, là ai dám phản đối bổn vương?” Thanh âm đó khiến sơn động rung lắc, đá vụn lăn cù cù xuống.
“Là ta là ta, là Vương Ly Lung ta phản đối ngươi.”
Giọng nói đó vang vọng trong sơn cốc, tựa hồ đang châm biếm Kim Hổ Vương.
Giọng nói của Vương Ly Lung nghe có vẻ cực kỳ càn rỡ và khoan khoái, cũng chẳng trách như vậy, nàng thân là một con Nguyên Thủy Thanh Long vô ưu vô lo, ngày ngày giao tranh với tiết văn hóa ở Tộc Học, học không tốt còn bị quở trách, bị tiên sinh dùng thước đánh móng rồng.
Cuộc sống của rồng khổ sở như vậy, có cơ hội ra ngoài ra oai, lắc uy phong, Vương Ly Lung nàng há có thể không vui sướng? Nếu không cũng không giao nhiệm vụ dụ quái khó khăn này cho nàng.
…