Chương 1263: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1263: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (1)

Vương Ly Lung vui sướng nhưng Kim Hổ Vương lại không vui.

Ngày đại hỉ lại bị hung thú khác tìm ới cửa gây hấn, có thể nhịn được sao?

“Hay hay hay! Bổn vương muốn xem xem, là ai ăn gan hùm mật gấu dám tới phá hỏng chuyện của bổn vương! Chúng bay, lên!”

Trong cơn thịnh nộ, Kim Hổ Vương “gào” một tiếng, nhảy ra khỏi sào huyệt như một cơn gió.

Năm đại yêu phía sau nó cũng gào gào chen chúc ra, dàn thế trận phía sau nó, trông có vẻ uy phong bát diện.

Các yêu các thú nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy một con tiểu long màu anh cỡ “mini” đang cưỡi mây đạp gió lơ lửng ở cửa huyệt động, nàng ta còn mặc một chiếc váy hoa xinh đẹp như con người, đó là do mẫu thân Liễu Nhược Lam của nàng ta tự tay may ra, chân trước còn xách cặp sách, trong cặp sách chứa toàn là tài liệu học thêm.

Dùng lời của Liễu Nhược Lam để nói, chuyến này ra ngoài lâu như thế, thành tích Tộc Học không thể đi xuống, ngoài lúc đánh nhau nên học bù vẫn phải học bù.

Điều này khiến Vương Ly Lung rất sầu não, mẫu thân nói giống như thành tích của nàng chưa từng đi xuống vậy. Rõ ràng từ đầu tới cuối, thành tích của nàng vốn chưa từng đi lên được không?

Có điều dựa vào “lòng kính yêu” của Vương Ly Lung đối với mẫu thân, nên vờ vịt vẫn phải vờ một chút.

Chỉ là kiểu tạo hình này của Vương Ly Lung khiến đám hung thú nhìn tới ngớ người, đây là thứ gì?

Duy có KIm Hổ Vương lạnh mặt, hơi ngưng trọng: “Ngươi, ngươi là rồng?”

Cùng là đại yêu thất giai, nó ngửi được khí tức cường đại ẩn giấu trên người Vương Ly Lung.

“Ngươi mù à.” Vương Ly Lung trợn mắt với Kim Hổ Vương, kiêu ngạo nói: “Ngoại hình của bổn tiểu thư còn không rõ ràng sao?”

Trong khoảng thời gian sống ở Vương thị, nàng thường đấu trí đấu dũng với cha nương và các tiên sinh, tài ăn nói và trí tuệ đã trưởng thành không ít, trình độ chửi người cũng trực tiếp tăng lên. Biểu hiện trực quan nhất chính là trước đây nàng đối đầu với Vũ Văn Xích Vĩ luôn thua, nhưng bây giờ đã có thể ngươi tới ta đỡ, đại chiến ba trăm hiệp rồi.

“Bổn vương quan tâm ngươi là ai? Cho dù ngươi là rồng cũng không có tư cách phản đối bổn vương cưới vợ!” Kim Hổ Vương tức tới nghiến răng, trong đoi mắt hổ màu vàng rực lan tràn ra lửa giận mãnh liệt.

Nó cảm thấy đã bị Vương Ly Lung mạo phạm tới. Nếu không phải nể nàng ta là rồng cũng không phải là đối tượng dễ chọc, nó đã sớm vồ lên, xé nàng thành mảnh vụn rồi.

“Này này, ngươi chỉ là thất giai mà thôi, đừng có suốt ngày bổn vương bổn vương, làm như ngươi thật sự là yêu vương lão tổ vậy.” Vương Ly Lung bĩu môi khinh thường nói: “Thật là gỉ mũi trong mũi của Trư Bát Giới, ra vẻ cái gì. Bổn tiểu thư muốn phản đối thì phản đối, ngươi không phục thì tới đánh ta đi!”

Thất giai chẳng qua cũng chỉ là đại yêu, cửu giai mới là yêu vương. Chỉ dựa vào con Kim Sí Thôn Nhật Hổ này còn chưa đủ xưng yêu vương.

“Gào…Con tiểu long như ngươi đừng quá kiêu căng!”

Kim Hổ Vương tức tới bốn chân cào đất, không ngừng rống giận, gần như không nhịn được muốn xỗng ra.

Thế nhưng nhớ tới thân phận của con tiểu long này, rốt cuộc nó vẫn cố gắng kiềm chế lại, thấp giọng gầm gừ: “Nể tình ngươi còn trẻ không hiểu chuyện, bổn vương tạm thời không ăn ngươi, còn không mau rút lui.”

Nó tốt xấu cũng là một lão yêu sống một ngàn mấy trăm năm, lúc trẻ cũng từng lang bạt khắp nơi.

Dĩ nhiên nó biết Nguyên Thủy Thanh Long nhất tộc rất không dễ chọc. Chỉ là hầu hết Nguyên Thủy Thanh Long nhất tộc đều sống trong đại hoang trạch, rất ít khi ra ngoài.

Kim Hổ Vương cũng ngầm cảm thấy bất ổn, trong lãnh địa của mình sao lại chạy ra một con Nguyên Thủy Thanh Long tới náo loạn.

Nó không phải sợ con tiểu long còn non này, chỉ sợ đánh nhỏ kéo lớn tới. Thực lực của ‘lão tổ tông” trong đại trạch cường hoành, chính là một trong những yêu vương đỉnh cấp nhất trong vùng Nam Hoang, nó không chọc nổi.

Lúc này tới phiên Vương Ly Lung dại ra.

Hỏa lực pháo miệng của nàng đã mở hết cỡ rồi, con hổ lớn này lại còn có thể nhịn được? Thế này bảo nàng dụ quái thế nào? Làm sao có thể hoàn thành nhiệm vụ của cha?

Ngay sau đó, nàng đảo con ngươi, cười “hắc hắc”: “Muốn bổn tiểu thư đi cũng được, con Nguyệt Thố kia rất xinh đẹp, cho ta bắt về làm tiểu lão bà của cha ta, ta sẽ tha cho ngươi.”

Gì?

Trong huyệt động, Nguyệt Thố run cầm cập đã tuyệt vọng, con ngươi như hồng bảo thạch ảm đạm từng chút một.

Vốn dĩ còn tưởng cứu tinh tới, kết quả lại là kẻ xấu thèm muốn mỹ sắc của nàng cho cha nàng.

Ô ô ô, dì Yêu Yêu nói không sai: “Xưa nay, hồng nhan bạc phận.” Thân là một con Nguyệt Thố xinh đẹp, vận mệnh của nó thực sự quá bi thảm, không phải bị ép gả cho lão hổ thối thì là bị ép gả cho một con rồng già!

Vương Ly Lung vừa nói ra câu đó lập tức hoàn toàn chọc giận Kim Hổ Vương.

“Gào gào gào! Con tiểu Thanh Long ngươi quá đáng lắm rồi, ngươi nào phải là phản đối hôn sự, rõ ràng là đang cướp hôn! Chọc tức ta!”

KIm Sí Thôn Nhật Hổ cũng là hung thú có huyết mạch dị chủng, bình thường quen tác oai tác quái quen rồi, tính cách cũng không vừa. Ban nãy cũng chỉ là nể mặt Thanh Long lão tổ mà miễn cưỡng kiềm chế, lúc này, nó nghe thấy câu này đã không thể kiềm chế nỗi cơn giận nữa.

Lời vừa dứt, nó bay lên không trung, bổ nhào ra.