Chương 1268: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 1268: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (6)

Vương Thủ Triết lười dây dưa với nó, trực tiếp ra lệnh.

Một là trước đó Vương thị vì một con Kim Sí Thôn Nhật Hổ ngũ giai xúi giục tiểu thú triều mà suýt chút mất mạng, dĩ nhiên Vương Thủ Triết hận tới thấu xương.

Dù sao thì trong khu vực này chỉ có một con Kim Sí Thôn Nhật Hổ này, con hổ năm xưa rất có thể là con cháu của hổ yêu thất giai này.

Hai là, loại đại yêu thất giai đã sống lâu năm này, tính cách đã sớm định hình, tư duy cũng đã kiên cố, tính cách hung bạo, bướng bỉnh khó thuần phục, gần như không thể nuôi thân được.

Miễn cưỡng thu vào trong gia tộc, rất có thể không chỉ không có ích, ngược lại sẽ lưu lại đại họa to lớn.

Dùng cách đối phó với Vương Ly Lung đối phó với nó vốn không khả dụng.

Năm đại cao thủ liên thủ lại có trận pháp vây giữ, cho dù đấu pháp cận trọng tới đâu, Kim Sí Thôn Nhật Hổ cũng không còn bất cứ đường lật ván nào.

Chưa tới một nén hương, đại yêu Kim Hổ Vương thất giai đã bị vây đánh tới chết thảm thê như vậy.

“Đây…Kết thúc rồi?”

Hai tỷ muội Vương Lạc Thu nhìn nhau, cảm thấy các nàng tới không công. Tốt xấu cũng cho các nàng ra một chiêu, có chút cảm giác tham gia có được không?

Kiếm linh Cơ Vô Trần ở bên cạnh cũng vuốt râu, đau lòng không thôi: “Ta nói mà, hà tất phải như vậy? Trận pháp này thu hồi, lãng phí không ít nguyên liệu.”

Sau khi Cơ Vô Trần triệt bỏ trận pháp, yêu khu to lớn của Kim Sí Thôn Nhật Hổ chết thảm bại lộ ra. Ông ta vừa líu ra líu rít nhắc Vương Thủ Triết lãng phí, vừa bắt đầu thu hồi nguyên liệu trận pháp.

Vương Thủ Triết thấy thi thể đại yêu thất giai kia, tuy đã sớm dự liệu nhưng cũng ngẩn ngơ một hồi.

Trước đây, Vương thị vì một con Kim Sí Thôn Nhật Hổ ngũ giai mà suýt chút diệt môn, bây giờ, đánh một con đại yêu Kim Sí Thôn Nhật Hổ thất giai lại nhẹ nhàng như vậy.

Hóa ra Vương thị đã bất tri bất giác trở nên cường đại như thế này rồi.

“Ngũ cô cô, lục cô cô, các ngươi đừng nổi giận, con hổ già háo sắc kia còn có năm yêu tướng thủ hạ, đang trên đường đuổi tới.” Vương Ly Lung ở bên cạnh lấy lòng cô cô nói: “Bây giờ các ngươi tới phục kích, vừa hay có thể vét chút chiến công.”

“Được được được, không ngờ chúng ta còn có một số việc có thể làm.” Cuối cùng trong mắt của Lạc Tĩnh Lạc Thu cũng có chút thần sắc.

“Đã như vậy, bảo Thủ Tông theo các ngươi dọn phần sau.” Vương Thủ Triết cũng không an tâm các nàng, dặn dò hình nộm Tử Phủ Vương Thủ Tông hiệp trợ: “Các ngươi đừng bày ra biểu tình đó, công lao tính hết cho các ngươi.”

Như vậy, Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu mới vui lên, phấn khích dẫn theo Vương Thủ Tông tới càn quét tàn đảng của Kim Hổ Vương.

Đội ngũ gia tướng nấp ở phía xa cũng nhận được tín hiệu tới thu hoạch.

Bọn họ vừa kích động vừa hưng phấn dọn dẹp chiến trường. Đây là một con đại yêu thất giai, không ngờ lại bị giết chết dễ dàng như vậy, mỗi một miếng huyết nhục trên người nó đều là bảo bối.

“Xích Vĩ muội muội, nương tử, lão tổ, vất vả cho các ngươi rồi. Còn có Lung nhi, lần này ngươi biểu hiện thật sự không tệ, có tiến bộ.”

Trận chiến này, Vương Thủ Triết đã chuẩn bị rất nhiều thủ đoạn và át chủ bài nhưng đều không cần dùng tới. Nhưng hắn không hề hối hận những lãng phí đó, những người này đều là người nhà của hắn, bất cứ một ai mất đi đều không được.

“Cảm ơn cha đã khen, ta còn có một món quà muốn tặng cho cha.”

Vương Ly Lung nói xong, lách người biến mất tăm.

Chẳng bao lâu sau, nàng bắt một con thỏ trắng như tuyết cao khoảng một trượng, giống như gấu lớn hoang dã về, nói với Vương Thủ Triết: “Cha nhìn xem, Nguyệt Thố tỷ tỷ này đẹp chứ? Đây là nữ nhi cố tình bắt về cho người làm tiểu lão bà.”

“Tiểu, tiểu gì cơ?”

Nửa đoạn trước Vương Thủ Triết còn thấy bình thường, nhưng nửa đoạn sau lại khiến đầu óc của hắn choáng váng.

Con thỏ kia toàn thân trắng như tuyết, thể hình có vẻ cũng rất đáng yêu, nhưng nó vừa to vừa mập, ít nhất phải cao ba bốn mét…cái này, tiểu lão bà? Đây e không phải là đang đùa hắn nhỉ?

Lúc này, Nguyệt Thố đại khái hiểu rõ tình hình.

Tuy với dung lượng não có hạn của nó, thực sự không hiểu tại sao cha nương của con Nguyên Thủy Thanh Long lại là nhân loại nhưng điều này không ảnh hưởng nó lý giải việc bản thân sắp gặp phải cái gì.

Xem ra nhân loại này chính là phu quân tương lai của mình.

Nó cơ hơi đáng thương nhìn Vương Thủ Triết, trong con người như hồng bảo thạch vừa có hơi u oán lại vừa có hơi hiếu kỳ đánh giá hắn, thi thoảng còn lộ ra biểu tình ngại ngùng.

y da da, nhân loại này hình như rất đẹp trai, nếu gả cho hắn, hình như cũng không lỗ.

Vương Thủ Triết cảm nhận được từng đợt lãnh ý phía sau lưng, gần như có thể tưởng tượng được ánh mắt rét lạnh kia của Liễu Nhược Lam, thậm chí lúc này có thể đã đổi ngòi rồi…

Hắn nhăn nhó mặt mày, toàn thân cứng ngắt.

Vương Ly Lung, nữ nhi ngoan này cũng quá hiếu thuận rồi!

Cha thật sự cảm ơn ngươi, ra ngoài kéo quái còn không quên bắt tiểu thiếp cho cha!