Chương 1269: Phất nhanh! Doanh tân binh của Thần Vũ khởi động (1)
Ai lại cần hiếu thuận như ngươi?
Hơn nữa ngươi thuận thì thuận rồi, thuận về một con thỏ làm gì? Thể hình còn to như thế…Sao hắn…Không đúng, phi phu, đây không phải trọng điểm.
Vương Thủ Triết đen mặt gào lên: “Vương Ly Lung, cha ngươi một thân chính khí, là người như vậy sao?”
Kiểu câu chuyện như quỷ súc này phát triển, Vương Thủ Triết trước nay như vực sâu núi cao cũng không chịu đựng nổi.
“Cha, Nguyệt Thố tỷ tỷ rất xinh đẹp.” Vương Ly Lung tỏ ra ủy khuất nói.
“Đẹp tới mấy cũng là một con thỏ…Không phải, cha ngươi không phải người như vậy, không liên quan tới việc có phải thỏ hay không.” Vương Thủ Triết dùng câu từ nghĩa khí cự tuyệt Vương Ly Lung: “Lung Nhi à, ngươi phải nhớ, cha và mẫu thân ngươi tình như kim kiên, ân ái như bể. Trong mắt của cả hai đều không chứa nổi nửa hạt cát. Ngươi còn nhỏ, không hiểu.”
Vương Thủ Triết vừa nói ra lời này, ánh mắt như dao phía sau lưng lập tức dịu dàng đi nhiều.
“Nhưng mà cha, Lung nhi thường phát hiện các người đánh nhau.” Vương Ly Lung tỏ ra ủy khuất nói.
“Đừng nói bậy, cha ngươi và mẫu thân ngươi đánh nhau khi nào?”
“Rất thường xuyên, bình thường khi ta ngủ ở đáy hồ bên Thủy Nguyệt Thiên Các đều nghe thấy…”
Lời của Vương Ly Lung còn chưa nói xong đã bị Vương Thủ Triết bụm miệng, sau đó nhìn Liễu Nhược Lam cũng đang đen mặt, trong nháy mắt, đôi bên đã hiểu ý.
“Đứa trẻ này còn có thể cần không?”
“Dù sao cũng là nữ nhi do mình nhận, vậy có thể làm gì?”
“Còn có thể làm gì! Đánh.”
“Hai người cùng lên liệu có hơi tàn nhẫn không?”
“Vậy lần này ta lên trước, lần sau chàng đừng trốn việc.”
Đã làm phu thê hơn bảy mươi năm, giữa Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam đã sớm hình thành ăn ý, dùng ánh mắt nói chuyện nhanh tới mức không bình thường.
Sau đó, Vương Ly Lung một mặt vô tội bị Liễu Nhược Lam ấn xuống, kéo tới sơn cốc bên cạnh. Chẳng mấy chốc, trong sơn cốc truyền tới tiếng quỷ khóc sói tru.
Đồng thời, trên bầu trời có mây đen tụ lại, lại đổ xuống một trận mưa to, quả thật là vô cùng thê lương.
May mà gia tướng đi cùng lần này , thấp nhất đều là tu sĩ Linh Đài cảnh, cho dù đứng trong mưa lớn cũng có thể khởi động huyền khí trong cơ thể, hình thành một đạo cương khí hộ thể mỏng cách tuyệt với mưa bên ngoài, tiếp tục chuyên tâm thu dọn chiến lợi phẩm.
Trong lòng các gia tướng cũng cảm khái.
Thật không hổ là gia đình gia chủ Vương thị chúng ta, ngay cả đánh hài tử cũng đánh tới rầm rầm rộ rộ như vậy.
Mà Hỏa Hồ Vũ Văn Xích Vĩ cũng lặng lẽ nhìn con Nguyệt Thố kia, trong lòng thầm nghĩ, ký ức truyền thừa trong huyết mạch nói cho nàng biết loài Nguyệt Thố này giỏi nhất là giả vờ đáng thương, giành được đồng tình, không thể để nàng ta lừa Thủ Triết ca ca.
Ngay sau đó, nàng nhảy tới bên cạnh Vương Thủ Triết, dùng đầu hồ ly đầy lông cọ vào cẳng chân của hắn, nũng nịu nói: “Thủ Triết ca ca, huynh không thể quên, huynh từng hứa với người ta, trước khi người ta hóa hình tuyệt đối sẽ không song tu với linh thú khác. Huynh kông thể thấy con Nguyệt Thố này xinh đẹp mà quên mất chuyện đã từng hứa với người ta.”
Nói xong, nàng còn lộ ra răng nanh, hung hăng trừng con Nguyệt Thố kia, trong con ngươi dài hẹp chứa đầy uy hiếp: “Thỏ bự, nếu ngươi dám có suy nghĩ sai lệch thì ta sẽ ăn ngươi.”
Vương Thủ Triết đổ mồ hôi lạnh.
Ai lại nổi hứng thú với một con thỏ? Hắn không có quỷ súc như vậy được không? Hơn nữa, hắn hứa những chuyện này với nàng ta khi nào?
Nguyệt Thố cũng run lẩy bẩy, thoáng cảm thấy bất ổn.
Sao lại cảm thấy muốn làm tiểu lão bà của nam nhân trước mặt này, cạnh tranh cũng không nhỏ? Con Hỏa Hồ này sẽ không nhân lúc không ai chú ý, lén lút bắt nó đi ăn mất chứ?
Nguyệt Thố nhìn người này, lại nhìn người kia, người nào cũng cảm thấy không dễ chọc, cuối cùng nhìn trúng Vương An Nghiệp trông có vẻ vô hại nhất, lặng lẽ dịch chuyển tới nấp sau lưng Vương An Nghiệp, cuộn thành một đống.
Sau hai nén hương, đợi khi Liễu Nhược Lam và Vương Ly Lung quay lại, lại là một bộ dáng ân ái mẫu từ nữ hiếu.
“Nương đánh đau ngươi sao?” Liễu Nhược Lam đau lòng xoa xoa từng vết thương của Vương Ly Lung: “Đều tại nương khong tốt, ra tay quá nặng.”
“Không có không có, người cũng vì tốt cho hài tử.” Vương Ly Lung “kính yêu” cọ vào mẫu thân.
Sau này, bổn tiểu thư cũng sẽ không đến cái nơi quỷ quái Thủy Nguyệt Thiên Các kia nữa, cha nương bọn họ đánh nhau dữ cỡ nào, người ta cũng chỉ coi như không thấy không nghe.
May mà sau khi Cơ Vô Trần thu dọn xong trận pháp quay lại, nói chung cũng hiểu tình cảnh trước mắt.
“Ài, đây chẳng phải Nguyệt Thố sao?” Cơ Vô Trần nhìn con thỏ bự phúng phính trắng như tuyết kia, tỏ vẻ kinh dị nói: “Không ngờ ngoại trừ Hàn Nguyệt Tiên Triều chúng ta, nơi hoang vu như này cũng có Nguyệt Thố?”
“Lẽ nào là ta đã chết quá lâu, thế sự biến hóa quá nhanh…Nguyệt Thố đã di dời tới Đại Càn quốc rồi?”