Chương 1270: Phất nhanh! Doanh tân binh của Thần Vũ khởi động (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1270: Phất nhanh! Doanh tân binh của Thần Vũ khởi động (2)

Giọng điệu nói chuyện này khiến Vương Thủ Triết ít nhiều cũng cảm thấy không thích hợp lắm. Cái gì mà ta chết quá lâu? Người bình thường đều không nói ra kiểu thoại như vậy nhỉ?

Có điều Cơ Vô Trần này đích thực cũng không phải người bình thường.

Vì báo thù, năm xưa đơn thương độc mã cũng dám tới địch quốc chơi trò chém giết, đường về não này há sẽ giống người thường?

Dù sao thì nếu Vương Thủ Triết gặp phải tình huống tương tự, chắc chắn sẽ không làm trò như vậy.

Hắn đại khái sẽ điều tra tài liệu chi tiết về kẻ thù trước, nếu có thể dùng lực đánh lực giết chết kẻ thù, đương nhiên là tốt nhất, nếu thực sự không được thì suy nghĩ thử có thể nhổ tận gốc cả thế lực của kẻ thù hay không, dọn sạch một mẻ…

“Sư tôn, Nguyệt Thố tỷ tỷ rất hiếm sao?” Thất Tiểu công tử Vương An Nghiệp cũng tò mò đánh giá con thỏ bự trắng như tuyết này.

“Đương nhiên rất hiếm.” Cơ Vô Trần vuốt râu, ôn hòa lại kiên nhẫn giải thích: “Màu sắc của Nguyệt Thố quá nổi bật, lực chiến đấu lại rất yếu, lại còn kén ăn, rất khó sinh tồn ở hoang dã, cho nên bây giờ Nguyệt Thố sống nơi hoang dã gần như đã tuyệt tích rồi.”

“Có điều, tuy lực chiến đấu của Nguyệt Thố không mạnh nhưng nó giỏi trồng dược thảo, hơn nữa có tính mẫn cảm trời sinh đối với dược tính của linh dược, dược thảo trồng ra có phẩm chất tốt hơn Linh Thực sư bình thường. Một số linh dược phẩm chủng đặc thù, chỉ có Nguyệt Thố mới có thể trồng. Bây giờ trong Bách Thảo Viên của tiên đình đã nuôi một đàn Nguyệt Thố, chuyên phụ trách trồng linh dược.”

“Ngoài ra, ngoài hoang dã, Nguyệt Thố cũng là một tay chơi giỏi tìm kiếm linh dược, linh dược quý hiếm cơ bản tìm cái nào chuẩn cái đó.”

Mặt kiến thức của Cơ Vô Trần hiển nhiên rất rộng, nhắc tới Nguyệt Thố cũng luyên thuyên không ngừng.

Thậm chí ông ta còn kể chuyện cho Vương An Nghiệp nghe: “Nghe nói, năm xưa thánh hoàng bệ hạ của Thần Vũ hoàng triều có một vị tiên phi, sủng vật của nàng chính là một con Nguyệt Thố, cực kỳ sủng ái nó. Bây giờ nghe đồn Nguyệt Thố nuôi trong tiên đình chính là hậu duệ huyết mạch của con Nguyệt Thố kia.”

Vương An Nghiệp rất nghiêm túc gật đầu, biểu thị bản thân đã nhớ rõ, sau đó rất tự nhiên hỏi: “Vậy Nguyệt Thố ăn ngon không?”

Nghe thấy câu này, Nguyệt Thố lập tức giật mình, hoảng sợ trừng to mắt nhìn Vương An Nghiệp.

Mí mắt của Cơ Vô Trần giật giật, nhìn kỹ Vương An Nghiệp, lại phát hiện hắn tỏ ra đơn thuần vô hại, tựa như chỉ là hỏi một vấn đề hết sức bình thường vậy, vốn không cảm thấy câu hỏi của bản thân hung tàn cỡ nào.

Cơ Vô Trần cạn lời, nhưng vẫn gật đầu: “Ngon. Hơn nữa, đại bổ.”

Nghĩ cũng phải, Nguyệt Thố kia thích ăn linh dược, trong cơ thể dĩ nhiên đã tích tụ rất nhiều dược lực của linh dược, cộng thêm thịt thỏ vốn non mềm, dĩ nhiên là ngon.

Nhớ năm xưa, ông ta có một “bằng hữu” đa từng rất hiếu kỳ với mùi vị của Nguyệt Thổ, vào một đêm khuya nào đó đã lén lút tiến vào Bách Thảo Viên, bắt một con thỏ ra, kết quả bị quan sứ trông coi Bách Thảo Viên tóm lấy cuốc trồng thuốc đuổi tới hơn vạn dặm, suýt chút không nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Nguyệt Thố sợ hãi nhìn Cơ Vô Trần, lại nhìn Vương An Nghiệp, sau đó lặng lẽ dịch mông, cách xa Vương An Nghiệp, ngày càng xa, trong lòng nhỏ lệ thành sông.

Dì Yêu yêu, thế giới này quá nguy hiểm, nó rất muốn về nhà.

Lúc này, giọng nói của Vương Thủ Triết bỗng vang lên.

“Thỏ, ngươi thật sự biết trồng linh dược?” Vương Thủ Triết nhìn nó, hỏi: “Biết trồng Chu Quả không?”

Nguyệt Thố như được đại xá, vội vàng điên cuồng gật đầu.

Biết! Đương nhiên biết! Nó không chỉ biết trồng Chu Quả, nó còn biết trồng rất nhiều linh dược!

Lúc này, có phải tiểu lão bà hay không đã không quan trọng nữa, giữ lại mạng nhỏ mới là điều quan trọng nhất.

“Biết trồng là được rồi.” Vương Thủ Triết gật đầu, lại hỏi: “Thế ngươi có muốn ở lại Vương thị, giúp Vương thị chúng ta trồng linh dược không?”

Nguyệt Thố vội vàng gật đầu.

Đùa chắc, nó dám nói không muốn sao? Không thấy con hồ ly kia vẫn luôn nhìn chằm chằm nó như hổ rình mồi sao? Nếu nó dám nói không, chắc chắn con hồ ly kia sẽ là người đầu tiên đề nghị ăn nó!

“Muốn là được. Vậy sau này ngươi ở lại trong Dược Viên của Vương thị chúng ta giúp đỡ trồng linh dược đi. Chỉ cần ngươi chăm chỉ làm việc giúp Vương thị chúng ta, Vương thị chúng ta sẽ không bạc đãi ngươi. Điểm này, đợi sau này ngươi tiếp xúc với các linh thú của Vương thị nhiều thì ngươi sẽ biết.”

Vương Thủ Triết vỗ tai của Nguyệt Thố, trấn an nó hai câu.

Hắn nhìn ra được trí tuệ của con Nguyệt Thố này không thấp, hơn nữa rõ ràng có thể nghe hiểu tiếng người, chẳng qua là không biết nói mà thôi.

Trong lòng hắn còn có chút tiếc nuối.

Nghe nói thỏ sinh sản nhanh lắm, đáng tiếc con thỏ bự này chỉ có một con, nếu có thêm mấy con, cho chúng phối giống sinh sản, nói không chừng chẳng bao lâu thì có thể sinh ra một đàn lớn. Đến chừng đó, mỗi một linh điền của gia tộc đều thả một con, há không an nhàn?