Chương 1322: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1322: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (4)

Vì vậy, mấy nam đinh của Vương thị không từ chối tiếp xúc với nữ tử Yên thị, dù sao thì cho dù nói thế nào cũng là đích nữ đích thứ nữ xuất thân từ thế gia Ngũ phẩm, có kém hơn nữa cũng không tới nỗi.

Vu Phi lão tổ và Yên Phi Hồng thông qua cửa sổ thủy tinh cũng nhìn thấy cảnh này.

Hai người nhìn nhau, vừa kinh hãi khi nữ hài tử gia tộc chìm đắm nhanh, đồng thời lại cực kỳ bất mãn với mấy nam đinh đích mạch sợ bóng sợ gió, ngay cả dũng khí nói thêm hai câu với nữ hài Vương thị cũng không có, âm thầm giận bọn họ không có tiền đồ.

Đồng thời, một cỗ cảm giác nguy cơ mãnh liệt cũng ập lên đáy lòng của hai vị trưởng bối Yên thị.

Chuyện này không thể kéo dài thêm, nếu không, quyền chủ động của Yên thị sẽ hoàn toàn mất hết, làm không tốt sẽ mất cả chì lẫn chài.

Vào lúc này, tâm hồ Châu Vi, Thủy Nguyệt Thiên Các.

Nơi này tiếp nhận ký ức đặc thù mấy mươi năm của Vương Thủ Triết, tạm thời đã được phong tồn lại.

Một là hắn đã có bảo vật cao giai như động phủ tùy thân cỡ nhỏ.

Hai là Vương Thủ Triết từng ủy thác Thiên Hà chân nhân thi triển thần thông, rút một linh mạch thủy hệ thượng phẩm mini, dịch chuyển dưới Thủy Nguyệt Thiên Các, đã bố trí Tụ Linh trận pháp, gom linh khí vào trong phạm vi nhất định.

Điều này khiến Thủy Nguyệt Thiên Các thường niên bao phủ sương mù linh khí, khá phù hợp cho Liễu Nhược Lam tu luyện. Dù sao thì Thủy Nguyệt Thiên Các vốn dĩ cũng chính là xây dựng cho Liễu Nhược Lam bế quan.

Chỉ có điều linh mạch thủy hệ thượng phẩm mini đã tốn không ít cái giá để bố trí này, cuối cùng không có quá nhiều chỗ dùng.

Bình thường Liễu Nhược Lam chỉ thích ở tiểu viện nấu “mỹ thực”, đốc thúc bài vở của các hài tử. Hễ tới Thủy Nguyệt Thiên Các, thông thường đều là thành song thành đôi với Vương Thủ Triết.

Cần tu khổ luyện? Đó là thứ gì?

Quả thực là uổng phí tâm ý và tiền của Vương Thủ Triết…

Phải biết mời Thần Thông chân nhân làm việc, hoặc là nợ ân tình, hoặc là mất tiền, cái giá không hề rẻ. Thiên Hà chân nhân nghèo tới sốt ruột, đa phần nể mặt Ly Dao mới giảm giá, miễn phí thì không thể miễn.

Có điều, bây giờ linh mạch thủy hệ thượng phẩm mini này cũng xem như có chỗ dùng.

Lúc này, trong vùng trung ương Tiểu Tụ linh trận, trong nước đang trôi nổi một quả trứng to.

Hai phu thê Vương thị đang đứng bên cạnh quả trứng đó, được tôn lên cực kỳ duyên dáng.

Lúc này, quả trứng kia đang dùng tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, thôn phệ Nguyên Thủy linh khí trong linh mạch.

Nguyên Thủy linh khí dần dồi dào, vỏ ngoài của nó cũng sáng lên từng chút một, trên vỏ trứng, hoa văn huyền ảo màu trắng bạc nổi lên từng đạo lưu quang, trên vỏ trứng trắng nõn cũng sáng lên từng chút huỳnh quang tinh túy, huỳnh quang màu lam nhạt lan khắp.

Trong vài ngày, một linh mạch thượng phẩm mini dồi dào linh khí đã bị một quả trứng hút sạch, đến cuối cùng, Liễu Nhược Lam không thể không dùng Nguyên Thủy linh khí của mình để bổ sung năng lượng cho nó.

May là Liễu Nhược Lam dồi dào huyền khí, sau khi rút hơn một nửa huyền khí, cuối cùng nó cũng “ăn no”.

“Răng rắc!”

Theo tiếng vang nứt vỡ của vỏ trứng, từng đạo dao động thủy hệ lan khắp bốn phương tám hướng.

Khí tức từ trong vỏ trứng truyền ra dồi dào mà cuồn cuộn, mang theo hương vị viễn cổ thương mang, vừa nhìn đã biết bất phàm.

Ngay sau đó, một con “cá đầu to” mập mạp từ trong vỏ trứng chui ra, quay đầu hất chất nhày trên mặt đi, sau đó một đôi mắt to mà ngây ngô mở ra.

Dáng vẻ của nó cực kỳ đáng yêu, lúc cúi đầu nhìn Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam, trong ánh mắt tựa như nở rộ ra thần thái dị thường.

Vương Tông Côn nở rồi!

Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam ngẩng đầu nhìn Côn bảo bảo to này, trong lòng kích động một trận.

Trước khi nở, hai người đã thông qua điển tịch và một số thủ đoạn đặc biệt xác nhận giới tính của Ấu Côn trong vỏ trứng, đặt tên hay cho hắn, cũng từng lo lắng loại tiên thú viễn cổ này không thể nhận định bọn họ, không dễ nuôi.

May mà con Ấu Côn này dường như rất nhận định bọn họ, lại có cảm tình.

Khi hai người muốn tiến lên thân thiết, tăng thêm cảm tình với Ấu Côn.

Nó bỗng quay đầu, há miệng to hít một hơi, vỏ trứng theo dòng thủy lưu bị hút vào trong miệng nó, “rột rột” nhai, dáng vẻ đó giống như ăn cơm cháy vậy, ăn rất ngon.

Mặt của Vương Thủ Triết hơi đen.

Con cá này quả nhiên là tham ăn, bản năng đầu tiên khi mở mắt chính là ăn!

Chỉ thấy Ấu Côn Vương Tông Côn thoáng chốc đã ăn hết vỏ trứng, lúc này mới nhớ tới phụ mẫu thân nhìn thấy lúc mở mắt.

Nó vẫy đuôi, nhấc lên một đao bọt sóng, lắc lư bơi đến trước mặt họ.

“Vù!”

Một đạo âm thanh hùng hậu chói tai vang lên trong nước, khiến phu thê Vương Thủ Triết đều mơ hồ khí huyết dao động. Cá tôm cua trong vòng mấy dặm xung quanh, toàn bộ đều bị choáng váng, trực tiếp ngửa bụng.

Vương Tông Côn thấy cảnh này, lập tức lại thèm ăn.

Lúc hắn theo bản năng hưng phấn muốn đi hưởng dụng mỹ thực, Vương Thủ Triết vội ngăn nó lại, ở trong nước chấn động âm thanh nói: “Côn nhi đừng chạy, cha dẫn ngươi đi ăn.”

Nói xong, nhẫn trữ vật “Vô Tận Uyên” do trọng tôn nhi hiếu kính trên tay hắn rung lên, hàng ngàn cân linh ngư mỹ vị trực tiếp được chuyển ra.

Kiểu lần đầu cho ăn rất quan trọng, chính là thời cơ tốt xây dựng cảm tình và tín nhiệm sâu sắc nhất.

“Vù.”

Vương Tông Công nghe không hiểu ai là Côn nhi nhưng hắn lại theo bản năng biết đó là mỹ vị, ăn nó rất có lợi cho mình.

Hưng phấn kêu một tiếng, sau đó hắn mở miệng hút lấy từng ngụm, mấy trăm cân linh ngư biến mất.

Lại há miệng húp thêm, số còn lại cũng hết.

Tướng ăn hung hãn như vậy khiến Vương Thủ Triết tiếp tục cho ăn, trong lòng cũng áp lực như núi đè.

Côn Nhi ăn khỏe như vậy, chút nội tình hiện giờ của Vương thị cũng không biết có đủ hay không? Xem ra phải nhanh chóng phát triển sản nghiệp gia tộc rồi.

Nếu không, làm không tốt Côn nhi còn chưa trưởng thành thì Vương thị đã phá sản rồi.