Chương 1323: Vương thị chế bá Lũng Tả! Đấu pháp với đại đế (1)
Sau đó, Vương Thủ Triết lại liên tục đút ăn hai lần, mỗi lần đều là hơn ngàn cân linh ngư các loại.
Sau khi ăn hết toàn bộ những thứ này, Ấu Côn mới tựa như có hơi no. Nó cúi đầu, dùng trán cọ cọ Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam, biểu thị thân thiết, sau đó bắt đầu đùa giỡn trong hồ Châu Vi.
Mấy năm nay, Vương thị vẫn luôn tiến hành thanh lọc và đào sâu hồ Châu Vi để tăng sức chứa nước. Làm như vậy vừa có thể tiện chứa nước ngọt nuôi trồng thủy sản, tưới dẫn nông điền, lại có thể tăng năng lực trữ nước ở Bình An trấn vào mùa mưa sắp tới.
Mấy chục năm nay, hồ Châu Vi bây giờ đã sớm không còn là hồ cạn với tầng nước mong manh như ban đầu, nơi sâu nhất ở giữa đã đạt tới ba mươi trượng, có thể gọi là một kho nước cỡ lớn. Trong hồ nhiều loại cá, đã không thiếu có trăm cân, thậm chí là vài trăm cân cá.
Nhưng cho dù như vậy, Ấu Côn dài ba trượng ơ trong hồ Châu Vi vẫn có thể gọi là đại vật to tướng. Những nơi nó đi qua, trên mặt nước sượt qua từng đạo vệt nước, đàn cá các loại điên cuồng chạy trốn.
Thế nhưng, sự chạy trốn của đàn cá lại kích phát dục vọng thèm ăn của Ấu Côn.
Nó gào to với đàn cá, đánh choáng làm chết bọn chúng, sau đó nuốt chửng từng ngụm từng ngụm, nước từ hai quai hàm đùn ra, cá tươi mỹ vị lưu lại trong miệng.
“Năng lực thôn phệ này…” Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam lơ lửng trên mặt nước hồ Châu Vi, không khỏi hơi cạn lời.
Trong truyền thuyết, Côn có thần thông thôn phệ, lượng ăn như biển, hôm nay nhìn thấy, quả nhiên danh xứng với thực.
Ngoài ra, Côn còn có năng lực xuyên qua không gian. Có điều bây giờ nó vừa ra đời, thực lực có hạn, chỉ có thể thi triển ra năng lực không gian tương tự tiểu thần thông.
Sau khi lượng lớn linh ngư xuống bụng, thực lực của nó đã nhanh chóng tăng lên, năng lực đâm xuyên không gian cũng dần thức tỉnh.
Từ từ, hình thể của nó bắt đầu xuất hiện một tầng dao động không gian nhàn nhạt. Mỗi cái hất đuôi của nó đều có một loại cảm giác tựa như du tẩu trong khe hở không gian, không gian vô hình trung tựa như rút ngắn lại, khiến nó bơi lội trong nước trông có vẻ cực kỳ thành thạo điệu nghệ, vô cùng linh động.
“Thật không hổ là tiên thú ấu tể.” Vương Thủ Triết kinh thán không thôi nói: “Cho dù là ấu tể vừa phá vỏ ra đã có nhiều chỗ thần dị, thậm chí đã có thể thoáng thi triển thiên phú thần thông. Thiên phú như vậy, tiềm lực như vậy, cũng chẳng trách được coi là phần thưởng thông qua đầu tiên ở cửa thứ tám.”
Dựa theo sự hiểu biết của Vương Thủ Triết, tiềm lực trưởng thành của tiên thú gần tương tự với tiên thiên đạo thể của con người.
Tầng huyết mạch của Liễu Nhược Lam, Vương Ly Dao và Lung Yên lão tổ trong nhà đã thăng cấp đến cấp độ tiên thiên linh thể, dùng tục ngữ nói chính là cấp độ đại thiên kiêu tuyệt thế, nhưng so với ấu chủng có thể trưởng thành tới tiên thú như Côn, tiềm lực huyết mạch vẫn kém một cấp lớn.
Có thể biết được, tiên thiên đạo thể trong nhân loại, thiên phú đáng sợ cỡ nào.
Sau đó, Vương Thủ Triết lại tìm Vương An Nghiệp tới, dẫn hắn cùng chơi đùa với Ấu Côn, sơ bộ xây dựng quan hệ đồng bọn. Vật chủng như Côn, trước giờ luôn nổi tiếng với tính cách ôn hòa, đặc biệt là tình cảm được xây dựng khi vừa mới sinh ra thuần túy nhất.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, Vương An Nghiệp và Ấu Côn đã trở thành “huynh đệ tốt”, Ấu Côn đã chịu chở An Nghiệp vùng vẫy trong nước, hơn nữa Ấu Côn còn biết An Nghiệp khá yếu, biết khi lặn trong nước phải kích hoạt một đạo năng lượng bảo vệ An Nghiệp.
Tới lúc này.
Kế hoạch noãn hóa Vương Tông Côn đã hoàn thành, sau đó một hệ liệt cho ăn, giáo dục, chơi đùa làm việc, đều có thể yên tâm giao cho Vương An Nghiệp rồi.
Dù sao thì Vô Lượng Bảo Giới của hắn đủ lớn, linh ngư linh nhục có thể trữ tồn rất nhiều.
Cho dù khi bỏ vật phẩm thấp giai vào trong, Vô Lượng tiểu tỷ tỷ sẽ oán giận nhưng tin rằng với lực tương tác của An Nghiệp, nhất định có thể dễ dàng sắp xếp Vô Lượng tiểu tỷ tỷ.
Sau khi hất trách nhiệm nuôi dưỡng Vương Tông Côn cho Vương An Nghiệp, Vương Thủ Triết lại bắt đầu cuộc sống nhàn hạ lần nữa.
Hôm nay, ánh mặt trời tươi đẹp.
Vương Thủ Triết bố trí tiệc trà trong tiểu viện của mình, mời đám tiểu bối Vương Thất Phong tới uống trà trò chuyện.
Trong tiệc, cho dù thái độ của Vương Thủ Triết cực kỳ ôn nhuận hòa nhã nhưng sáu nam nữ tiểu bối trẻ đang ngồi đều cảm thấy áp lực như núi, như ngồi trên kim, ngay cả uống ngụm trà cũng cẩn thận e dè.
Ai cũng biết, gia gia/tứ gia gia trước giờ là đại ma vương kiểm tra, một hơi trước còn cười ha ha khen ngươi, ngay sau đó có lẽ sẽ nổi hứng dạt dào kiểm tra bài học, công việc, thậm chí thơ từ ca phú hoặc chiến kỹ Huyền Vũ của ngươi…