Chương 1361: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (6)
Quá mất sỉ diện!
Có điều thua rồng không thua trận, lời nói suồng sả vẫn phải tiếp tục.
“Ha ha, không kịp đâu.” Ngô Thương Long cười nói: “Con tiểu Thanh Long ngươi không đợi được ngày đó rồi.”
“Ừng ực!” Vương Ly Lung bị dọa không nhẹ, lập tức sợ hãi, nuốt nước bọt, yếu ớt nói: “Lão long gia gia, không tới mức đó chứ? Ta chẳng qua chỉ là bị ép tự vệ, hiện nguyên hình mà thôi. Nhà nào bị phá hư, người ta đền tiền là được…Cần gì phải vậy, cần gì phải vậy chứ.”
Vừa nghĩ tới kết cục bị rút gân lột da, đầu của Vương Ly Lung đã có hơi choáng.
“Tiểu nghịch ngợm ngươi cũng không to gan mấy, bỏ đi bỏ đi, niệm tình ngươi còn nhỏ, cũng chỉ hù ngươi thôi.” Ngô Thương Long cười nói: “Ý của ta là ta đã già rồi, đợi ngươi lớn có năng lực búng đầu ta, ta đã sớm hóa thành một bộ xương khô. Ngươi không tới mức phải búng đầu một con rồng chết chứ?”
“Hóa ra là như vậy, vậy ta yên tâm rồi.” Vương Ly Lung vỗ ngực, thở phào.
Vương An Nghiệp bên cạnh cũng vỗ trán, lạnh lòng.
Ly Lung cô nãi nãi, trí tuệ của người thật sự cạn lời! Lớn như vậy còn chưa bị người ta đập chết, người cũng rất không dễ!
“…”
Ngô Thương Long giật giật gương mặt già nua.
Con rồng này, thật sự muốn đánh nàng ta phải làm sao đây? Nhưng thứ nhỏ này lai lịch cũng không đơn giản, hù chút cũng thôi vậy, nếu thật sự hạ thủ giải quyết, áp lực của ông ta cũng có hơi lớn.
Nếu không, bắt về giao cho Long Xương tiểu tử xử lý?
Dù sao nghe nói gần đây ông ta rất thích “nuôi” động vật nhỏ nghịch ngợm quấy phá, nói không chừng, ông ta ngon miếng này…
Vào lúc này, một đạo thân ảnh từ trong bóng tối hiện thân, ông ta lơ lửng ở gần bên Ngô Thương Long, cung kính hành lễ: “Tại hạ Định quốc công phủ Vương Trụ Hoa, bái kiến Thương Long tiền bối.”
Ông ta miễn cưỡng đi ra, hoàn toàn không ngờ đám nhóc của Trường Ninh Vương thị này lại giỏi gây chuyện như vậy. Không để ý một cái lại gây ra đại sự, kinh động tới Thương Long tiền bối.
” Định quốc công phủ…” Thần sắc của Ngô Thương Long hòa nhã hơn chút: “Ta nói Trụ Hoa tiểu tử, ban nãy đã cảm nhận được ngươi nấp trong tối. Sao, con rồng con này là linh long do Định quốc công phủ các ngươi nuôi?”
Ngô Thương Long và Long Xương đại đế khác nhau, năm xưa ông ta cùng kề vai tác chiến với đại đế dựng nước, cũng từng có giao tình không tệ với Định Huyền lão tổ của Vương thị. Năm xưa thực lực của ông ta còn chưa mạnh bằng bây giờ, còn từng được Định Huyền lão tổ của Vương thị cứu.
“Khởi bẩm Thương Long tiền bối.” Sắc mặt của Vương Trụ Hoa khổ sở nói: “Hài tử Ly Lung đó là hài tử của phân nhánh Trường Ninh Vương thị của Định quốc công phủ chúng ta, là đích nữ đã vào tộc phổ của gia chủ đương thời.”
“Trường Ninh Vương thị? Danh tiếng gần đây cũng không nhỏ, nghe nói là một gia tộc tân hưng rất có tiềm lực.” Ngô Thương Long cười có chút ý vị thâm trường: “Cũng phải tính là quá sỉ nhục tiểu Thanh Long.”
“Phải phải phải.” Vương Trụ Hoa ngoan ngoãn đáp lời lia lịa: “Ly Lung không biết quy tắc Quy Long Thành, là Định quốc công phủ ta tấc trách trong dạy dỗ. Tổn thất gây nên lần này sẽ do Định quốc công phủ ta phụ trách bồi thường.”
Ngô Thương Long xua tay: “Chuyện bồi thường tạm thời không gấp. Tiểu hài tử trẻ trung khí thịnh, dễ kích động, náo loạn kiểu này cũng không phải xảy ra lần đầu. Dựa theo lệ thường xử lý là được. Phân chia trách nhiệm, thống kê tổn thất, mỗi nhà nên bỏ ra bao nhiêu tiền đều dựa theo quy tắc. Chỉ là ta thấy Tuyết Ngưng và Chí Hành cũng có trách nhiệm, không thể chỉ để Định quốc công phủ các ngươi chịu thiệt được.”
“Đa tạ Thương Long tiền bối.” Vương Trụ Hoa cảm kích hành lễ: “Vậy vãn bối có thể đưa Ly Lung về chưa, thỉnh Thủ Triết gia chủ quản giáo trước.”
“Tuy Ly Lung đã vào tộc phổ Vương thị nhưng suy cho cùng vẫn là huyết duệ của lão long đầu Nam Hoang Cổ Trạch. Thấy độ nồng huyết mạch sau khi nàng ta lột biến thành thân rồng khá thuần túy hơn long tộc bình thường, khả năng cao là hậu duệ đích hệ của lão long đầu.” Ngô Thương Long nói tới đây, tai hơi động, tựa như nhận được tin tức gì đó, sau đó đảo mắt, phất tay áo nói: “Chuyện này rất lớn, muốn đưa Ly Lung trở về, vẫn nên mời Thủ Triết gia chủ đích thân tới giải thích với bệ hạ.”
Trong lòng Vương Trụ Hoa chộn rộn.
Không phải chứ? Kiểu con nít đánh nhau này lại còn phải dính dáng tới bệ hạ?
Bệ hạ xưa giờ không ưa Định quốc công phủ, gần đây còn vì nguyên do thuế thu, đang làm khó Lũng Tả quận và Trường Ninh Vương thị. Lẽ nào, bệ hạ còn muốn mượn chuyện này làm lớn để làm khó Trường Ninh Vương thị?
Đợt này, e là Thủ Triết gia chủ phiền phức rồi, Long Xương đại đế là người không dễ nói chuyện.
Đúng lúc này, Vương An Nghiệp mới chỉ mười hai tuổi bước ra trước một bước, chỉnh sửa dáng vẻ, xa xa hành lễ với Ngô Thương Long nói: “An Nghiệp Trường Ninh Vương thị, bái kiến Thương Long lão tổ.”