Chương 1362: Hóa ra ngươi là vi hôn phu của Ức La (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1362: Hóa ra ngươi là vi hôn phu của Ức La (1)

Tuy hắn còn nhỏ nhưng ngoan ngoãn hiểu chuyện. Hắn thân là tiểu tiểu thiếu tộc trưởng, từ khi sinh ra đã được định sẵn gánh trách nhiệm nặng nề trên vai, tính cách càng trầm ổn hơn những đứa trẻ cùng tuổi.

Chênh lẹch tuổi tác và khí độ bất hợp khiến Ngô Thương Long nhìn hắn một cái, nảy sinh hứng thú nói: “Tiểu tử, lẽ nào ngươi cũng muốn dương oai? Ta khuyên ngươi nên về đi, tìm Vương Thủ Triết nhà ngươi tới.”

“Không phải như vậy.” Vương An Nghiệp bình tĩnh chắp tay nói: “Chỉ là ta nghe nói tiền bối là huynh đệ của hoàng đế khai quốc, từng chinh chiến sát phạt ngoại vực. Bây giờ lại là thần thú trấn quốc, bảo vệ Đại Càn bình an. Bây giờ gặp mặt tiền bối, An Nghiệp không khỏi sinh lòng kính ngưỡng nên bái kiến.”

Hài tử này nói chuyện thật dễ nghe.

Ánh mắt của Ngô Thương Long lại hòa nhã mấy phần, thản nhiên cười nói: “Năm xưa lão phu chỉ là một trong những chiến long của đại đế, may mắn sống đủ lâu mà thôi. Còn xưng là thần thú vẫn còn kém xa, miễn cưỡng coi như là nửa linh thú trấn quốc thôi.”

“An Nghiệp? Vương An Nghiệp? Cái tên này nghe ra rất quen tai?”

Nghe đối thoại giữa hai người, Ngô Tuyết Ngưng tiểu quận chúa ở bên cạnh chau mày, không nhịn được lẩm bẩm một tiếng.

“Cô nãi nãi, người nghĩ Ức La tiểu quận chúa…” Ngô Chí Hành nhỏ giọng nhắc nhở.

“Ức La? Nha đầu rách đó có gì tốt…Đợi đã!” Trên gương mặt xinh đẹp của Ngô Tuyết Ngưng bỗng lộ ra vẻ chấn kinh: “Ta nhớ ra rồi, vi hôn phu của tiểu nha đầu Ngô Ức La kia không phải tên Vương An Nghiệp sao?”

An quận vương chính là một trong hai đại chuẩn đế tử, bây giờ tình thế đang quật khởi dĩ nhiên nhận được quan tâm rộng rãi. Mà Ngô Ức La là nữ nhi độc nhất của ông ấy, còn được đại đế yêu thích, đích thân ban tên Ngô Ức La, truy nhớ tâm ái trưởng nữ Ngô Thanh La của đại đế năm xưa khi còn là chuẩn đế tử sinh ra.

Có thể thấy đại đế coi Ngô Ức La như một nửa con gái.

Chuyện định thân giữa Ngô Ức La và Vương An Nghiệp, tuy xử lý âm thầm nhưng vẫn không giấu được người có lòng các lộ. Cũng do vậy, cái tên Vương An Nghiệp đã từng bước rót vào tai nhân sĩ cao tầng ở Đại Càn.

“Ngươi ngươi ngươi…” Ngô Tuyết Ngưng sải bước đi lên, trên dưới tỉ mỉ đánh giá Vương An Nghiệp: “Ngươi chính là vi hôn phu của Ngô Ức La?”

“Diện kiến Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, chính là tại hạ.” Vương An Nghiệp đáp.

Tuy sâu trong lòng, hắn vẫn có hơi phản kháng kiểu hôn nhân ép gả này, ấn tượng đối với Ngô Ức La cũng không tốt. Nhưng ai bảo hắn từ lúc sinh ra đã là thân phận tiểu tiểu thiếu tộc trưởng chứ?

Thân là trưởng trọng tôn nhi của đích trưởng mạch gia tộc, từ nhỏ tài nguyên mà hắn hưởng dụng nhiều nhất, đương nhiên trách nhiệm gánh trên vai cũng nặng hơn các hài tử khác rất nhiều. Hôn nhân của hắn cũng đã định sẵn phải trở thành một phần trong chiến lược phát triển gia tộc.

Chẳng những hắn như vậy, phụ thân hắn cũng như vậy, còn có gia gia, thái gia gia đều như vậy. Đây là trách nhiệm mà thân là đích mạch gia tộc nên gánh vác. Vì vậy, cho dù trong lòng hắn có muốn hay không thì vẫn phải nguyện ý với mối hôn sự này.

Sau khi Ngô Tuyết Ngưng quan sát một lượt, cảm thấy tuy Vương An Nghiệp này còn nhỏ nhưng lại tuấn mỹ, trầm ổn, chính là tiểu công tử ôn nhuận như ngọc.

Công tử trẻ lên kinh thành rất nhiều, xuất thân cũng mạnh hơn thế gia Lục phẩm, hoàng thất cũng có rất nhiều người trẻ ưu tú, chỉ luận về tướng mạo cũng không kém bao nhiêu. Chỉ là trong đồng bối, muốn tìm ra một người có khí chất hơn Vương An Nghiệp thật sự không tìm ra…

“Cũng không ra sao, thân thể vẫn chưa đủ cường tráng.” Ngô Tuyết Ngưng hơi ghen tỵ nói: “Còn xuất thân từ một thế gia Lục phẩm bé nhỏ, xem ra nhãn quang của Ngô Ức La này cũng bình thường.”

Nàng ta và Ngô Ức La đều là người xuất chúng trong lứa nữ hài tử trẻ của hoàng thất, hơn nữa đều nhận được sự sủng ái của đại đế. Tổng thế mà nói, huyết duyên của nàng gần đại đế hơn, thuộc đích hệ do đích mạch đại đế nhất mạch tương truyền xuống.

Mà Ngô Ức La chính là hậu duệ huyết mạch do trưởng công chúa Ngô Thanh La của đại đế kén phò mã sinh ra, trên lý luận, huyết duyên kém hơn nàng ta một bậc. Nhưng Ngô Ức La lại thức tỉnh Thương Long huyết mạch chính thống nhất trong hoàng thất, hơn nữa đại đế còn nói, nàng ta giống tám chín phần với Thanh La trưởng công chúa năm xưa…

Yêu ai yêu cả đường đi lối về, sự sủng ái của đại đế dành cho Ngô Ức La không kém gì với Ngô Tuyết Ngưng.

Hai tiểu quận chúa đều được lão tổ tông sủng ái, lại vừa cực kỳ ưu tú, đôi bên theo dõi lẫn nhau nhưng lai không hợp mắt nhau, thực sự là một chuyện quá bình thường.

Đối mặt với sự ghen tỵ của Ngô Tuyết Ngưng, Vương An Nghiệp cũng chỉ gật đầu cười, lại hành lễ với nàng ta và Ngô Chí Hành nói: “Chuyện hôm nay, có cơ hội mời tiểu quận chúa và tiểu quận vương ăn cơm xin lỗi. Hiện tại An Nghiệp còn có chút chuyện phải xử lý, mong lượng thứ.”