Chương 1363: Hóa ra ngươi là vi hôn phu của Ức La (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1363: Hóa ra ngươi là vi hôn phu của Ức La (2)

“An Nghiệp cứ làm việc của ngươi đi. Chuyện này nói ra chúng ta cũng sai, lúc đó cùng ăn cơm là được.” Ngô Chí Hành vội đáp lễ. Hắn có cảm quan không tệ với Vương An Nghiệp, ngửi được mùi vị đồng loại trên người hắn.

Sau khi Vương An Nghiệp gật đầu lại nhìn Ngô Thương Long, hành lễ nói: “Theo lý, tiền bối là thần thú trấn quốc, xử lý chuyện ắt chiếu theo hai chữ ‘công bằng’. Ly Lung cô nãi nãi của vãn bối cho dù có hơi lỗ mãng nhưng cũng là vì tiểu quận vương thân là người lớn Thiên Nhân cảnh, mở đầu ra tay đánh bay Anh Tuyền cô cô mới mười một tuổi của ta, mới nhất thời căm phẫn, kích động ra tay.”

“Không biết tại sao, tiền bối vừa tới đã chĩa mũi dùi vào Ly Lung cô nãi nãi ta nhưng lại xem nhẹ Chí Hành tiểu quận vương ra tay trước chứ?”

“Gì?”

Mọi người xung quanh ngây ra, tiểu tử này cũng lớn gan lắm, lại mở miệng chất vấn linh thú trấn quốc. Ngoài miệng nói hay lắm nhưng lại ám chỉ lão nhân gia ông ta ra tay thiên vị.

Đặc biệt là Ngô Chí Hành, ánh mắt nhìn Vương An Nghiệp có hơi kinh dị bất định.

Tiểu công tử này một giây trước còn khách khách khí khí, thoắt cái đã túm hắn vào túi rồi.

“Không sai không sai.” Vương Ly Lung lập tức phấn chấn tinh thần lên: “Ta chính là không quen nhìn kẻ xấu kia ra tay ức hiếp cháu gái Anh Tuyền của ta. Nàng ta còn là tiểu nữ hài mười một tuổi, ô ô, thật là quá cầm thú. Lòng đầy căm phẫn, đúng, ta chỉ là lòng đầy căm phẫn thôi.”

“Lòng đầy căm phẫn”, từ này thật dễ nghe, nàng chắc chắn phải nhớ kỹ, sau này lúc đánh nhau có thể dùng.

Kẻ xấu? Cầm thú? Tiểu nữ hài mười một tuổi?

Sắc mặt Ngô Chí Hành tái nhợt, loạng choạng muốn ngã.

Cái mũ này ụp cũng không nhẹ, hắn chẳng qua chỉ là ra tay ngăn một chiêu cho Tuyết Ngưng, dùng lực quá mạnh ảnh hưởng tới Anh Tuyền. Nếu lời đồn truyền ra còn, không biết chừng sẽ nói hắn thành thế nào.

“Đúng vậy đúng vậy, ban nãy ta bị đánh bay, bây giờ bụng vẫn còn đau.” Vương Anh Tuyền cũng lập tức nhảy ra làm chứng nói: “Một người lớn cũng không biết ngại nhúng tay vào trận đánh của trẻ con, còn thiên vị, thật là không biết xấu hổ.”

“Cái gì mà thiên vị? Rõ ràng là nha đầu hung dữ càn quấy ngươi đắc ý hí hửng, ra tay quá nặng. Chí Hành nhà ta mới ra tay ngăn cản.” Tuyết Ngưng tiểu quận chúa tức tới bại hoại phản bác.

Lần này, Ngô Chí Hành không yên được nữa, kéo Ngô Tuyết Ngưng còn muốn nói, vội vàng khom người nói: “Thương Long lão tổ, chuyện này vẫn nên đi theo trình tự xuất ra công cáo công chứng đi. Lỡ như đồn đãi khắp nơi, Chí Hành chết vạn lần cũng khó mà thoái tội. Đương nhiên, khi đó Chí Hành hơi gấp, ra tay quả thực không có chừng mực.”

Ngô Thương Long híp mắt, hứng chí nhìn Vương An Nghiệp nói: “Hóa ra ngươi chính là vi hôn phu của Ức La, tuổi còn nhỏ đã bình tĩnh cơ trí. Có điều ngươi yên tâm, chuyện hôm nay vốn không phải chuyện lớn gì, chỉ là có người…”

Nói được một nửa, ông ta dừng lại sau đó cười nói: “Được rồi, ngươi đã không yên tâm Ly Lung, dứt khoát đi cùng ta một chuyến đi, vừa hay có người muốn gặp ngươi.”

“Hả?”

Vừa nghe thấy lời này, Vương An Nghiệp không sợ, Vương Anh Tuyền lại sợ.

Chuyện hôm nay nói thế nào cũng là nàng gây sự trước, kết quả nàng không sao, cô cô và cháu trai lại bị bắt đi hết, nàng trở về phải nói thế nào với gia gia?

Nàng vội vàng nhảy ra nói: “Không được không được, có nạn cùng chia có phúc cùng hưởng. Chuyện này do ta khởi xướng, ta là đầu sỏ, muốn bắt thì bắt ta trước.”

Tuy Vương Anh Tuyền nghịch ngợm, thường gây sự nhưng cũng rất coi trọng nghĩa khí, chưa từng bán đứng đồng đội, còn thường gánh vác trách nhiệm. Nếu không phải như vậy, nàng cũng sẽ không có uy vọng như vậy trong liên minh mỹ thiếu nữ gì đó.

“Cũng được. An Nghiệp cũng lo Ly Lung cô cô tính tình lỗ mãng sẽ chịu thiệt.” Vương An Nghiệp lại như đã sớm dự đoán được, thản nhiên hành lễ đáp: “An Nghiệp tin tiền bối, là thần thú trấn quốc, chắc chắn có thể xử lý công tâm.”

“Được, câu “thần thú trấn quốc” này của ngươi, hóa ra là gài lão phu. Tuổi còn nhỏ, cũng không biết học những thứ này ở đâu.” Ngô Thương Long hơi dở khóc dở cười: “Bỏ đi bỏ đi, bệ hạ đã muốn gặp các ngươi, dứt khoát năm người cùng đi đi.”

Hai người khác đương nhiên là chỉ Ngô Chí Hành và Ngô Tuyết Ngưng.

Ngô Thương Long cũng lười nhiều lời, cuộn tay, bốn người một rồng toàn bộ cuốn vào, lăng không bay về hướng hoàng cung.

Vương An Nam và Vương Trụ Hoa bị bỏ lại hiện trường nhìn nhau.

“Trụ Hoa lão tổ, thế nào mới tốt đây?” Vương An Nam run rẩy trong lòng. Ra ngoài chuyến này mất hết ba đứa nhóc Vương thị, hắn trở về có bị cha đánh chết không?

“Còn có thể làm sao?” Trụ Hoa lão tổ cũng cười khổ: “Quay về nhanh chóng thông báo Vũ Xương và Thủ Triết gia chủ, bảo bọn họ nhanh chóng nghĩ cách đi.”