Chương 1369: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1369: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (5)

“Bệ hạ, thế này không tốt lắm nhỉ?” Vương An Nghiệp lắc đầu nói: “Hay là hôm nay ngừng tại đây đi.”

“Ngừng tại đây?” Long Xương đại đế không vui trong lòng, mặt của trẫm đã bị ngươi đánh sưng rồi, khó khăn lắm mới có cơ hội lật bàn, ngươi lại nói với ta ngươi không chơi?

Ngay sau đó, ánh mắt âm u mà bất thiện lên.

“Được thôi được thôi.” Vương An Nghiệp bất đắc dĩ tiếp nhận nói: “Bệ hạ, ta chỉ có thể nói thử xem.”

“Được, được.” Long Xương đại đế lập tức “sống” lại, hòa ái nhìn Vương An Nghiệp nói: “Ngươi đừng có áp lực, cho dù thử, trẫm cũng không thiếu phần thưởng cho ngươi.”

Trong lòng lại hừ hừ cười lạnh, đợi sau khi xuất hiện bài thi không đủ tiêu chuẩn, trẫm sẽ tìm Vương Thủ Triết gây phiền phức.

Dưới sự sắp xếp của lão Diêu, trên mặt bàn mỗi người lại đặt một tờ đề thi.

Long Xương đại đế còn đặc biệt kiểm tra đề thi, vừa nhìn đến những câu hỏi bên trên, ông ta cũng hoa mắt chóng mặt một trận, vội vàng dời mắt sau đó mới đỡ bớt.

Ông ta không nhịn được thầm mắng, đầu óc của những người ở thần triều kia cũng không biết phát triển kiểu gì lại cho hài tử làm đề khó như vậy?

Cũng may, khi Long Xương đại đế còn nhỏ, những câu hỏi biến thái này vẫn chưa được đào quật ra từ trong di tích, nghĩ thôi cũng rất may mắn.

Long Xương đại đế nhìn thấy mấy gương mặt hài tử đáng yêu kia, trong lòng cũng có vài phần do dự.

Hay là thôi đi vậy? Đừng tàn nhẫn với các hài tử quá.

Nhưng nghĩ lại ông ta lại nghĩ tới vẫn phải lấy chút vũ khí đối phó Vương Thủ Triết. Bây giờ từ bỏ, há chẳng phải công lao đổ biển sao?

Vừa nghĩ tới đây, Long Xương đại đế cười rất hiền hòa: “Các hài tử, tận tình hưởng thụ niềm vui của thi cử đi, cũng đừng có áp lực quá, tùy tiện thi.”

Trong lòng ông ta lại bổ sung một câu, mấy đứa nhóc các ngươi, sau này nếu có bóng ma tâm lý thì đừng trách trẫm, muốn trách thì trách Vương Thủ Triết kia. Ai bảo hắn khi không lại nhắm vào trẫm? Trẫm chỉ là đang phòng vệ mà thôi, chỉ là báo thù bình thường mà thôi.

“Thi thì thi, sợ cái gì?”

Tuy trong bài thi thứ hai, lòng tự tin của học bá Vương Anh Tuyền đã bị đả kích không nhỏ nhưng suy cho cùng nàng vẫn là “thiên tài mỹ thiếu nữ” nguyên khí dạt dào, tinh lực sung mãn, cầm bút bắt đầu giải đề.

Vương Anh Tuyền ta không tin, cùng lắm thì thi ba mươi điểm.

Kết quả nàng vừa nhìn thấy câu hỏi, lập tức dại ra, mỗi một chữ và phù hiệu bên trên nàng đều biết nhưng sau khi tổ hợp lại, đầu óc nàng hoàn toàn mơ hồ.

Ta là ai? Ta ở đâu? Ta đang làm gì?

Vấn đề cuối cùng của triết học nhân sinh, từng cái từng cái bắn vào trong đầu nàng.

Còn Vương Ly Lung càng thảm hơn, trong con ngươi màu vàng nhấp nháy ngập nước đã xoay mòng mòng ra từng vòng nhang muỗi.

Buồn ngủ quá phải làm sao? Nguyên nhân không giải được đề, nhất định là ban nãy ăn quá nhiều. Không thể không thừa nhận, đồ của hoàng thất rất ngon…Đặc biệ là thịt Linh ngưu khô kia, ngọt ngào như bánh mật, một hơi ăn hết mấy trăm cân cũng không ngán.

Vương Ly Lung choáng váng nghĩ.

“Ô ô…”

Tuyết Ngưng tiểu quận chúa cắn đầu bút, chảy nước mắt yếu lòng.

Tuy trong Tộc Học hoàng thất thi thoảng cũng sẽ ra một đề biến thái như thế này nhưng đó đều dùng làm đề áp chót. Cho dù không làm được, Tộc Học tiên sinh cũng sẽ không tức giận.

Bây giờ hay rồi…Câu đầu tiên không biết, câu thứ hai không biết, câu thứ ba vẫn là không biết…Mỗi một câu đều là đề áp chót…

Đừng nói mấy nữ hài tử các nàng, ngay cả Ngô Chí Hành cũng tái nhợt mặt mày, trán toát mồ hôi không ngừng.

Mỗi một đề, hắn đều phải vắt óc suy nghĩ lý giải nhưng cho dù như vậy, rất nhiều câu vẫn khiến hắn buồn nôn.

Trong bốn đứa nhóc và một đứa lớn tham gia thi, chỉ có Vương An Nghiệp vẫn bình tĩnh như thường, dáng vẻ trời sụp cũng không sao. Chỉ thấy thi thoảng hắn suy nghĩ một lúc, sau đó hạ bút giải đề, từng đề từng đề đánh phá, giống như mây trôi nước chảy.

Thấy hắn như vậy, biểu cảm đắc ý của Long Xương đại đế dần lung lay, không dám chắc chắn nói: “Lão Diêu, hắn giả bộ phải không? Nhất định là giả vờ nhỉ?”

“Cái này…Có lẽ là vậy, thành tích năm xưa của lão nô cũng không tốt lắm, không quá hiểu thế giới của học bá.” Lão Diêu hơi đồng tình nhìn đại đế.

Ông ta đã dự cảm được Vương An Nghiệp này vốn chính là một thiết bản, còn thâm sâu không lường hơn năm con sói con kia.

Kỳ thực Long Xương đại đế cũng đã có cảm giác không ổn, chỉ là vẫn có một tia tâm lý may mắn như thế, hi vọng có thể có “kỳ tích” xảy ra.

Trong sự giày vò từng chút một.

“Keng!”

Tiếng chiêng kết thúc bài thi vang lên, Vương An Nghiệp cũng ngoan ngoãn buông bút xuống, không giải đáp tiếp.

“Oa!”

Vương Anh Tuyền bắt đầu òa khóc.

Mộng học bá khó khăn lắm mới gây dựng nên, trong khoảnh khắc này đã bị phá hủy tan tành. Vương Anh Tuyền ta, cuối cùng chỉ là một học tra tra mà thôi.

“Ô ô…”