Chương 1370: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1370: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (1)

Vương Ly Lung cũng bật khóc.

Nàng chôn đầu vào ngực Vương Anh Tuyền, ôm nàng khóc cùng, khóc tới rất không thương tâm.

Vì sao? Vì sao nhân loại phải tạo ra những đề bài đáng sợ như vậy, những đề này đều cho tiểu hài tử làm sao? Tại sao? Tại sao phải tàn nhẫn như vậy?

Còn Tuyết Ngưng tiểu quận chúa…

Nàng đã nín khóc rồi, nước mắt của nàng đã chảy khô khi thi rồi.

“Ọe, ọe!”

Ngô Chí Hành sải bước loạng choạng chạy ra ngoài Chuyết Chính Các, nôn ra từng ngụm lớn. Cả đời này của hắn vẫn là lần đầu tiên làm đề, làm tới nôn.

“Ài…”

Vương An Nghiệp nhìn mọi người như vậy cũng thở dài một tiếng.

Nói thật, những đề này quả thực không đơn giản. Đổi lại là trước đây, trong mười đề, hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể làm đúng ba bốn đề. Nhưng sau khi trải qua đặc huấn kiểu địa ngục của Khí Linh tiểu tỷ tỷ, những đề được gọi là khó này cũng chỉ bình thường mà thôi.

Cho dù muốn hay không, thành tích thi nhanh chóng có rồi.

Quả nhiên, chênh lệch giữa học tra và học tra hiện ra rõ rành rành, ba cái trứng ngỗng, một bài ba mươi điểm, bài còn lại đạt tối đa.

Không còn nghi ngờ gì, bài đạt điểm tối đa kia chính là của Vương An Nghiệp.

Thành tích này vừa ra, ánh mắt tất cả mọi người nhìn Vương An Nghiệp hoàn toàn khác trước.

Đây nào có thể dùng hai chữ học bá để hình dung.

Rõ ràng là học thần.

“Cháu trai An Nghiệp.” Vương Anh Tuyền tóm lấy cánh tay của Vương An Nghiệp, ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái: “Trước giờ ta chưa từng nghĩ, hóa ra ngươi lợi hại như vậy, những đề kia ta chẳng làm ra được đề nào.”

“Kỳ thực ta cũng có mấy đề đoán mò, may mà mò đúng mà thôi.” Vương An Nghiệp khiêm tốn nói.

Hắn ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng đang nghĩ, nếu Anh Tuyền cô cô tới doanh tân binh báo danh, Khí Linh tiểu tỷ tỷ nghĩ không thông cố chấp dạy bù cho nàng, giữa hai người luôn phải có một người sụp đổ, tuyệt đối khó mà cùng tồn tại.

Ánh mắt Ngô Tuyết Ngưng nhìn Vương An Nghiệp cũng có chút không đúng.

Đây nào phải là Ngô Ức La không có nhãn quang, đây rõ ràng là nàng ta đã nhặt được báu vật.

Vương An Nghiệp này bất luận là ngoại hình, khí độ, trí tuệ, thậm chí là thiên phú đều không thể bới móc. Nếu nói khuyết điểm nhỏ bé duy nhất chính là nội tình của thế gia Lục phẩm vẫn còn quá thấp.

“Hừ! Tiểu tử này thật sự có bản lĩnh.” Long Xương đại đế đau rát mặt mày.

Bộ đề thi ông ta cầm ra vốn để khinh người, chẳng những không làm khó được Vương An Nghiệp, ngược lại cho hắn một cơ hội thể hiện ta đây “tài giỏi cỡ nào”.

Có điều may mà Long Xương đại đế cũng là người biết chịu thua, lập tức vung tay, nói: “An Nghiệp tiểu tử, trẫm thừa nhận ngươi rất ưu tú, xứng với Ức La nhà chúng ta.”

“Bệ hạ quá khen, An Nghiệp chẳng qua là tuân thủ bổn phận mà thôi.” Vương An Nghiệp phong độ phiêu phiêu chắp tay hành lễ, tuổi còn nhỏ, thật là trầm ổn đúng mực, rất đoan chính.

“Trước đó đã hứa với ngươi một điều kiện.” Sắc mặt của Long Xương đại đế hòa nhã hơn nhiều: “Ngươi nói xem, muốn đưa ra điều kiện gì với trẫm? Đương nhiên, nếu ngươi muốn để An quận vương trực tiếp làm đế tử, đây chắc chắn là không thể.”

“Bệ hạ, trước đó chẳng qua là nói đùa, không coi là thật.” Vương An Nghiệp vội nói: “Nếu ngài thật sự muốn thưởng, vậy thưởng cho An Nghiệp một hồng bao đi.”

Tiểu tử này nói chuyện thật dễ nghe, mạnh hơn thái gia gia Vương Thủ Triết của hắn nhiều.

Tâm tình của Long Xương đại đế lập tức thoải mái hơn nhiều, cười huơ tay nói: “Trẫm là đại đế, lời hứa nhất ngôn cửu đỉnh. Bỏ đi bỏ đi, ngươi đã muốn hồng bao, vậy trẫm thưởng cho ngươi một cái, một trăm vạn, không, hai trăm vạn càn kim!”

Đây đối với hài tử mà nói đã là một con số lớn.

Thuế nước hàng năm của Lũng Tả quận cũng chẳng qua là một ngàn mấy trăm vạn.

Có thể thấy Long Xương đại đế vẫn rất coi trọng Vương An Nghiệp, nghĩ cách dìu dắt hài tử này.

“Hai trăm vạn?” Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung nhìn nhau, không nhịn được thấp giọng rỉ tai thì thầm: “Ly Lung cô cô, An Nghiệp quả nhiên thông minh. Trước đó hắn từng suy đoán nói có lẽ bệ hạ ăn khỏe quá, ăn tới quốc khố nghèo luôn nên mới thay luật, muốn vét tiền từ Lũng Tả quận chúng ta.”

Vương Ly Lung cũng nhỏ giọng than thở nói: “Ài, thời đại này, cuộc sống của đại đế cũng không dễ dàng.”

“Đúng vậy đúng vậy, ngay cả Vương thị chủ mạch phát hồng bao cho chúng ta đều là mỗi người phát một trăm năm mươi vạn càn kim.” Vương Anh Tuyền cũng thấp giọng than thở nói: “Một lời hứa của đại đế chỉ đáng hai trăm vạn càn kim sao? Quả nhiên đã bị ăn tới nghèo rồi…”

Một tiểu thiếu nữ một con thiếu nữ long, hai người chúi đầu rỉ tai, nhỏ giọng lầm bầm, tự cho rằng rất bí ẩn.

Nhưng Long Xương đại đế là ai?

Người ta đường đường là Lăng Hư đại đế, chỉ cần ông ta có lòng, ngoài Chuyết Chính Các có một con kiến hôi cỏn con đang bò, ông ta cũng có thể nghe rất rõ.

Đừng nói là ông ta, ngay cả cường giả Thần Thông cảnh như lão Diêu đây cũng đã sớm thoát ly khỏi phạm trù phàm nhân rồi.