Chương 1371: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1371: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (2)

Lời của hai nữ hài, hai người họ nghe rất rõ ràng, không khỏi nhìn nhau, đều lộ ra vẻ lúng túng.

Đặc biệt là Long Xương đại đế đã bị nói tới nóng mặt. Ông ta ăn rất khỏe nhưng nào có Lăng Hư cảnh nào không ăn khỏe?

Quốc khố quả thực không dư dả nhưng cũng không nghèo tới độ vì miếng ăn mà phải tới mức tăng thuế Lũng Tả quận?

Vương Thủ Triết ngươi, ở sau lưng phỉ báng trẫm tới nghiện rồi sao? Ở trước mặt chúng hài tử cũng dám bôi nhọ trẫm vì miếng ăn mà áp bức Lũng Tả quận?

Ông ta vốn không tin đó là bản thân Vương An Nghiệp nói.

Tiểu hài tử nhà nhà, tư tưởng nào có thể phức tạp như thế?

Còn có Định quốc công phủ kia cũng đều là phần tử xấu đầu cơ trục lợi, mỗi hài tử cho một trăm năm mươi vạn càn kim hồng bao, làm như Định quốc công phủ ngươi nhiều tiền lắm.

Cũng không nhìn xem các ngươi đã nghèo thành thế nào rồi? Người khác không biết, trẫm còn có thể không rõ sao?

Nói tới nói lui, đầu tư bất chấp như vậy còn không phải là muốn thông qua Vương Thủ Triết, bắt mối với An quận vương, chuẩn bị làm công thần lập công, trở mình?

Ha ha, trẫm vừa nhìn đã nhìn thấu chút tâm tư gian trá của các ngươi.

Lấy bụng ta suy bụng người, Long Xương đại đế càng nghĩ càng cảm thấy chính là đạo lý này, không khỏi tức tới nghiến răng ken két với Vương Thủ Triết và Định quốc công phủ.

Sau này nhất định phải bóp ngạt bọn họ, mang thêm mấy đôi giày nhỏ cho họ.

Có điều, cho dù là bóp ngạt, cũng là chuyện sau này. Trước mắt, bởi vì Định quốc công phủ tùy tiện nâng cao giá cả hồng bao cũng tạo ra một nan đề lớn cho Long Xương đại đế.

Đợt này cho thế nào là vấn đề lớn. Chi ít, truyền ra ngoài lời hứa của Long Xương đại đé ông ta không đáng tiền. Cho nhiều hà bao tư khố cũng đau tới hoảng. Ông ta không tới mức tham ô quốc khố tư kim để phát hồng bao chứ?

Đau đầu!

Sao vừa đụng chuyện của Vương thị lại bắt đầu đau đầu?

Vương Thủ Triết kia sinh ra để khắc ông ta nhỉ?

“An Nghiệp tiểu tử ngươi tự nói xem, ngoài hồng bao ra còn thiếu chút phần thưởng gì? Bảo vật, đan dược, vũ khí, bảo giáp đều được.” Long Xương đại đế tỏ ra hòa nhã cười.

Ông ta dứt khoát đẩy ngược vấn đề cho Vương An Nghiệp.

Càn kim là đồ tốt nhưng hở tí cho hàng trăm hàng vạn cũng không phải chuyện. Dù sao quốc gia lớn, khắp nơi đều cần dùng tới hiện kim.

Ông ta cũng từng nghĩ, chỉ cần An Nghiệp tiểu tử mở miệng, bảo vật trong ngàn vạn vẫn có thể cắn răng cho một cái.

Nếu tiểu tử này không thức thời, sư tử gầm đòi linh bảo Thần thông gì đó. Ông ta còn có thể mượn cớ phát huy để oán Vương Thủ Triết, nghiêm túc phê bình hắn mấy canh giờ, hỏi xem hắn dạy hài tử kiểu gì? Dạy dỗ hài tử, không thể chỉ học tập, cũng phải dạy phẩm đức tư tưởng cho hài tử.

Long Xương đại đế càng nghĩ càng cảm thấy mình thông minh.

Đây là kế một đá trúng hai nhạn.

“Ta cần gì?”

Vương An Nghiệp lập tức hơi mơ hồ, bắt đầu chau mày suy nghĩ kỹ càng.

Qua một nén hương, hắn vẫn chưa nghĩ ra, chỉ đành lắc đầu nói: “Bệ hạ, ta gần như không thiếu gì. Người cứ tùy tiện thưởng chút tấm lòng là được.”

“Không thiếu gì…?” Long Xương đại đế hít khí lạnh, dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Vương An Nghiệp.

Tiểu tử này, khẩu khí còn có thể lớn hơn chút nữa không?

Cái gì mà tùy tiện thưởng chút tấm lòng? Ngươi đây là coi thường ai chứ?

“Hài tử ngươi, nói chuyện kiểu gì vậy?” Lão Diêu ở bên cạnh thầm nháy mắt với Vương An Nghiệp, nói đỡ: “Bệ hạ bảo ngươi đòi, ngươi cứ thành thực đòi, đừng kiều tình.”

Nói xong, ông ta còn âm thầm giơ một ngón tay tựa như đang âm thầm chỉ điểm Vương An Nghiệp, đừng vượt quá một ngàn vạn là được.

Lúc này Vương An Nghiệp thật sự dở khóc dở cười: “Diêu công công, ta thật sự nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra có gì cần. Ta thật sự không thiếu gì.”

Hơn nữa, bảo vật dưới hạn ngạch một ngàn vạn, có thể có bảo vật tốt gì?

“y dô dô, tiểu tử thối ngươi, thế này là không thành thật rồi.” Long Xương đại đế trợn mắt: “Làm gì có ai sẽ không thiếu bảo vật? Cho ngươi một linh bảo Thần Thông ngươi có thiếu không? Chân pháp tu luyện có thiếu không?”

“Bệ hạ có thể cho ta linh bảo Thần Thông?” Vương An Nghiệp ngược lại có chút hứng chí.

“Trẫm chỉ nói như vậy.” Long Xương đại đế vội vàng thu lời, tức giận trừng mắt nói: “Chỉ với hài tử như ngươi, trẫm dù muốn cho ngươi một món linh bảo Thần Thông. Nhưng mỗi một linh bảo Thần Thông có tư tưởng đều rất sâu, ngươi còn nhỏ, không điều khiển được.”

“Giống như nhẫn trữ vật【Tì Hưu Bảo Giới】 cấp linh bảo Thần Thông này của trẫm. Tính khí của Khí Linh rất lớn, thường chỉ vào không ra. Dựa vào thực lực cấp đại đế như trẫm mới có thể khiến hắn ngoan ngoãn nghe lời. Đổi thành ngươi…ngươi được không?”

Trong lúc nói, Long Xương đại đế còn thờ ơ vươn ngón tay ra, khoe ra nhẫn trữ vật cấp linh bảo Thần Thông kia.