Chương 1405: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (6)
Trên thực tế, Vương Thủ Triết luôn quản rất nghiêm về chuyện thu thuế.
Do hiện giờ thế gia Đại Càn quốc trốn thuế lậu thuế thành xu hướng, diện rộng như vậy, trước đây cũng không phải không có người của Vương thị từng nghĩ sẽ âm thầm rót chút thuế, chỉ là đều bị Vương Thủ Triết lập tức phát hiện và ngăn chặn, đồng thời cũng cường điệu việc này trong hội nghị gia tộc, ban hành một hệ liệt thủ đoạn nghiêm trị, lúc này mới kiềm chế được tà khí lệch gió này.
Mà đây cũng là sức mạnh mà Vương Thủ Triết dám buông lời để mặc đám quan thuế vụ kia tùy tiện điều tra.
Vương Thủ Triết làm như vậy, không chỉ vì nghĩ cho sự phát triển của Vương thị, tránh bị người khác bắt thóp, đồng thời cũng đang làm gương cho các tiểu bối của Vương thị.
Dù sao thì nếu các trưởng bối bọn họ không làm gương tốt, tùy ý giày xéo pháp độ quốc gia, giày xéo quy tắc, vậy bọn họ có tư cách gì khiến các tiểu bối tuân thủ quy tắc?
Vương Thủ Triết vẫn luôn dốc sức chỉnh đốn Tộc Học, hi vọng bồi dưỡng ra một đám tinh anh xã hội dám vì lý tưởng trong lòng mà cố gắng tiến lên, phấn đấu cố gắng, không phải là một đám sâu mọt xã hội coi thường pháp luật, coi thường quy tắc.
Những chi tiết này, Vương Thủ Triết cũng hiểu rõ, cũng vô cùng tán đồng, lúc này chậm rãi nói chuyện, dĩ nhiên cũng vô cùng điềm đạm.
“Rốt cuộc Thủ Triết gia chủ vẫn là Thủ Triết gia chủ, phần nhãn quang cách cục này, cực kỳ siêu phàm.” Tưởng Ngọc Tùng cảm khái bật cười: “Chẳng trách các hài tử của Vương thị từng người từng người đều biểu hiện xuất chúng như vậy, tinh khí lực trông có vẻ đều không giống nhau.”
Vốn dĩ Vương Thủ Triết không ở đây, trong lòng hắn ít nhiều còn có chút không kiên định, hiện giờ thấy Vương Thủ Dũng làm việc cũng trầm ổn có độ, thành thục điêu luyện, trong lòng ngược lại kiên định không ít.
Quả nhiên, những huynh đệ bên cạnh Vương Thủ Triết cũng không đơn giản, ai ai cũng không thể xem thường.
“Tưởng đại ca, bây giờ cá đã vào lưới, mồi cũng đã vào đúng chỗ, tiếp theo, xem huynh rồi.” Tán gẫu mấy câu, biểu cảm của Vương Thủ Dũng cũng trịnh trọng lên.
Nghe vậy, biểu cảm của Tưởng Ngọc Tùng cũng trịnh trọng lên, buông chén trà xuống, nghiêm túc nói: “Thủ Dũng huynh đệ yên tâm, tất cả đều chấp hành theo kế hoạch. Lần này, bảo đảm chúng bắt gà không được còn mất nắm thóc, tiền mất tật mang.”
…
Bến Trường Ninh.
Màn đêm vừa buông xuống, trên bến vẫn bận rộn, từng ngọn Huỳnh Thạch Linh Đăng được treo ở sơn phòng trên bến, chiếu sáng cả bến Trường Ninh giống như ban ngày.
Hết cách, lượng vào ra của bến này quá lớn, mà Tân An trấn, Bình An trấn, tiêu hao đối với tài nguyên cũng quá lớn.
Lần này, quan thuế vụ già quay về cũng không thu hoạch được gì, ít nhất bọn họ đã mua đủ một xe đặc sản bản địa của Vương thị, một số chế phẩm lưu ly loại trung và thấp giá, giấy Vương thị loại thường, thậm chí còn có một số lương chủng phẩm cấp bình thường cùng với các loại nông cụ có giá cả khá thấp nhưng chất lượng vẫn rất tốt.
Những thứ này chuyển tới những “thị trường ngầm” mà Tiền thị không tiếp xúc được, lợi nhuận có thể kiếm được không thấp, ngoài cần vất vả bôn ba ra thì không có vấn đề gì. Nếu bọn họ không chuyển chút hàng hóa đi mới là không đánh tự khai.
Bởi vì không có thương nhân vân du nào không thích những mặt hàng giá rẻ nhằm vào thị trường ngầm kia của Vương thị.
Hai sư đồ rất thuận lợi thông qua chốt, tiến vào phạm vi Trường Ninh vệ. Tuy phạm vi Trường Ninh vệ cũng có đường xi-măng nhưng suy cho cùng kém hơn Bình An trấn nhiều, có vài chỗ lồi lõm, không kịp tu sữa.
Hơn nữa, “đèn đường” trên đường cũng trở nên thưa thớt và ảm đạm hơn nhiều.
“Tránh ra tránh ra…”
Khi hai sư đồ điều khiển xe ngựa thong dong đi về trước, ở một hướng khác, bỗng nhiên có vài chiếc xe ngựa do mấy con Bắc Địa Vãn Mã kéo, từ trong kho chứa cách bến không xa chở ra, xuyên qua Tam Xóa Khẩu, đi về phía Tây Trường Ninh vệ.
Hai sư đồ quan thuế vụ vội vàng dừng xe ngựa, suýt chút va chạm với đối phương ở Tam Xóa Khẩu này.
Đợi sau khi những chiếc xe ngựa Bắc Địa Vãn Mã kia đi xa, quan thuế vụ trẻ mới “phi” một tiếng: “Người gì vậy chứ, đêm hôm chạy nhanh như thế, đâm trúng người thì phải làm sao?”
“Có chút không đúng.” Quan thuế vụ già nhíu mày nói.
“Lão sư, có chỗ nào không đúng?”
“Ngươi đừng quên, lão sư ngươi được xưng là ‘thần nhãn tra thuế’. Ta đã làm ở biên ải này mấy chục năm, bất cứ xe ngựa hàng hóa nếu có vấn đề, thoáng nhìn đã có thể phát giác ra chỗ bất ổn.” Quan thuế vụ già nói: “Lượng hàng hóa do những chiếc xe ngựa kia chở trông có vẻ rất ít nhưng hàng lại cực kỳ nặng, càng xe giá xe đều đặc biệt gia cố qua.”
“Đó là chở thỏi sắt, thỏi đồng hoặc là kim loại nào đó.” Quan thuế vụ trẻ nói: “Lão sư, đây là Trường Ninh vệ, chắc có nhu cầu rất lớn với kim loại, nửa đêm kéo hàng không hiếm. Còn nữa, thần nhãn tra thuế của lão sư người đã mất tác dụng ở Bình An trấn rồi.”