Chương 1406: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (7)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1406: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (7)

Quan thuế vụ già trừng đồ đệ không cho ông ta mặt mũi một cái, nhưng vẫn nhạy bén chỉ ra mấu chốt vấn đề: “Nhu cầu kim loại, đa số đều là tập trung ở Bình An trấn cùng với Tân An trấn mới khai phá. Những hàng hóa kia không kéo tới Bình An trấn nhưng lại từ kho Trường Ninh tới phía tay Trường Ninh, là đạo lý gì?”

“Có lẽ bên đó mới mở công xưởng, hoặc là có công trình cần kim loại…” Quan thuế vụ trẻ ngáp phản bác nói: “Lão sư, ta buồn ngủ rồi, chúng ta về trạm dịch sớm nghỉ ngơi đi.”

“Ngươi nhìn con đường xi-măng này đi, đã nhiều chỗ hư hại, những vết bánh xe lún hư hỏng kia đều nứt vỡ ra.” Quan thuế vụ già nhảy xuống xe, kiểm tra bên đường nói: “Dựa theo tình huống hỗn hợp giữa bùn đất và mảnh xi-măng để phán đoán, con đường này chắc chắn thường bị phá hoại, mỗi lần sửa xong chưa bao lâu lại bị phá. Có thể thấy chẳng những chịu quá tải, còn quá tải trong thời gian dài.”

“Lão sư, người muốn biểu đạt điều gì?” Quan thuế vụ trẻ đảo mắt.

“Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề.” Quan thuế vụ già hơi híp mắt, nhạy bén ngửi được khí tức dị thường: “Vương thị có nhu cầu rất lớn với kim loại, có thể nói là số lượng lớn. Trước đây chúng ta âm thầm điều tra sổ cái quan phủ, trên sổ sách không có vấn đề gì, mỗi một khoản dùng kim loại đều có xác minh rõ ràng. Nói là làm đường, xây phòng, các loại quan ải. Tóm lại, khiến người ta không bới móc được gì.”

“Đi, chúng ta cùng đi xem thử, nói không chừng lần này lập đại công.” Quan thuế vụ già hưng phấn điều khiển xe ngựa, một đường lắc lư đuổi theo.

Đợt điều tra lần này của hai người đã tra tới phía tây Trường Ninh, ở một trang viên gần nước sâu trong rừng rậm, cực kỳ hẻo lánh.

Quan thuế vụ già dựa vào tu vi Thiên Nhân cảnh, dẫn theo quan thuế vụ trẻ thâm nhập vào, cuối cùng phát hiện một sự thật kinh người.

Phía sau trang viên gần nước, nội bộ sơn thể, cư nhiên có một bến cảng cực kỳ kín đáo.

Những hàng hóa kia đều thông qua bến cảng kín đáo này được vận chuyển tới thuyền sông trong bến cảng, sau đó thuận theo An Giang đi về phía Tây.

Hàng hóa chuyên chở cũng rất bình thường, chính là lấy kim loại sắt làm chủ yếu, muối tinh, cùng với các loại lương chủng của Vương thị.

Lương chủng còn dễ nói, dù sao Vương thị cũng kiếm tiền nhờ việc buôn bán giống lúa ra ngoài, đây là một trong những chủ nghiệp của Vương thị.

Nhưng Vương thị không sản xuất muối tinh, càng có khẩu vị cuồng nhiệt với kim loại, tựa hồ vĩnh viễn không đủ.

Nhưng bây giờ lại vận chuyển ra khỏi Trường Ninh vệ?

Dây cung mẫn cảm trong lòng quan thuế vụ già lập tức động đậy.

Ông ta có dự cảm, lần này, e là ông ta thật sự bắt được một con cá lớn.

Dựa vào kinh nghiệm mai phục nhiều năm cùng với thân thủ vẫn coi như không tệ, ông ta lén lút bắt được một gã ở bến cảng, đối phương cũng không phải tên gan dạ gì, bị thẩm vấn một hồi liền ngoan ngoãn khai ra.

Chỉ là hắn ta cũng không biết chủ gia là ai, chỉ biết những chiếc thuyền này đều thuận theo An Giang tới Tây Nam, nghe nói đi rất xa.

Tới Tây Nam? Rất xa?

Chỉ là trong chớp mắt, trên mặt của quan thuế vụ già lộ ra phẫn nộ, cuồng hỉ, khó mà tin được, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen.

Thật sự xảy ra chuyện lớn rồi!

Có điều, cứ như vậy, ngược lại đã giải thích được vì sao Vương thị lại có nhu cầu vô lượng đối với kim loại thép kia như vậy.

Hóa ra đều là dùng để buôn lậu, dùng lợi nhuận đạt được cực cao để hồi báo! Hơn nữa, đây chẳng những là buôn lậu, còn là thông địch phản quốc!

Bởi vì vị trí Tây Nam An Giang chỉ có một quốc gia, đó chính là một trong những túc địch của Đại Càn, Nam Tần.

Muối, sắt, lương chủng, đều là hàng cấm vận chuyển tới Nam Tần. Đã là vật cấm, dĩ nhiên vì bên Nam Tần có nhu cầu tương đối lớn với những mặt hàng này. Một khi đả thông thương lộ, lợi nhuận cao biết bao nhiêu?

Chẳng trách, Vương thị phát triển tới mức như vậy trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nhu cầu tài nguyên khoa trương tới quá đáng!

“Phi!” Quan thuế vụ già tức tới run người: “Ta còn tưởng Vương thị thật sự sạch sẽ nhưng không ngờ lại làm ra chuyện này, chuyện này…ài..”

Tín ngưỡng của quan thuế vụ trẻ tựa như bị đả kích lớn, uể oải nhụt chí.

“Tiểu tử, lão sư ngươi đã sớm nói rồi, trên thế giới này không có mèo không trộm mỡ. Vương thị, ha ha, lần này, các ngươi chết chắc rồi.”

Không nói biến cố bên này của Trường Ninh vệ, một bên khác, trong hoàng cung Đại càn, cuối cùng Long Xương đại đế cũng lại nhớ nhung Vương Thủ Triết rồi.

“Đúng rồi, tên Vương Thủ Triết kia đâu?” Long Xương đại đế mắng xong rồi, lại cau mày nói: “Gần đây bận cái gì, sao còn chưa tới bái kiến trẫm?”

“Chỉ là mỗi ngày uống trà, tán gẫu cùng mấy người Vương Vũ Xương, Vương Trụ Huy.” Lão Diêu bất đắc dĩ nói: “Bệ hạ, ta cảm thấy Thủ Triết không thích động, mỗi lần tới một nơi đều đóng tổ. Hay là, lão nô đi tìm hắn tới cho bệ hạ?”