Chương 1407: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1407: Đại cách cục! Nền tảng chân chính của Vương thị cường thịnh (8)

Khóe miệng Long Xương đại đế giật giật: “Không được, lúc này nhất định phải vững vàng. Ai không vững vàng trước, người đó sẽ bị động. Đúng rồi, trẫm nghe nói có người tố cáo Trường Ninh Vương thị trốn thuế lậu thuế? Tam Tài ty đã nghe gió mà động rồi?”

“Vâng, bệ hạ. Nghe nói là ba ty liên động, chính là lệnh hành động do nội các ký phát, chắc phải làm không đánh rắn động rừng, điều tra chứng cứ trước.” Lão Diêu cau mày nói: “Bệ hạ, nào có thế gia nào có thể không sai sót trong thu thuế. Chuyện này, e là có người âm thầm nhắm vào Vương thị.”

“Nhắm vào? Đây chẳng phải rất tốt sao?” Long Xương đại đế bật cười: “Chỉ cần Vương Thủ Triết kia gặp rủi, trẫm vươn tay cứu giúp, hắn còn không đội ơn trẫm sao? Từ nay về sau, đều hoàn toàn thành phục bái phục dưới trướng trẫm?”

“Ách…Bệ hạ, người sẽ không phải cho người…”

“Nói bậy, trẫm là loại người đó?”

Lũng Tả quận.

Lang Tả vệ.

Nơi cách hành lang Đông Sơn không xa, có một trang viên chiếm diện tích không nhỏ, tên là “Tam Tiên Trang”.

“Tam Tiên Trang” trên danh nghĩa thuộc một thế gia Bát phẩm ở Lang Tả vệ. Bình thường, trang viên nơi này trông có vẻ không có gì khác so với nông trang khác, chỉ là trồng lương chủng, trồng linh quả, thi thoảng bán ra chút thịt linh cầm thấp giai.

Nhưng trên thực tế, nơi này lại là một nơi bí mật dưới danh Tam Tài ty, chỉ vào thời khắc mấu chốt mới được sử dụng.

Ví dụ, lúc này.

Trong Tam Tiên Trang, lúc này đang tụ tập một đám “người ngoại lai”.

Trên mặt đất, nông hộ trong trang vẫn làm việc như thường ngày, chỉ là trong gia tướng hộ vệ có thêm không ít gương mặt lạ lẫm, số người cũng nhiều hơn bình thường không ít.

Trong tầng hầm rộng lớn lại đèn đuốc sáng trưng, mấy chục cái Huỳnh Thạch linh đăng đã được thắp sáng liên tiếp rất nhiều ngày đêm.

Tầng hầm Tam Tiên Trang được chuyên môn đào ra, không chỉ diện tích lớn, độ cao cũng cực cao. Lúc này, trong tầng hầm này xếp dày ít nhất có mấy trăm tấm bàn, sau mỗi tấm bàn đều có một vị thư sứ đang cúi đầu bận rộn, bên cạnh chính là hàng loạt sổ sách văn kiện rườm rà khiến người ta tê rần da đầu.

Trong cả tầng hầm này vô cùng an tĩnh, ngoại trừ tiếng lật giấy “soàn soạt”, tiếng “cộp cộp” khi thẻ tính va chạm cùng với tiếng ma sát của ống tay áo thi thoảng vang lên, gần như không có chút tạp âm nào.

Bầu không khí căng thẳng mà nghiêm nghị.

Ở bên trên nhất của tầng hầm này, có một bình đài từ sát mép kéo dài ra. Trên bình đài tầm nhìn bao quát, có thể nhìn thấy cả tầng hầm, thu hết mọi hành vi của mọi người bên dưới vào trong mắt.

Lúc này, trên bình đài, có ba người đang ngồi trên ghế thái sư riêng của mình, chậm rãi uống trà, bình tĩnh chờ đợi.

Ba người này đều mặc một thân quan bào màu đỏ, trên thân thêu Lôi Ưng màu lam tím. Rất rõ ràng, ba người này đều là đại viên Tứ phẩm đương triều, đặt vào địa phương đều là đại lão một phương giậm chân là có thể gây động đất.

Nhưng lúc này, ba người lại tụ tập cùng một chỗ.

“Trịnh Hoằng Văn, đám thủ hạ này của ngươi có được không vậy, kiểm toán gì mà sắp một tháng rồi, cư nhiên còn chưa kiểm tra ra vấn đề?” Bỗng dưng, một giọng nam trẻ lười nhác vang lên.

Người mở miệng là thanh niên ngồi ở vị trí bên ngoài. Hắn hơi híp mắt, một thân quan bào mặc thùng thình, dáng ngồi cũng tùy ý lười nhác, trông có vẻ có mấy phần buồn chán.

Người này họ Kiều, tên Hồng Ba, chính là chưởng lệnh của Giám Sát ty.

Hắn ta xuất thân từ Kiều thị Tứ phẩm, bản thân cũng là thiên kiêu có tư chất bất phàm, thực lực tới, tư lịch đủ, dĩ nhiên thuận lý thành chương trở thành chưởng lệnh Tứ phẩm.

Có điều, tuy Giám Sát ty phụ trách bộ môn giám sát thế gia và bách quan thiên hạ nhưng theo dõi chủ yếu vẫn là một số tình tiết nghiêm trọng, dính dáng tới hành vi phạm tội khá rộng, ví dụ những đại án yếu án như cấu kết hải khấu, thông địch phản quốc, âm mưu tạo phản, địa phương sống mái với thế gia diệt môn.

Như là chuyện trốn thuế lậu thuế thế này, Giám Sát ty nhất quán lười quản.

Lần này, nếu không phải là thủ phụ hạ lệnh, hắn cũng lười tới. Kết quả âm thầm điều tra nhiều ngày như vậy, cư nhiên ngay cả chút thứ hữu ích cũng không tra ra, dĩ nhiên hắn có hơi mất kiên nhẫn.

“Nghi hoặc của Kiều chưởng lệnh cũng là nghi hoặc của Chu mỗ.” Một bên khác, chưởng lệnh Chu Lập Đức của Hình Luật ty cũng trầm giọng nói, trên gương mặt nghiêm túc mang theo một tia chất vấn: “Ta nhớ trước khi bắt đầu điều tra, Trịnh chưởng lệnh rất tự tin, nói rất nhanh có thể đưa ra kết quả. Nhưng bây giờ đã gần một tháng rồi, từ đầu tới cuối vẫn chưa tra ra vấn đề, Trịnh chưởng lệnh giải thích thế nào?”

“Hai vị chưởng lệnh gấp cái gì?” Trịnh Hoằng Văn trông có vẻ lại chẳng gấp gáp chút nào, bưng trà chậm rãi uống một ngụm: “Ruồi nhặng không bâu trứng không nứt. Ty sứ của Tam Tài ty chúng ta đã trải qua huấn luyện chuyên môn, Vương thị này dù che đậy tốt tới mấy cũng không thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của các ty sứ. Đây mới chỉ tra sổ sách mười năm, còn có rất nhiều cái chưa tra, chúng ta đợi là được.”