Chương 1416: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1416: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (3)

Nói xong, Long Xương đại đế bưng trà thơm ngào nhạt “rột” một hớp, tâm trạng lập tức khoan khoái hơn nhiều, sau đó bắt đầu nói: “Lão cẩu Triệu Hồng Bác kia, đây là chứng tỏ muốn lợi dụng trẫm đả kích dị kỷ.”

“Ngươi nói vì cuộc chiến đế tử, nhắm vào Trường Ninh Vương thị cũng coi như hợp tình hợp lý. Nhưng bây giờ, lại còn mở rộng diện tích đả kích, chuẩn bị lấn vào Định quốc công phủ.”

“Đã nhiều năm như thế rồi, Định quốc công phủ đã thảm như thế kia, vốn dĩ đường đường là Nhị phẩm, bây giờ ngay cả Công Dã thị và Trần thị cũng không bằng. Lẽ nào vẫn muốn triệt để đánh Định quốc công phủ vào bụi bặm sao? Không hiểu đạo lý phải tìm chỗ khoan dung mà độ lượng?”

“Cái này…bệ hạ.” Lão Diêu tốt bụng nhắc nhở: “Đây là do người dẫn đầu.”

“Đây..có sao?” Long Xương đại đế chớp mắt: “Năm xưa Định Huyền lão tổ của Vương thị, nói thế nào cũng là công thần theo lão tổ tông gây dựng giang sơn. Trẫm chẳng qua là thấy Vương thị phiêu quá, gõ đánh tí, cảnh cáo một trận mà thôi.”

“Vâng vâng vâng, là lão nô nhớ sai.” Lão Diêu cười vang một tiếng: “Chỉ là cái gõ đánh này của bệ hạ đã gõ đánh tới hơn ba ngàn năm mà thôi. Không nói là Vương thị, cho dù là một ngọn núi đồng cũng bị gõ tới lệch.”

“Hắc, lão già ngươi, hôm nay cố ý so đo với trẫm nhỉ?” Long Xương đại đế bị chọc tức hất râu trừng mắt: “Chẳng phải ngươi đang mắng trẫm, vì bản thân vui hay không, gõ đánh đầu Vương thị, ngược lại dung túng sự kiêu căng của Triệu thị, nuôi ra con hổ lớn sao?”

“Bệ hạ, lão nô không hề nói.” Lão Diêu một mặt vô tội.

“Lão Diêu à, ngươi thay đổi rồi.” Long Xương đại đế đau lòng nói: “Ngươi trước đây không phải như vậy, bây giờ sao lại bắt đầu độc miệng với trẫm rồi chứ? Hừ, chắc là học theo tên Vương Thủ Triết kia. Là hắn, đúng, chính là hắn dẫn ra một chuỗi phong khí bất lương.”

“Bệ hạ, những tấu chương này…có cần lão nô trả về nội các sàng lọc lại không?” Lão Diêu thấp giọng chuyển chủ đề.

“Thiêu hủy hết.” Long Xương đại đế vung tay.

“Thiêu, thiêu hết? Bệ hạ, thế, thế này không thỏa?” Lão Diêu giật mình.

“Trẫm nói thiêu là thiêu.” Long Xương bệ hạ tỏ ra thản nhiên nói: “Dù sao đại đế như trẫm, ở trong mắt bọn chúng chỉ là một đại đế quá hạn gần đất xa trời. Trẫm già rồi, cho dù tùy hứng thì thế nào? Chúng còn có thể cắn trẫm?”

“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu bất đắc dĩ nhận lệnh.

“Khoan đã.” Long Xương đại đế lại trịnh trọng nói: “Đừng truyền tin tức này tới tai mấy đức nhóc Vương thị. Chúng còn nhỏ, cuốn vào chuyện này không có ích gì.”

“Bệ hạ, lẽ nào người cũng hoài nghi Vương Thủ Triết sao?” Lão Diêu thấp giọng hỏi.

“Ta đã xem qua tranh chân dung của tiểu tử đó, một bộ dáng công tử ca to son trát phấn, vừa nhìn đã biết là tướng gian thần.” Long Xương đại đế vung tay nói: “Làm ra chút chuyện xấu gì đó cũng hợp tình hợp lý, đi đi đi đi, đừng phiền trẫm.”

“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu âm thầm bật cười, “ác cảm” của bệ hạ đối với Vương Thủ Triết gần như đã sâu vào trong bản năng rồi.

Cùng một khoảng thời gian, chủ trạch An quốc công phủ.

Trong đó có một khu vườn chiếm mười mấy mẫu đất, trong đó có vô số kỳ hoa linh hủy, trong sinh cơ dạt dào lộ ra cổ vận lịch sử dày nặng.

Đây chính là một trong những linh huyệt có linh khí nồng đậm nhất của cả An quốc công phủ, cũng là viện trạch của Triệu Chí Khôn, Thần Thông chủng đương đại của Triệu thị.

Chính thê của Triệu Chí Khôn không phải là đích nữ của thế gia nào ở Quy Long Thành mà là một vị tiên tử ông ta tình cờ gặp được khi du lịch Tiên Triều lúc hơn trăm tuổi.

Sau khi trải qua một chuỗi câu chuyện ly kỳ có thể nói giống như thoại bản truyền kỳ, sau khi hai người có tình cảm sâu đậm mới phát hiện hóa ra vị tiên tử kia là đích thứ nữ của Khương thị, thế gia Nhất phẩm của tiên đình.

Sau đó lại gặp một chuỗi phản đối của gia đình bên nữ và sự kiên trì của bên nữ, cuối cùng Triệu Chí Khôn cũng ôm được mỹ nhân về.

Vì Triệu Chí Khôn bất luận là tướng mạo hay là thiên phú đều trác tuyệt bất phàm, thường dẫn Khương thị và các hài tử chạy tới Tiên Đình Khương thị ở ngắn hạn, vô cùng thân cận với Khương thị.

Lâu dần, Khương thị cũng dần tiếp nhận lần liên hôn không bình thường này, cũng tiếp nhận đứa con rể tổng hợp lại vẫn có vẻ cực kỳ ưu tú Triệu Chí Khôn. Dù sao cho dù là trong thế gia Nhất phẩm, một tu sĩ Thần Thông cảnh cũng là đại lão một phương rồi.

Huống chi tương lai của ông ta còn rất có thể tiếp quản nội các thủ phụ của Đông Càn quốc. Một đích thứ nữ ưu tú gả cho hắn, không tính là lỗ.

Nếu nghiên cứu kỹ càng, vận khí và cơ duyên của Triệu Chí Khôn ở kiếp này rất không tệ, giống như nam chính trong thoại bản truyền kỳ. Tổng thể mà nói, kiếp này của ông ta coi như là thuận chèo mát mái, không bị chèn ép lớn gì.

Thế nhưng hôm nay, sắc mặt của ông ta cực kỳ ngưng trọng.