Chương 1417: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1417: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (4)

Ngón tay ông ta nhẹ nhàng gõ mặt bàn, tựa hồ lâm vào trong trầm tư.

Trước bàn, một vị lão giả râu tóc bạc trắng, trên mặt đã có nếp nhăn đứng hơi cúi người, kể lại: “Khôn thiếu gia, chuyện này trông có vẻ quả thực có chút kỳ quặc. Khi ngài bảo ta đi thăm dò tình báo liên quan việc Vương thị buôn lậu, thông địch, ty trưởng Mạnh Nguyên Bạch của Tam Tài ty đã đích thân dẫn mấy vị cao thủ tới truy nã rồi.”

“Lão hủ thoáng nghe ngóng được phát hiện, sau khi đám người Mạnh Nguyên Bạch ra khỏi Quy Long Thành, đã đi về hướng Tây Nam.”

Vị lão giả này tên Triệu Khuê, xuất thân bàng hệ Triệu thị, vì từ nhỏ có thiên phú cực kỳ xuất chúng, được nạp vào trong hệ thống gia tướng Triệu thị. Dựa vào nỗ lực và thiên phú, ông ta đã đột phá trùng vây, dần đi tới Tử Phủ cảnh.

Một là có thể thấy nghị lực và lòng quyết tâm của ông ta, hai là cũng có thể thể hiện ra nội tình hùng hậu của Triệu thị. Chỉ cần tình huống phù hợp, ngay cả gia tướng cũng có thể bồi dưỡng thành Tử Phủ cảnh! Nếu đặt vào địa phương hẻo lánh, thỏa mãn là bá chủ tọa trấn một phương.

Có điều, sau khi Triệu Khuê thăng cấp Tử Phủ cảnh, địa vị cũng được thăng cấp tương ứng, địa vị ở Triệu thị không thua kém trưởng lão, đãi ngộ cũng đều đầy đủ.

Các tiểu bối của Triệu thị thấy ông ta đều phải tôn xưng một tiếng Khuê lão gia tử, ra ngoài phủ, cũng có địa vị tôn sùng, không ai dám tùy tiện xem thường ông ta.

Khi Thần Thông chủng gia tộc ra ngoài lịch luyện, Triệu Khuê làm người bảo vệ đi theo, thậm chí còn chứng kiến sóng tình của hai phu thê Triệu Nguyên Khôn.

Thế nên từ đó về sau, Triệu Khuê vẫn luôn theo Triệu Chí Khôn làm việc, cũng được Triệu Chí Khôn tín nhiệm.

Nghe một tràn lời của Triệu Khuê, sắc mặt của Triệu Chí Khôn trở nên có chút hung ác khó coi, trầm giọng nói: “Trước đó Tam Tài ty nói muốn điều tra thuế của Vương thị nhưng lại tra được Vương thị hiềm nghi buôn lậu thông địch, ta đã cảm thấy có chút bất ổn. Bây giờ Mạnh Nguyên Bạch đi về hướng đó, hiển nhiên có chỗ ăn khớp với tuyến đường kia của chúng ta.”

“Khôn thiếu gia, lẽ nào Vương thị thật sự đã phát hiện điểm kỳ quặc, lấy tuyến đường đó của chúng ta làm mồi nhử quẳng cho Tam Tài ty?” Triệu Khuê hiển nhiên cũng nghĩ tới điểm này, trầm giọng nói: “Hay cho một Vương thị, hay cho một Vương Thủ Triết, lại mượn tay của Tam Tài ty để đối phó chúng ta.”

“May mà Mạnh Nguyên Bạch đi tới Tây Nam, rõ ràng là muốn thu đủ tang vật chứng ở trạm kiểm soát.” Trong ánh mắt của Triệu Chí Khôn lộ ra một tia tàn khốc: “Ngươi phải đuổi tới trước Mạnh Nguyên Bạch, ngăn chặn hết manh mối, xóa bỏ hết tất cả dấu vết.”

“Khôn thiếu gia, đây…bọn họ đã làm việc cho chúng ta bao nhiêu năm, lập được…” Rõ ràng Triệu Khuê mềm lòng: “Hơn nữa còn là người của bàng hệ Triệu thị chúng ta.”

“Vương thị đã phát giác được, nói không chừng đã âm thầm tra ra thứ gì đó. Chuyện này trọng đại, thậm chí rất có thể ảnh hưởng tới cuộc chiến đế tử, Khuê lão, bây giờ không phải lúc từ bi yếu đuối.” Triệu Chí Khôn lạnh giọng nói: “Trước khi đạt được mục đích, hi sinh nhiều cũng là điều tất yếu.”

“Vâng, Khôn thiếu gia.” Triệu Khuê cắn răng: “Lão hủ nhất định sẽ xử lý sạch sẽ.”

An Giang…

Dòng sông này uốn lượn chín khúc, ngăn cách Đông Tây đại địa.

Chẳng những dưỡng dục tử dân vùng ven sông Đại Càn, còn đi về Tây Nam, xuyên qua toàn cảnh Nam Tần. Chẳng bao lâu, Nam Tần đã chiếm thế thượng du, mưu đồ chặn nước An Giang trữ lũ, dùng hạn hán hoặc lũ lụt để nhắm vào Đại Càn.

Nhưng không ngờ lại bị lão tổ của Đại Càn và Nam Hoang Cổ Trạch liên thủ đàn áp, mất đất vạn dặm.

Từ đó, Nam Tần liền ngoan ngoãn.

Ban đêm, trăng tròn.

Một đội ngũ thuyền sông treo cờ xí Giao Long Bang, rong ruổi lão luyện trên những khúc cong và đoạn chảy xiết trên sông, quen thuộc tránh né lốc xoáy kín và đá ngầm trong sông.

Con thuyền ngậm nước rất nặng, nhưng chính vì như vậy, ngược lại đi vững vàng hơn thuyền sông bình thường.

Trên thuyền sông dẫn đầu, trong khoang thuyền, hai tráng hán tràn ngập khí tức dân gian đang ăn thịt uống rượu.

“Thất ca, làm xong chuyến này, tiền của ta cũng kiếm đủ rồi.” Cửu đương gia Bành Trại Long của Cửu Long Bang nốc rượu ừng ực nói: “Khuê lão từng hứa với ta, chỉ cần làm đủ hai mươi năm sẽ cho ta một thân phận mới, tới một vệ thành hẻo lánh mua mặt tiền, làm chưởng quỹ.”

“Lão Cửu, nói ra ta cũng mệt.” Thất đương gia Triệu Bạch Lãng của Giao Long Bang thở dài nói: “Có điều, ta khác ngươi. Vốn dĩ ta xuất thân không tệ, vì phạm tội mới bị Khuê lão sai khiến lẫn vào Giao Long Bang chuộc tội. Mấy năm qua, chúng ta lợi dụng địa vị thống trị của Giao Long Bang ở đoạn Đại Càn An Giang, che giấu đại đương gia vận chuyển nhiều thứ đến bên khác như thế, kiếm được nhiều tiền riêng như thế. Trong lòng này, luôn cảm thấy hổ thẹn vạn phần.”