Chương 232: Đạm Đài Huyền dường như có rất nhiều nhược điểm. . . (1)
Chương 232: Đạm Đài Huyền dường như có rất nhiều nhược điểm. . . (1)
Dịch: Nguyễn Anh Hùng
Gió lạnh lẽo, tuyết tung bay.
Thời tiết ngày càng lạnh giá, nhiệt độ ngày càng thấp, tuyết cũng càng lúc càng lớn hơn.
Giang Li nhìn chằm chằm vào Hắc Long ở trong hồ nước phía xa, đó là một con thú cực kì đáng sợ, dù cho là chỉ nhìn qua một chút nhưng cũng cảm thấy nỗi khiếp sợ đến tận trong linh hồn.
Toàn thân nó được bao bọc bởi một lớp vảy kiên cố, móng vuốt sắc bén của nó khẽ đưa ra đập nhẹ lên thành bờ hồ, mặt đất rắn chắc nơi bờ hồ ở dưới móng vuốt của Hắc Long lại mềm nhũn như đậu hũ.
Dường như nó chỉ cần đụng nhẹ một cái cũng có thể làm tan vỡ nơi đây.
Vũ Văn Tú đứng yên bên cạnh Hắc Long, long bào của hắn bay phần phật, trên tóc còn dính tuyết trắng, hắn hung phấn đứng nhìn Giang Li.
“Hắc Long. . .”
Giang Li nhìn Hắc Long, còng tay còng chân của hắn rung động không ngừng.
“Đây là Hắc Long của Trẫm.”
Vũ Văn Tú nói.
Từng tia khói đen từ trong thân thể Hắc Long tuôn ra, chui vào trong cơ thể Vũ Văn Tú.
Giang Li chưa bao giờ thấy tình huống kì lạ như vậy, thế nhưng hiện tại đã là thời đại của tu hành giả, tình huống này cũng xem như là việc bình thường.
Dù sao, lúc đầu ở trên chiến trường Bắc Quận, đầu của Tây Nhung vương còn có thể bốc lửa, gà con cũng có thể biến Phượng Hoàng.
Một màn này đối với Giang Li mà nói, cũng không có gì kinh ngạc lắm.
Lão thái giám cúi đầu đứng ở một bên, không mở miệng, chưa từng nói một câu gì.
Những Hắc Long vệ đứng xung quanh bảo vệ an toàn cho Vũ Văn Tú lúc này có hang hái đứng xem.
Bọn hắn biết Giang Li, người này đã từng là thống soái huấn luyện Hắc Long vệ bọn hắn, tuy nhiên, từ khi bọn hắn được chọn làm Hắc Long vệ, thực lực cũng càng ngày càng mạnh hơn, sự kính sợ trong lòng bọn hắn đối với Giang Li cũng dần dần biến mất.
Bởi vì Giang Li cũng chưa từng vào trong Long Môn, vẫn là phàm nhân, mà bọn hắn, Hắc Long Thập Tam giáp, chính là. . . Tu hành giả.
Vũ Văn Tú cũng không tới gần Giang Li, chỉ đứng ở xa nhìn.
“Giang ái khanh a. . . Quốc sư chết ngươi biết không?”
Vũ Văn Tú nói.
Giang Li lập tức khẽ giật mình.
Phu tử chết trận tại Đông Dương quận, lúc ấy hắn đang ở trong địa lao, thông tin không có truyền đến nên không biết được.
Bây giờ, chính miệng Vũ Văn Tú nói ra, Giang Li mới biết được tin tức này.
Cả người hắn giống như bị đông cứng tại chỗ.
“Đều nói trong có Khổng Tu, ngoài có Giang Li, Đại Chu không cần lo. . . Thế nhưng bây giờ các ngươi hãy nhìn xem, quốc sư thì đã chết, Giang Li lại muốn quy điền, Đại Chu ta sắp sụp đổ sao?”
Vũ Văn Tú đau lòng nhức óc, nói.
“Giang ái khanh a. . . Nếu người tiếp tục phụ tá trẫm thì tốt rồi, Đạm Đài lão tặc tự lập Đại Huyền quốc, Hạng Thiếu Vân cũng tự lập Tây Lương quốc, hai nước suất đại quân, hô hào khẩu hiệu thảo phạt Đại Chu, trẫm. . . Cần ngươi a.”
Vũ Văn Tú nhìn Giang Li, nói.
Sắc mặt Giang Li lại rất bình tĩnh.
Hắn vẫn đang bi thương vì tin tức phu tử qua đời.
Hắn hết sức kính nể phu tử, mặc dù hắn chỉ gặp phu tử ở Đế Kinh vài lần, thế nhưng, hắn biết quốc sư Khổng Tu đã nhiều lần cứu Đại Chu trong những thời khắc nguy nan, phu tử dùng chỉ dùng sức mạnh của mình đã ép toàn bộ thiên hạ thở không nổi, nhân vật mạnh mẽ như vậy ai mà không kính nể.
“Đáng tiếc, đáng tiếc. . .”
Giang Li thở dài.
“Bệ hạ, thảo dân đã cởi giáp quy điền.”
Giang Li nói.
“Trẫm không cho ngươi quy điền, thì ngươi không được quy điền!”
Vũ Văn Tú quát lên.
Bầu không khí trong Ngự Hoa viên lập tức trở nên nặng nề.
Giang Li cũng căng thẳng.
Vũ Văn Tú bước đi từng bước, dường như có một cơn gió vô hình thổi tan hết tuyết xung quanh hắn.
Hắc Long sau lưng hắn, chầm chậm há miệng ra, có một mùi tanh hôi dữ dội tỏa ra.
“Hôm nay. . . Trẫm cho ngươi một cơ hội để lựa chọn, phụ tá trẫm, hoặc là. . . Trở thành mồi cho Hắc Long.”
“Hai cái cơ hội, chọn một.”
Vũ Văn Tú nói.
Giang Li lại lắc đầu: “Nếu thảo dân nói thảo dân nguyện phụ tá bệ hạ, bệ hạ tin sao? Bệ hạ chẳng qua chỉ muốn thảo dân phục tùng mà thôi, ngài muốn thấy sự sợ hãi của thảo dân. . .”
“Thế nhưng. . . Nếu bệ hạ làm việc đúng đắn, thảo dân sao lại phải quy điền? Dù cho chết trận nơi sa trường, thảo dân cũng muốn bảo vệ Đại Chu.”
“Thế nhưng bệ hạ, người có từng nhìn thấy cảnh các dũng sĩ hung hãn không sợ chết dùng thân mình chống địch tại Thiên Hàm quan hay không? Chỉ vì sau lưng bọn họ là quê hương, bọn họ không muốn nơi đấy bị dị tộc quấy nhiễu, bọn họ muốn cho người nhà mình được bình an, chỉ có như thế bọn họ mới không tiếc thân mình anh dung chống giặc.”
“Kỳ thật, nếu bệ hạ không xuất binh cũng không có việc gì, dù sao thì Đại Chu đã suy yếu, thế nhưng, bệ hạ, người không nên. . . Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”
“Điểm này, bệ hạ không bằng Đạm Đài Huyền.”
Giang Li nói.
Hắn rất bình tĩnh, trong lời nói cũng không có sự e ngại.
Vũ Văn Tú nghe xong, tay nắm chặt lại.
“Trẫm làm sai chỗ nào!?”
Vũ Văn Tú phất tay áo, giận dữ nói.
Hắn nhân lúc cháy nhà đi hôi của? Hắn không bằng Đạm Đài Huyền?
Hắn chỉ muốn trao đổi để Giang Li trở về. . . Có gì sai đâu!?
Rống!
Vũ Văn Tú quát to, Hắc Long sau lưng hắn dường như cảm nhận được sự tức giận của Vũ Văn Tú, há miệng phát ra tiếng gào thét nặng nề.
Con ngươi của Giang Li co lại, hắn cảm thấy một lực áp bách khổng lồ.
Hắn thấy Hắc Long hóa thành một tia chớp màu đen, trong nháy mắt lao về phía hắn, miệng mở to ra như muốn một hơi nuốt Giang Li vào.
Long uy đáng sợ làm Giang Li cứng người, không động đậy được dù chỉ là một ngón tay.
Tuy nhiên, đột nhiên Giang Li cắn mạnh vào đầu lưỡi, máu tươi bắn tung toé, cảm giác đau nhói trong nháy mắt giúp cho hắn tỉnh táo lại.
Hắn gầm lên.
Dây sắt dưới chân hắn đứt đoạn, linh khí trong người vận chuyển, bàn chân giẫm lên mặt đất, cả người như một viên đạn pháo lao mạnh ra.
Đông!
Hắc Long làm mặt đất trong Ngự Hoa viên vỡ ra một hố sâu.
Thế nhưng nó vồ hụt, Giang Li đã trốn đến nơi xa, thở hổn hển.
Hắn vặn gãy xiềng xích trong tay, ánh mắt hắn thận trọng và nghiêm túc.
Nơi xa, lão thái giám đang cúi đầu, khóe miệng nhíu lên, dường như. . . Công pháp tu hành hắn đưa cho Giang Li đã có tác dụng.
Thiên phú tu hành của Giang Li rất tốt, chỉ trong nửa tháng, tại trong địa lao, âm thầm tu hành tới bây giờ đã đạt được trình độ như vậy.
Cũng không biết, hắn có thể trốn ra khỏi Đế Kinh hay không?
Chuyện này nghĩ đến cũng rất khó.
Trong Đế Kinh có rất nhiều Hắc Long vệ, lại thêm tinh binh của Đại Chu, Giang Li chỉ có một người, làm sao trốn được?
Huống chi còn có Hắc Long vô cùng tà dị.
Dù nghĩ thế nào thì cũng thấy Giang Li đang trong tình thế chắc chắn phải chết.
Vũ Văn Tú không ngờ rằng, Giang Li lại có thể luyện ra linh khí.
“Giang ái khanh không phải đã từng nói đời này ngươi không vào Long Môn, không tu linh khí sao?”
Vũ Văn Tú nheo lại mắt, nói.
“Không cẩn thận nên Ngưng Khí, thảo dân cũng không có cách nào khác.”
Giang Li hất xiềng xích trong tay ra, nghiêm túc nói.
Hắn nhìn chằm chằm vào Hắc Long, huyết dịch cả người hắn như bị đông lại.
Hắc Long này. . .
Có lẽ đạt tới cảnh giới Thể Tàng!
Giang Li biết mình không thể chống lại Hắc Long.
“Hắc Long vệ, giết.”
Vũ Văn Tú, khoát tay áo, nói.
Giang Li nói rất đúng, hắn bảo Giang Li phụ tá hắn, chẳng qua là vì hắn muốn nghe thấy sự công nhận từ Giang Li mà thôi , dù cho Giang Li thật sự đáp ứng phụ tá hắn, Vũ Văn Tú cũng chưa chắc dám dùng.
Kết cục sau cùng, Giang Li đều phải chết.
Hai vị Hắc Long vệ hành động.
Tốc độ của bọn hắn cực nhanh, chạy nhanh về phía Giang Li, không chỉ có như thế , Hắc Long vệ đứng chờ ở bên ngoài Ngự Hoa viên cũng dồn dập giết vào.
Lão thái giám cúi đầu đứng một bên, lại không động thủ.
Vũ Văn Tú liếc mắt nhìn hắn, không nói gì thêm.
Giang Li cầm xiềng xích đã đứt lên, giống như một cây roi, vung ra.
Những Hắc Long vệ lao tới đều là cường giả cửu đoạn Khí Dan được Vũ Văn Tú bồi dưỡng ra, thực lực mạnh mẽ.
Giang Li đối kháng một hai chiêu, cảm thấy thua thiệt, liên tục lùi lại.
“Giang thống lĩnh, còn nhớ ta không, ta là tiểu binh mà ngươi đã từng răn dạy qua a.”
Một vị Hắc Long vệ tháo mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt giống như cười mà không phải cười, hắn tới gần Giang Li, liên tục vung quyền.