Chương 322: Quá Khứ Của Lý Gia 1

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 322: Quá Khứ Của Lý Gia 1

“Tô đại ca, ngươi đột nhiên hỏi Liễu Nhan tiểu thư làm gì?”

Lưu Bằng tò mò.

“Chỉ hiếu kỳ thôi, nàng là một nữ tử, sau khi thành chủ đại nhân chết, làm sao chủ trì được cục diện như thế.”

Tô An Lâm đáp.

“Thì ra là vậy, nói ra thì ta cũng rất lo, cho nên cha ta mới bảo ta đi, có điều Lý gia các ngươi không cần lo lắng, đệ nhất cao thủ cấp giáp ở đó có thực lực nội khí, dù là thành chủ đại nhân cũng phải đối đãi khách sáo với người đó.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Lợi hại như vậy, tại sao mãi không thấy hắn ra tay?”

Trong quỷ vực nếu có người này ra tay, có lẽ sẽ dễ giải quyết.

“Chuyện này à...haha, có liên quan đến chuyện quá khứ của Lý gia.”

Lưu Bằng cười hì hì nói:

“Người thường thật sự không biết đâu, cũng chỉ có Lưu gia ta có gốc rễ sâu xa ở huyện Hợp Thủy mới biết thôi.”

“Xin lắng tai nghe.”

“Cao thủ cảnh giới nội khí này vốn không làm hộ vệ cho những nhà khác, dù là cấp giáp thì cao thủ đó cũng không chịu, nhưng ban đầu nghe nói cao thủ đó đã nợ Lý gia một ơn tình rất lớn, cho nên mới đồng ý với Lý gia sẽ ra tay giúp họ một lần! Khi ra tay cũng là lúc hắn rời đi.”

Tô An Lâm hiểu ra:

“Cao thủ cảnh giới nội khí ra tay một lần sao, chẳng trách.”

Theo hắn biết cao thủ nội khí cực kỳ hiếm có, cho dù huyện Hợp Thủy rất lớn nhưng cao thủ nội khí cũng không quá năm ngón tay.

“Đúng vậy, đừng xem thường một lần đó, nói không chừng sẽ có thể cứu mạng, cho nên không đến mức bất đắc dĩ Lý gia sẽ không sử dụng vị cao thủ kia.”

Lưu Bằng mỉm cười:

“Lúc đầu Lý Mạnh công tử mất tích, tuy rất quan trọng nhưng so với an nguy của ca Lý gia hiển nhiên Lý Trường Quý cảm thấy vẫn không quan trọng đến vậy. Tất nhiên tiền đề có thể là do Lý Trường Quý không ngờ đám xác quỷ trong quỷ vực lại kinh khủng như vậy.”

Tô An Lâm gật đầu, ngay cả Lý Mạnh cũng không thể khiến Lý Trường Quý quyết định mời vị cao thủ kia ra tay, ban đầu khi Lý Thi Nhu bị quỷ vực phật âm ảnh hưởng tất nhiên cũng không có tư cách để cao thủ kia giải quyết. Bậy giờ thậm chí hắn nghi ngờ, Giang Phi sử dụng quỷ vực phật âm, mục đích là muốn Lý gia mời cao thủ kia ra tay, lãng phí cơ hội đó xong vị cao thủ kia vừa rời đi, bọn chúng sẽ dễ đối phó Lý gia hơn.

“Thủ đoạn hay lắm!”

Giờ phút này, dường như Tô An Lâm đã hiểu ra đầu đuôi sự việc. Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, nữ tử mặt trái xoan bên cạnh bước qua dâng trà.

“Lưu công tử, Tô công tử, đã nấu trà xong rồi.”

Một nữ tử khác chủ động đi đến bên cạnh Lưu Bằng:

“Công tử mệt rồi phải không, để ta bóp vai cho ngươi.”

“Ta cũng bóp vai cho ngươi, bình thường tiểu nữ thích người cường tráng như công tử.”

Nữ tử mặt trái xoan xấu hổ đi đến sau lưng Tô An Lâm, muốn bóp vai cho hắn. Không đợi Tô An Lâm đồng ý, bàn tay trắng nõn của nữ tử đã sờ lưng Tô An Lâm. Tay nàng mát lạnh, rất lạnh nhưng mềm mại một cách bất thường, lúc sờ nắn cho người ta cảm giác hoàn toàn thả lỏng.

“Chẳng trách nhiều người thích xoa bóp như vậy, cũng rất thoải mái.”

Tô An Lâm mỉm cười, đột nhiên cơ thể hắn căng chặt. Trong tầm mắt của hắn, nữ tử sau lưng Lưu Bằng, móng tay nàng bỗng nhiên dài ra, như dao nhọn róc xương, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Có vấn đề!”

Hắn lập tức đứng dậy, nhưng ngay sau đó, một vật thể sắc bén sau lưng rạch qua cổ hắn.

“Xoẹt..xoẹt..xoẹt…”

Vật thể rạch ra tia lửa trên cổ hắn, tia lửa bắn tung tóe, nổ vang lách tách.

“Ngươi đang gãi ngứa cho ta à?”

Tô An Lâm thấp giọng quát, trên người bùng nổ cương khí.

“Bốp!”

Nữ tử sau lưng trực tiếp bị nổ bay ra ngoài, đập vào cây cột sau lưng, cả người gãy làm đôi. Cương khí cũng đánh bay nữ tử sau lưng Lưu Bằng. Bấy giờ Lưu Bằng mới phản ứng lại, cảm nhận dòng nhiệt nóng trên cổ, hắn giật mình, vô thức sờ vào, cả tay đầy máu.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lưu Bằng nhanh chóng lấy bột trị thương trong người ra, đổ vào lòng bàn tay như chẳng xót tiền, sau đó đập lên cổ. Kỳ tích xảy ra, rất nhanh máu trên cổ không còn chảy nữa. Sắc mặt Lưu Bằng trắng bệch, vội vàng đứng bên cạnh Tô An Lâm.

“Đám nữ tử này của ngươi không bình thường.”

Tô An Lâm vừa dứt lời, hai nữ tử ban nãy bị cương khí đánh bay, khớp xương vang lên “răng rắc”, sau đó cả người như con rối, đứng thẳng lên từng chút một. Ánh mắt gương mặt không chút biểu cảm, nở nụ cười, vô cùng quyến rũ.

“Tà ma!”

Lưu Bằng hoảng hốt la lên.

“A…”

“A…”

Ngoài cửa truyền đến tiếng hét thảm của hai hộ vệ.

“Cẩn thận.”

Những hộ vệ khác trong phòng phản ứng lại, nhưng lúc này hai nữ tử đã tấn công hộ vệ. Tô An Lâm quát một tiếng, cả người lao ra ngoài. Bây giờ trong mắt hắn, thanh máu của hai nữ tử này đã thay đổi.

“Xác quỷ”

“Thanh máu: 122/122.”

Tuy thực lực không cao nhưng đối với võ giả bình thường mà nói là một tai họa.

“Chết đi!”

Tô An Lâm nắm đầu nữ tử mặt trái xoan, đập vào tường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right