Chương 323: Quá Khứ Của Lý Gia 2

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 323: Quá Khứ Của Lý Gia 2

“Bốp!”

Sọ não chia năm xẻ bảy, nhưng lại không có dịch màu vàng trắng bên trong.

“Vỏ rỗng?”

Tô An Lâm chấn động. Trong nhóm hộ vệ Lưu gia, có một hộ vệ có chút thực lực, nhấc đại đao đối phó nữ tử còn lại.

“Phập!”

Một đao chặt đầu nữ tử.

“Hahaha...”

Cho dù đầu nữ tử bị chặt xuống, đầu nàng vẫn cười lớn đồng thời bay lên không, cắn lên cổ nữ tử bên cạnh.

“A...”

Nữ tử đáng thương không kịp chạy bị cắn vào động mạch, máu tươi bắn lên mặt nhóm nữ nhân cạnh đó. Nhất thời, nhóm nữ tử như đang tắm máu.

“Bốp!”

Tô An Lâm đấm một quyền lên đầu lâu, bấy giờ xác không đầu mới ngã xuống.

“Tô đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lưu Bằng sốt ruột nói:

“Ba đệ đệ ta vẫn còn ở bên ngoài.”

“Sợ là họ dữ nhiều lành ít.”

Tô An Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ khi nào ba người Lưu An đã đứng bên ngoài, mặt mày xám xanh, nhìn hắn chằm chằm.

“Lưu An, ngươi...”

Lưu Bằng thấy ba đệ đệ, vô thức gọi.

“Công tử, bọn họ không ổn.”

Hộ vệ thủ hạ vội vàng ngăn Lưu Bằng. Lưu Bằng cũng chú ý đến điểm này, căng thẳng nói:

“Bảo bọn hắn đừng chơi bời mà không nghe! Mắc bẫy rồi đấy.”

“Lưu công tử, mọi người chờ ở đây, ta đi đối phó với họ.”

Tô An Lâm trực tiếp đâm vào cửa sổ.

“Rầm!”

Cửa sổ bị đụng bay, vô số vụn gỗ rơi đầy đất. Cả người Tô An Lâm như con voi lớn, giơ cao nắm đấm. Nhưng đột nhiên ba người Lưu An ăn ý tránh ra, nở nụ cười lạnh lẽo như thể đang nói, ngươi đến đây, đuổi theo ta đi. Tô An Lâm cười lạnh một tiếng, tất nhiên hắn sẽ không truy sát mà ánh mắt khẽ xoay chuyển, hắn chú đến một thanh máu trong rừng.

“Giang Phi”

“Thanh máu: 290.”

Giỏi lắm, mấy ngày không gặp, thanh máu tăng cao, xem ra đã được cơ duyên gì đó. Kết hợp tà ma ở nơi này, Tô An Lâm đoán hẳn là trên người Giang Phi cũng có âm vật. Cho nên thanh máu của cả hai gộp lại mới cao như thế. Lúc này Giang Phi đang trốn trong góc tối, hoàn toàn không biết đã bị Tô An Lâm phát hiện. Nhưng đột nhiên Tô An Lâm không tấn công nhóm Lưu An mà đi thẳng về phía hắn. Giang Phi khẽ sửng sốt, gương mặt lóe lên vẻ nghi ngờ. Lúc phản ứng lại đã không còn kịp nữa, Tô An Lâm bỗng dưng tăng nhanh bước chân, điên cuồng vận chuyển công pháp dương thần trong người, xua tan âm khí kéo đến. Hắn nhấc bàn tay khủng khiếp, mang theo hơi thở lửa nóng, lướt vào trong bóng tối, nắm tóc của Giang Phi.

“Bắt được ngươi rồi.”

“Cút!”

Giang Phi phẫn nộ hét, hắn không biết tại sao Tô An Lâm lại phát hiện mình. Trong ảo ảnh âm vật xác nữ của hắn, võ giả bình thường hẳn sẽ bị ảnh hưởng thị giác mới phải. Lúc này hắn không kịp nghĩ nhiều, rút hai đoản đao trong tay, điên cuồng đâm về phía Tô An Lâm. Keng keng keng…tiếng vang giòn giã vui tai truyền đến, Giang Phi ngơ ngác. Hắn biết Tô An Lâm luyện công pháp mình đồng da sắt, nhưng hắn tưởng với thực lực của mình chắc chắn có thể phá vỡ phòng ngự. Thực tế chứng minh hắn đã nghĩ nhiều rồi. Hắn hoảng hốt ngẩng đầu thấy Tô An Lâm đang cười với hắn.

“Không…”

Giang Phi hoảng hốt xen lẫn phẫn nộ, Tô An Lâm gầm lớn một tiếng, nắm tóc hắn đập xuống đất. Tiếng hét thảm của Giang Phi vang vọng núi rừng, cơ thể hắn như bao bố bị đập tới đập lui dưới đất. Rất nhanh cơ thể Giang Phi co giật, xương cốt lệch vị trí, toàn thân trên dưới xanh tím, không có chỗ nào lành lặn. Nhưng nhờ thực lực lớn mạnh, hắn vẫn chưa chết, thanh máu vẫn còn 55. Vù..vù..vù…một cơn gió lạnh đột nhiên lướt qua sau ót Tô An Lâm.

“Thứ quỷ quái gì vậy!”

Xách người Giang Phi lên, ném thẳng ra sau.

“Phụt!”

Khói đen tản đi.

“Hửm? âm vật?”

Tô An Lâm biết, âm vật xuất hiện rồi, hơn nữa âm vật này không có thực thể.

“Bốp!”

Ném Giang Phi xuống đất như chó chết, ánh mắt Tô An Lâm nhìn ra sau. Khói đen ban nãy ngưng tụ lại từng chút một, hình thành một bóng dáng xinh xăn mặc đồ trắng. Tướng mạo cũng xinh đẹp, chẳng trách rất nhiều nam tử bị ma quỷ mê hoặc.

“Công tử..ta rất đáng thương…”

Nữ tử chậm rãi nói, giọng của nàng mang theo từ tính quỷ dị, như đang bảo hãy tội nghiệp nàng với…Người bình thường vừa nghe sẽ không kìm được dâng lên cảm giác thương tiếc, hận không thể lập tức ôm nữ tử vào lòng, tùy ý an ủi một phen. Sắc mặt Tô An Lâm không khỏi hơi hoảng hốt.

“Sức mê hoặc mạnh quá.”

Trong lòng Tô An Lâm run rẩy, Giang Phi dưới đất thấy cảnh này hưng phấn đến độ muốn ngửa đầu lên trời cười lớn. Ngươi có mạnh hơn nữa thì đã sao, đối diện với âm vật, trời sinh võ giả là kẻ yếu ớt. Nhưng ngay sau đó, Tô An Lâm nhắm mắt lại, hắn của lúc này trong lòng không còn điều gì khác. Tuy bên tai vẫn còn tiếng nói chuyện của nữ tử nhưng hắn đã không bị ảnh hưởng nữa. Bỗng nhiên hắn mở mắt ra, bàn tay lan tràn dương khí khủng khiếp, tấn công về phía gương mặt của nữ tử.

“A…”

Âm vật lớn tiếng hét thảm, dương khí ăn mòn toàn bộ gương mặt nàng. Lúc này khuôn mặt nàng lệch vị trí, thối rữa, chảy mủ, lan tràn mùi hôi.

“Bốp bốp bốp!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right