Chương 345: Bí Dược
"Xem đây!"
Tô An Lâm lại tiến lên đá một chân.
"Phanh!"
Hàn Hồng Nhi hung hăng nện vào bên cạnh Hoàng Nhân, toàn bộ thân thể cũng bị hãm vào trong tường.
Hai người hiện tại giống như là huynh đệ cùng cảnh ngỏ, có điều thể lực của Hàn Hồng Nhi khác hẳn với người thường, nàng ta không có chuyện gì cả. Thân thể khổng lồ lay ra khỏi tường, nàng ta giơ tay quệt vết máu ở khóe môi đi, ánh mắt dữ tợn nhìn Tô An Lâm.
"Không ngờ ngươi lại không có chuyện gì, lại đến một lần!"
Thân thể nóng rực của Tô An Lâm lại di động, giống như là không biết mệt là gì, lại một lần nữa lao đến.
Lúc này, sắc mặt của Hàn Hồng Nhi rõ ràng đã có chút thay đổi, nàng ta nắm lấy Hoàng Nhân đang thoi thóp bên cạnh, ném văng hắn ta như ném một cái bao tải.
"Xoét soạt!”
Tô An Lâm dùng một tay vồ lấy Hoàng Nhân, Hoàng Nhân đang trong trạng thái hôn mê lập tức bị xé thành hai nửa, máu tươi vẩy ra ngoài. Có điều lợi dụng lúc này, Hàn Hồng Nhi đã lùi xa mấy chục mét.
"Ngươi cho rằng ngươi có thể trốn đi hay sao?"
Tô An Lâm từng bước từng bước đi về phía Hàn Hồng Nhi.
"Ai nói ta muốn chạy thoát?"
Hàn Hồng Nhi cười lạnh, nàng ta đột nhiên duỗi tay vào trong lòng ngực lấy ra một cái bao giấy nhỏ.
"Đó là thứ gì?"
Tô An Lâm nhíu mày.
Sau đó hắn thấy Hàn Hồng Nhi nhanh chóng cởi bỏ giấy bao bên ngoài ra, thứ được bao bọc bên trong là một viên thuốc màu đỏ. Cách đó không xa, Vương Tồn Thủy cũng đi đến đây với Tô An Lâm thấy vậy, khẽ nheo mắt lại.
"Đây là...Bí dược!"
Vương Tồn Thủy thấy thế, sắc mặt đại biến:
"Tô An Lâm, đây là bí dược, là loại bí dược có thể khiến cho thực lực của người dùng tăng lên trong nháy mắt."
Bí dược, có rất nhiều loại đa dạng, nhưng đại đa số trong đó đều có công dụng giống nhau, đó là khiến cho thực lực của người sử dụng tăng lên trong nháy mắt. Chẳng qua bí dược cũng có khuyết điểm, đại đó số bí dược đều có di chứng về sau, cho nên không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì người bình thường sẽ không vận dụng bí dược.
Hàn Hồng Nhi trực tiếp ăn vào, nhưng mà nàng ta vừa mới nuốt xuống, trước mắt đã hoa lên, Tô An Lâm đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng ta. Hắn giơ năm ngón tay lên tạo thành hình móc câu, nhanh như chớp chộp tay vào cổ Hàn Hồng Nhi, cái gọi là bí dược bị kẹt ở cổ họng nàng ta, không thể nào nuốt uống được.
"Ô..ô..ô..."
Hàn Hồng Nhi bị bóp chặt cổ đỏ bừng mặt lên, giờ khắc này, ánh mắt nàng ta dấy lên một trận hoảng loạn. Sợ, đây chính là vẻ mặt sợ hãi. Hàn Hồng Nhi không nhịn được mà nhìn về phía Lý Thi Nhu, ánh mắt giống như đang cầu xin. Chỉ tiếc, trong mắt Lý Thi Nhu toàn là sự chán ghét, không thèm để ý đến nàng ta.
Phanh..phanh..phanh...
Hàn Hồng Nhi dùng hết toàn lực chống đỡ, đôi tay đập lung tung lên người Tô An Lâm, nhưng mà lại giống như là đập vào ván sắt, khó có thể lay động được.
"Chết đi!"
Tô An Lâm cũng không định buông tha đối phương, nếu hai bên đã đánh đến nông nỗi như này, vậy nhất thiết phải hạ thủ vô tình, diệt cỏ tận gốc. Tô An Lâm dùng hai tay bắt lấy quần áo của Hàn Hồng Nhi, hung hăng ném nàng ta lên trên một tảng đá ở bên cạnh.
"Oanh!"
Đùi phải của Hàn Hồng Nhi nện lên trên tảng đá, tức khắc đứt gãy, huyết nhục văng ra. Đau đớn làm cho đầu óc nàng ta nổ đom đóm, phát ra tiếng kêu rên.
Tiếp theo, Tô An Lâm lại dùng sức ném tới một cái.
"Oanh!"
Bụng của Hàn Hồng Nhi bị tảng đá đâm xuyên qua, ruột chảy đầy đất, Hàn Hồng Nhi đã chết hoàn toàn.
Sau khi nàng ta chết đi, viên bí dược ở trong miệng nàng ta thuận theo lăn xuống đất. Tô An Lâm thuận tay nhặt lên, dùng giấy dầu bao lại.
"A...Chạy mau."
Đám hộ vệ mà Hàn Hồng Nhi và Hoàng Nhân mang đến hiện tại sao còn dám ở lại chỗ này, mắt thấy Tô An Lâm đang đi về phía họ, một đám người nháo nhác vội chạy đi, ngay cả thi thể của chủ nhân cũng không mang đi theo.
"Mọi người không có chuyện gì chứ?"
Tô An Lâm đi về phía đám người Lý Mạnh.
"Tô đại ca, ngươi đã trở lại rồi, thật là tốt quá, chuyện lúc nãy thật đúng là khiến chúng ta sợ muốn chết."
Lý Mạnh nhìn cơ bắp của Tô An Lâm, vẻ mặt đầy vui mừng.
Tô An Lâm liếc mắt nhìn Ngưu Tuệ Hồng một cái, nói:
"Ngươi đang bị thương, mau trở về kiểm tra một chút, đi thôi, lần này ta đã mới tiền bối Vương Tồn Thủy đến đây, nhất định có thể giải quyết được chuyện Thi đoàn quỷ vực."
Mọi người cùng đi về phía Lý gia, Vương Tồn Thủy đi ở bên cạnh Tô An Lâm.
"An Lâm, cái thứ mà ngươi vừa mới nhặt lên là bí dược, cái thứ này không phải là thứ gì tốt đâu."
Vương Tồn Thủy kiến thức rộng rãi, thời còn trẻ đã gặp qua những loại này.
"Cái thứ đó cực kỳ tà môn, người sử dụng đều là hạng người tàn nhẫn độc ác."
Hắn nói sơ qua về tác dụng của bí dược này, lúc nghe đến chỗ sẽ để lại rất nhiều di chứng, thậm chí là có thể khiến cảnh giới bị rơi xuống, Tô An Lâm cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.