Chương 346: Chuyện Ngoài Ý Muốn
"Tiền bối yên tâm, ta sẽ không tùy tiện sử dụng thứ này, có điều lần này phải đối phó với Thi đoàn quỷ vực..."
Cảnh giới bị rơi xuống là điều tối kỵ đối với võ giả, vì một khi bị rơi xuống cũng đồng nghĩa với chuyện ngày sau khó có thể tăng tiến thêm được nữa. Có điều, hắn có thể thấy thanh máu, chuyện thăng cấp toàn dựa vào giá trị kinh nghiệm, cho nên hắn phải sợ chuyện cảnh giới bị rơi xuống sao? Chuyện này vẫn chưa biết được.
Nhưng dù như thế nào thì vẫn nên mang theo bí dược trên người, có lẽ lúc sau hắn gặp được tình huống bất đắc dĩ, không thể không dùng tới thì sao? Dù sao chuyện cảnh giới bị rơi xuống vẫn tốt hơn là bị giết chết nhiều.
Đám người đi vào trong đại sảnh, Lý Trường Quý đã chờ ở đây lâu ngày.
Sau khi nghe Tô An Lâm giới thiệu, Lý Trường Quý kinh ngạc nói:
"Thì ra Thanh Đồng Môn bị ngươi cầm đi."
"Ta làm như vậy là chịu Liễu Dã đại nhân giao phó, Liễu Dã đại nhân đã nói người bên trong phủ của hắn không thể tin được, bao gồm cả con cái của hắn."
Tô An Lâm giải thích.
"Từ những hành động gần đây của nữ nhân Liễu Nhan kia, xem ra thủ đoạn của nàng ta xác thật không bình thường."
Lý Thi Dao nói.
"Mặc kệ như thế nào, chỉ cần chúng ta giải quyết xong Thi đoang quỷ vực thì hết thảy mọi chuyện đều sẽ tìm ra manh mối, có điều..."
Vương Tồn Thủy lại nói:
"Việc này cũng không dễ dàng giải quyết như vậy, sắp tới các ngươi vẫn nên rời khỏi chỗ này, để tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn."
"Đại sư, dù chính ngươi ra tay cũng vẫn còn chuyện ngoài ý muốn sao?"
Lý Trường Quý vội nói.
…
"Nếu chỉ có riêng Thi đoàn quỷ vực thì không có gì đáng ngại, nhưng nếu có người đứng sau lưng, vậy chuyện này không dễ giải quyết, đặc biệt là khi Tho đoàn quỷ vực bao phủ toàn thành, mỗi một người chết đi đều sẽ cung cấp năng lượng cho Quỷ Vực, đến lúc đó sẽ rất khó đối phó."
"Cho nên, tóm gọn lại là ở bên trong thành càng ít người thì càng an toàn."
Vương Tồn Thủy giải thích cho mọi người hiểu.
"Nhưng hiện tại cửa thành đã bị đóng lại rồi, phủ Thành chủ không cho chúng ta rời đi."
Lý Trường Quý sốt ruột nói.
Tô An Lâm nghĩ nghĩ, nói thẳng:
"Ta có một kế sách."
"Mời Tô sư phụ nói."
Lý Trường Quý vội nói.
"Chuyện này là do Âm Tông làm, mà trước khi Liễu Dã đại nhân chết đi đã nói với ta, người của Âm Tông có khả năng vẫn đang ở ngay trong phủ của hắn, cho nên toàn bộ người ở trong phủ hắn đều không đáng tin tưởng."
"Một khi đã như vậy, đến nửa sau đêm nay ta sẽ cùng Vương Tồn Thủy tiền bối trực tiếp đánh bất ngờ vào đó, để điều tra chuyện này. Đến lúc đó ta sẽ đốt lửa, chắc hẳn người bên trong thành đều có thể nhìn thấy."
"Đến lúc đó, những quân sĩ đang vây quanh nơi này đều sẽ đi đến đó để chi viện, lúc này chính là cơ hội tốt nhất để các ngươi thoát thân."
Triệu Minh đang ngồi bên cạnh nghe thấy vậy, gật đầu nói:
"Kế sách hay lắm."
Hắn vừa mới bị Hàn Hồng Anh đánh lén, trong cơ thể còn lưu lại độc. Cũng may sau khi được Vương Tồn Thủy điều trị, hắn đã khôi phục lại một chút, hiện tại cũng có thể hành động đi lại tự nhiên.
"An Lâm, Vương Tồn Thủy tiền bối, nếu chỉ có hai người đi qua đó thì tính nguy hiểm quá lớn, ta cũng coi như là có chút thực lực, nếu không lần này để cho ta đi cùng với các ngươi đi."
Triệu Minh đề nghị.
Vương Tồn Thủy cười nói:
"Lần này chúng ta đi chủ yếu là để quấy rối, không cần quá nhiều người, các ngươi yên tâm đi, còn có ta ở đây."
Mấy người đã thương lượng gần xong rồi, bỗng nhiên có một tên hộ vệ vội vội vàng chạy vào trong.
"Không xong rồi lão gia, Hàn gia và Hoàng gia đã mang người kéo đến đây, nói là phải trả thù cho Hàn Hồng Nhi và Hoàng Nhân!"
"Để ta đi gặp họ."
Triệu Minh đứng bật dậy, nhìn về một loạt hộ vệ phía sau quát:
"Đi theo ta."
Lý Trường Quý lạnh giọng nói:
"Không cần!Nội Khí
"Lão gia, ngươi muốn..."
"Dù sao cũng phải rời khỏi nơi này, một khi đã như vậy, cũng khiến cho họ nhìn xem thực lực của chúng ta đi, để ta đi mời Diệp lão."
Triệu Minh vội nói:
"Nhưng nếu hiện tại mời Diệp lão ra tay, vậy về sau..."
"Hahaha..."
Lý Trường Quý cười nói:
"Các ngươi thật sự cho rằng Diệp lão chỉ ra tay một lần thôi sao? Nếu chuyện này là thật, các ngươi cho rằng ta còn có thể yên tâm ở lại chỗ này?"
"Cái này..."
Mọi người trong phòng đều ngây ra, lúc sau Triệu Minh mới phản ứng lại, vỗ đùi nói:
"Được, như vậy đúng là rất tốt."
Vài phút sau, một lão giả râu bạc đi theo hộ vệ ra ngoài cửa.
Tô An Lâm không đi xem, hắn đang làm công tác chuẩn bị cùng với Vương Tồn Thủy.
Tô Ngọc Ngọc cũng đến đây.
"Ca, lại phải đi sao?"
"Ta muốn đi ra ngoài làm việc, đêm nay muội hãy đi theo người của Lý gia."
Tô An Lâm nói.
"Được, ca không cần phải lo lắng cho ta, ta biết cách tự chăm sóc bản thân mình."
Tô Ngọc Ngọc rất hiểu chuyện mà gật đầu, nàng có chút lưu luyến nhìn bốn phía, mới đến đây có mấy ngày, lại phải chạy trốn tiếp...Về sau có còn phải trải qua những ngày tháng như thế này hay không?
Ai...
Có điều nàng cũng biết được, hiện tại không phải là lúc làm cho nhị ca phân tâm. Tô Ngọc Ngọc đi xuống chuẩn bị.