Chương 427: Sự Khác Biệt
“Sau này có chuyện gì thì cũng đừng nhúng tay lung tung, ngươi có nhiều thuộc hạ, có thể sai bọn họ đi làm.”
Trần Như Huyên nói.
“Biết rồi, biết rồi, cùng lắm thì sau này ta chỉ nhìn thôi, không tham gia.”
Tô An Lâm cười nói, đột nhiên hắn phát hiện Trần Như Huyên thích lải nhải.
Đây là cô gái cao ngạo, lạnh lùng lúc trước sao?
“Chỉ nhìn không tham gia cái gì, kỳ lạ.”
Vẻ mặt của Trần Như Huyên trở nên quái lạ:
“Không nói nữa, ngươi đi tắm đi, ta thả nấm vào là ăn được rồi.”
Tô An Lâm đi đến sân sau, ở đó có một cái giếng.
Sau khi lấy nước, Tô An Lâm nhanh chóng giội nước lạnh lên người mình, cực kỳ thoải mái.
Thay quần áo xong, hắn thấy được trên chiếc bàn trong sân đằng trước có đặt một chiếc nồi đất.
Bên trong là canh gà hầm nấm nóng hôi hổi, ngửi mùi cảm thấy rất ngon.
Bên cạnh còn có ba còn rau, một đĩa lạc.
Đã thế còn có hai bầu rượu.
“Ờm...Trần tiểu thư, ngươi định uống với ta à?”
Tô An Lâm vui vẻ, hắn tò mò hỏi.
“Ta nói ta đói rồi, chẳng lẽ ta đã nấu cơm rồi mà ngươi con đuổi ta đi?”
Trần Như Huyên lườm hắn.
“Tất nhiên ta không có ý này, ta muốn nói là trời tối rồi, nếu Trần tiểu thư không chê thì ăn cơm xong ở lại đây đi, dù sao giường của ta cũng đủ lớn.”
Tô An Lâm nói một cách bình tĩnh.
Trần Như Huyên tức khắc trợn tròn mắt:
“Ngươi nghĩ hay quá nhỉ.”
Tô An lâm không hiểu ra sao:
“Ta có làm gì đâu, chẳng lẽ Trần tiểu thư ngươi hiểu lầm?”
Trần Như Huyên hừ lạnh, nàng không rõ Tô An Lâm đang nói đùa, hay mượn câu nói đùa để mà nói thật.
“Ngươi câm miệng đi, mau chóng ăn đi, ta còn phải nói chuyện đứng đắn với ngươi.”
Trần Như Huyên đưa cho Tô An Lâm một cái bát, rót thêm rượu cho hắn.
Xem ra Trần Như Huyên biết uống rượu, nàng rót cho mình một chén đầy.
Tô An Lâm uống một hớp rượu, rồi tự múc cho mình một bát canh to.
Nhưng mà hắn nghĩ ngợi giây lát, cuối cùng lại đặt bát xuống trước mặt Trần Như Huyên:
“Trần tiểu thư vất vả rồi, ngươi uống trước đi.”
“Coi như ngươi thông minh.”
Trần Như Huyên rất dễ thỏa mãn, nàng mỉm cười nhận lấy bát canh.
“Trần tiểu thư, chuyện đứng đắn ngươi muốn nói là gì?”
Tô An Lâm vừa gặm một cái đùi gà vàng óng, vừa hỏi với giọng tò mò.
“Ta nhận được tin tức, trong Sơn Hải Bang các ngươi, chức phó bang chủ Hồng Hoa Đường sắp tiến hành tuyển cử rồi, nghe nói Tô Mai và Quách Chấn Đào muốn để ngươi lên tiếp nhận chức vụ này.
…
Tô An Lâm nghe vậy cũng thấy kinh ngạc.
“Đưa ta lên? Làm phó đường chủ?”
Tô An Lâm khó tin nói. Hắn tự nhận mình đã lập công lớn cho Hồng Hoa Đường, cũng có chút thực lực nhưng dường như vẫn chưa đủ tư cách. Dù sao thời gian hắn ở Hồng Hoa Đường chưa lâu, cứ vậy để hắn làm phó đường chủ sợ rằng có vài người không phục.
“Trần tiểu thư, có phải ngươi nhầm rồi không? Ta còn chưa nhận được tin, sao ngươi lại biết được?”
Tô An Lâm ngạc nhiên hỏi.
“Sơn trang Hiếu Phong của chúng ta là thế lực uy tín lâu năm ở đây, biết nhiều tin ngầm hơn tiểu bang chủ như ngươi.”
Trần Như Huyên khẽ cười nói, Tô An Lâm đáp:
“Cũng phải, nhưng nếu tin này là thật, có vài việc ta thật sự không hiểu nổi, bối phận của ta ở Hồng Hoa Đường không cao, đường chủ và phó đường chủ nghĩ gì vậy, bảo ta đi tranh chức phó đường chủ? Chẳng phải họ có hai nhi tử à?”
“Bang Sơn Hải của ngươi khác với sơn trang Hiếu Phong của ta, sơn trang chúng ta quả thật phải tính theo bối phận, năng lực chỉ là phụ, nhưng bang phái các ngươi lại nhìn vào thực lực.”
“Dù sao lão đại có thực lực lớn mạnh mới có thể trấn áp được người bên dưới.”
“Nghe nói năng lực của ngươi được sự công nhận của phó đường chủ Tô Mai, còn về hai nhi tử của nàng…”
Trần Như Huyên mỉm cười lắc đầu:
“Thực lực bình thường, lòng đại nhi tử không ở đây, luôn ra ngoài lo chuyện làm ăn khác.”
“Tuy nhị nhi tử đã tiến vào thực lực nội khí nhưng hắn phải dùng đan dược thăng cấp mới đến cảnh giới nội khí, không đủ thực lực…”
Tô An Lâm hiểu ra:
“Nghĩa là họ không cạnh tranh nổi.”
“Đúng vậy, cho nên muốn đẩy ngươi lên, thực ra lúc ta biết tin này cũng rất ngạc nhiên, nhưng đây đúng là tin thật, về khía cạnh nào đó cũng cho thấy rõ phu phụ đường chủ rất tin tưởng ngươi. Bây giờ ta rất tò mò, ngươi có lai lịch gì mà được họ tin tưởng như vậy?”
Tô An Lâm lập tức nhớ đến Vương Tồn Thủy. Hắn thấy chắc chắn là do Vương Tồn Thủy, trong lòng Tô Mai rất tin tưởng Vương Tồn Thủy.
“Ừm, nếu tin tức là thật, ta có thể cân nhắc một chút.”
Tô An Lâm gật đầu, tất nhiên hắn sẽ không từ bỏ cơ hội trèo lên trên. Dù sao hắn nghe nói chỉ có chức vụ từ phó đường chủ trở lên mới có tư cách được xem công pháp nội khí tốt hơn trong bang. Bây giờ không phải là cơ hội của hắn hay sao?
“Nhưng ta nghe được tin, nhị nhi tử Quách Lực của Tô Mai đã trở về. Hắn có thực lực nội khí vẫn luôn muốn vị trí phó đường chủ…”