Chương 428: Trần Tiểu Thư
“Cái này phải xem thực lực, hắn lợi hại thì hắn lên thôi, ta chẳng sao cả.”
Tô An Lâm một hơi uống cạn ly rượu, nói với vẻ chẳng để ý.
“Ngươi cũng thoải mái đấy nhỉ.”
“Sự thật chính là như vậy, tất nhiên ta chắc chắn sẽ cạnh tranh.”
Trần Như Huyên nói:
“Đúng rồi, còn phải nói với ngươi chuyện này.”
Lúc nói câu này, Trần Như Huyên vô cùng nghiêm túc.
“Thực ra trước đây ta mượn tiền của Hồng Hoa Đường, người ngoài đều nói do ta muốn theo đuổi Quách Đường, muốn gặp mặt hắn, nhưng không phải như vậy…”
Tô An Lâm sửng sốt:
“Không phải? Vậy tại sao ngươi…”
“Người mà Quách Đường thích tên Quả Nhi, là nữ nhi khác họ của một võ giả trong sơn trang, nàng và ta cùng nhau trưởng thành, sau khi họ ở bên nhau, ta không yên tâm nên dùng cách này để thử Quách Đường. Ừm, kết quả thăm dò khiến ta rất vừa ý, dù sao cô nương như hoa như ngọc như ta mà hắn cũng không để ý, chắc chắn là yêu thật rồi.”
Trần Như Huyên thản nhiên nói, trong mắt tràn ngập tình yêu với bản thân. Tô An Lâm nói thẳng:
“Thì ra là như vậy.”
“Cho nên chẳng phải hắn bảo người trong bang của ngươi đưa thư à, thực ra ta không đọc, vì không cần thiết.”
Tô An Lâm nói:
“Ngươi khiến rất nhiều người hiểu lầm đấy.”
“Thế giới này chính là như vậy, ngày nào cũng sẽ có hiểu lầm, cứ giải thích hoài không mệt sao?”
Trần Như Huyên chuyển chủ đề:
“Nói về ngươi đi, nếu Tô Mai muốn dùng ngươi, kế tiếp chắc chắn sẽ bảo ngươi làm một vài nhiệm vụ để nâng cao tiếng nói của người trong đường khẩu, ngươi phải chuẩn bị thật tốt.”
“Nhiệm vụ? Có những nhiệm vụ gì?”
“Cái này ta cũng không rõ, nhưng đường khẩu của các ngươi kinh doanh rất nhiều chuyện làm ăn, thông thường sẽ gặp phiền phức, ví dụ như giặc cướp giam hàng, thậm chí một vài trụ sở xuất hiện tà ma, có lẽ sẽ bảo ngươi giải quyết.”
Trần Như Huyên dùng tay xé nhỏ thịt luộc trong chén rồi cho vào miệng, nói tiếp:
“Có vài việc rất nguy hiểm, nếu ngươi cảm thấy không ổn, có thể nói với ta, ta sẽ giúp ngươi.”
“Đa tạ Trần tiểu thư.”
Tô An Lâm gật đầu, hai người trò chuyện thêm một lúc, Tô An Lâm cũng ăn xong. Rượu này rất thơm nhưng nồng độ không cao. Trần Như Huyên phủi tay, đứng lên rời khỏi đây.
“Nói với ngươi hết rồi, ta đi đây.”
“Ta tiễn ngươi.”
“Không cần đâu, ngươi nghỉ sớm đi.”
Trần Như Huyên mỉm cười, nàng vừa đứng dậy, trước mặt đột nhiên choáng váng.
“Ơ, sao lại chóng mặt thế này?”
Trần Như Huyên choáng váng, bóng dáng Tô An Lâm trước mặt dần dần chồng lên nhau, biến thành một món đồ rất dài…Nàng thấy gì? Nấm khổng lồ hình người.
“Nhìn ngon quá đi…”
Trần Như Huyên lập tức ngạc nhiên mừng rỡ. Từ nhỏ nàng đã thích ăn nấm, lần này hầm canh gà, nàng còn cố ý bảo đầu bếp mua một ít về. Nàng yêu chết cây nấm vừa thô vừa to này, giờ đây thấy lập tức kinh ngạc vui sướng.
“Oa, to quá...”
Trần Như Huyên vui đến mức toét miệng cười, chảy nước bọt. Tô An Lâm thấy cảnh này, phát hiện có điều gì đó không ổn. Hắn cúi đầu nhìn mình, lại nhìn Trần Như Huyên:
“Trần tiểu thư, Trần tiểu thư...”
Không biết tại sao, Trần Như Huyên hoàn toàn mất ý thức, mắt điếc tai ngơ với tiếng gọi của hắn, chỉ ra sức cười ngốc nghếch. Dáng vẻ này giống như một bộ phim hắn từng xem trước đây, nàng rất giống với mấy cô gái si ngốc trong đól
“Nguy rồi, chắc không phải trúng độc bột nấm gì đấy chứ?”
Tô An Lâm vội chạy đến bên cửa sổ, gần đây nấm tiên thảo được trồng ở vị trí bên trong cửa sổ, quả nhiên sau khi quét sạch bột phấn lần trước, bây giờ lại mọc ra không ít. Vừa nãy hình như nổi gió, cho nên rất nhiều bột phấn bị thổi vào đây. Hắn có kinh tiên bằng da nên không sao, nhưng Trần Như Huyên không ổn rồi.
“Nấm lớn, nấm lớn, ta muốn ăn nấm lớn...”
Trần Như Huyên duỗi tay về phía Tô An Lâm, cứ thế bước qua. Nhìn ra được nàng muốn ôm Tô An Lâm gặm. Tô An Lâm vội vàng lấy kinh tiên bằng da ra hỏi:
“Ta để ngươi lên người nàng, ngươi giải độc cho nàng đi.”
Kinh tiên bằng da hiện lên hàng chữ:
“Ta muốn giúp Trần Như Huyên vì có lẽ nàng đã trúng độc bột nấm.”
“Nhưng sức lực của ta...rất yếu, ta muốn ngủ...”
Tô An Lâm:
“......”
Kinh tiên bằng da này không chịu cứu người. May mà sau nửa canh giờ độc bột nấm sẽ tan hết. Hết cách Tô An Lâm đành vào phòng tìm dây thừng, thuần thục trói chặt hai tay hai chân Trần Như Huyên. Để tránh Trần Như Huyên cử động lung tung, Tô An Lâm nhét một cây nấm lớn vào miệng nàng.
“Ư ư ư...ưm ưm ưm...”
Như vậy Trần Như Huyên hoàn toàn không thể cử động, hơn nữa vì trúng độc mà toàn thân nàng mềm nhũn mất sức.
“Rầm!”
Tô An Lâm ném nàng lên giường, sau khi đắp chăn cho nàng xong bèn đóng hộp đựng nấm tiên thảo lại, đề phòng bột phấn khuếch tán. Sau đó hắn đến hậu viện luyện công. Đêm khuya, Tô An Lâm một mình luyện tập công pháp hô hấp nội khí.
“Độ thành thạo công pháp hô hấp nội khí +3.”
“Độ thành thạo công pháp hô hấp nội khí +3.”
Tô An Lâm không hề để ý hiển thị trước mặt.