Chương 429: Chào Hỏi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 429: Chào Hỏi

Bây giờ hắn phát hiện độ thành thạo của công pháp này sẽ tăng nhanh trong hai khoảng thời gian. Một là sáng sớm, vào buổi sáng sương sớm, độ thành thạo thậm chí có thể lên đến 4. Khoảng thời gian còn lại chính là lúc này, đêm khuya từ mười đến mười hai giờ. Lúc hắn luyện công, Trần Như Huyên trong phòng cũng dần dần tỉnh táo lại. Nàng chớp đôi mắt, nghi ngờ nhìn trần nhà. Đột nhiên nàng ý thức được gì đó không ổn. Sao tay chân của nàng lại bị trói thế này? Là ai ức hiếp nàng? Nàng sử dụng nội lực, dây thừng không mấy rắn chắc bị đứt ngay tức khắc. Sau đó nàng rón rén đến bên cửa sổ.

“Ơ, nơi này không phải đình viện của Tô An Lâm sao?”

Xuyên qua khe cửa sổ, nàng trông thấy Tô An Lâm đang ở ngoài luyện công.

“Chẳng trách thực lực lợi hại như vậy, hóa ra hắn chăm chỉ đến thế.”

Trần Như Huyên cảm khái vạn phần, thông thường vào giờ này nàng đã ngủ từ sớm.

“Ơ, sao cửa sổ lại đặt chiếc hộp này vậy?”

Lúc này, Trần Như Huyên chú ý đến chiếc hộp màu đen. Chiếc hộp không có gì lạ nhưng đặt ở đây lại cực kỳ không hài hòa. Không ai sẽ tiện tay đặt chiếc hộp ở cửa sổ cả. Nàng vô thức mở hộp ra, bột nấm ập đến trước mặt ngay lập tức.

“Ơ, nấm kìa, nấm to quá.”

Biểu cảm của Trần Như Huyên lại trở nên ngốc nghếch, nhìn cây cột trong phòng rồi chạy qua đó. Trong mắt nàng cây cột trước mặt chính là cây nấm siêu to. Nàng thích ăn nấm nhất, chạy qua muốn gặm nó. Nhưng vì nàng chạy quá vội nên bất cẩn ngã xuống. “Rầm” một tiếng, Trần Như Huyên té xuống đất, ngất xỉu. Tô An Lâm nghe thấy tiếng vang bước vào phòng, lập tức kinh ngạc. Nha đầu này sao thế? Hiện trường xảy ra vụ án quá ly kỳ, có thế nào hắn cũng không nghĩ ra nổi. Nghĩ không ra thì dứt khoát không nghĩ nữa, ôm Trần Như Huyên ném lên giường.

“Tiếp tục tăng độ thành thạo thôi…”

Tô An Lâm không hề hay biết, kinh tiên bằng da trong lòng từ từ xuất hiện dòng chữ.

“Hầy, đáng tiếc, còn tưởng có thể thấy một trận chiến đấu kịch liệt…”

Sáng hôm sau, Trần Như Huyên mơ màng tỉnh dậy.

“Sao ta lại ở đây?”

Nàng nhìn căn phòng, ký ức dần dần trở lại.

“Tối hôm qua, hình như ta thấy cây nấm lớn…”

Sau khi thức dậy, nàng lập tức nghi ngờ cuộc đời. Vì mọi người đều biết, trên đời này không có nấm khổng lồ. Nếu thấy chắc chắn là giả.

“Xảy ra ảo giác sao?”

Lúc này Tô An Lâm vào phòng.

“Tỉnh rồi à?”

“Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trần Như Huyên vô thức siết chặt y phục:

“Ngươi không làm chuyện gì xấu đấy chứ?”

“Tối qua ta ở ngoài luyện công, còn ngươi ngất xỉu có lẽ là do trúng độc bột nấm của ta, lúc trước người bạn kia cho ta một bao nhỏ, hình như có rải một ít tròng phòng nên ngươi bị trúng chiêu.”

Tô An Lâm thuận miệng giải thích.

“Sao ngươi lại không có việc gì thế?”

“Sức khỏe ta tốt, liều lượng nhỏ không có tác dụng gì với ta.”

“Thì ra là vậy.”

Lời giải thích của Tô An Lâm cũng khá hợp lý nhưng nàng vẫn nghi ngờ nói:

“Một đại nam nhân như ngươi, không có việc gì tự nhiên lại chơi độc bột nấm, không tốt lắm đâu.”

“Bỏ đi bỏ đi, không nói nữa, ta về trước đây.”

Trần Như Huyên càng nghĩ càng thấy ngại, vội vàng rời khỏi nơi này. Tô An Lâm cạn lời, phản ứng đầu tiên của Trần Như Huyên chẳng phải nên là ta có làm gì nàng hay không à? Nhưng nghĩ lại thấy cũng phải, người chính trực như hắn, có lẽ phẩm chất tốt đẹp đã sớm đi sâu vào lòng người, cho nên rất tự nhiên nghĩ rằng hắn không làm gì nàng cả. Tô An Lâm không hề để ý đến khúc nhạc đệm này. Ăn sáng xong, Tô An Lâm chuẩn bị đến khu rừng kiếm giá trị kinh nghiệm. Nhưng vừa thu xếp xong chuẩn bị xuất phát, Khâu Thịnh Lập lại đưa người đến đây.

“Ơ, Khâu đại ca, ngọn gió nào thổi ngươi đến đây vậy.”

Tô An Lâm chào hỏi, đón tiếp họ.

“Tô huynh đệ, đường chủ mời ngươi.”

Khâu Thịnh Lập nói thẳng lý do đến đây, cười bảo:

“Theo ta biết là chuyện tốt.”

Tô An Lâm đoán ra ngay, có lẽ muốn nói với hắn chuyện phó đường chủ.

“Ta biết rồi, ta sẽ qua đó ngay.”

Không lâu sau, Tô An Lâm đã vào Hồng Hoa Đường. Trong đại sảnh, Tô Mai đang ngồi ở vị trí đầu, bên cạnh là vài người trong bang Hồng Hoa Đường. Ngồi ở đây đều là các đại bang chủ bên dưới Hồng Hoa Đường, thực lực mạnh mẽ. Lần trước sau khi cứu nhóm người Tô Mai, Tô An Lâm đã gặp qua vài người. Đồng thời những người này cũng biết thực lực của Tô An Lâm. Cho nên sau khi thấy Tô An Lâm đều vô cùng khách sáo, xôn xao gật đầu ra hiệu với Tô An Lâm. Dù sao Tô An Lâm đã giết hai cao thủ cảnh giới nội khí, cho thấy rõ hắn mạnh hơn bọn họ. Đây là sự tôn kính dành cho kẻ mạnh! Nhiều người tập trung tại sảnh đường, hiển nhiên có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Tô An Lâm ôm quyền với mọi người:

“Gặp qua các vị đại ca, đường chủ.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right