Chương 437: Cuối Cùng Các Ngươi Cũng Đến Rồi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 437: Cuối Cùng Các Ngươi Cũng Đến Rồi

Tô An Lâm chầm chậm thu hồi tầm mắt lại, dáng vẻ bình tĩnh nói:

“Hay là ngươi biết được điều gì đó? Ngươi biết được chuyện nữ nhân bung dù sao?”

“Ta không biết, ta chỉ từng nghe nói đến một số việc mà thôi.”

Lỗ Thanh Sơn không nhìn vào mắt Tô An Lâm mà nói tiếp:

“Công tử, chỗ ta e là không giúp được ngươi rồi, mời ngươi trở về thôi.”

“Lỗ Thanh Sơn, có phải là ngươi sợ rồi hay không?”

Bỗng nhiên, một nữ nhân từ trong phòng đi ra bên ngoài.

Nàng ta đầu bù tóc rối, sắc mặt tái nhợt.

Nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy được tuổi tác của nữ nhân này cũng không lớn, giữa đôi chân mày vô cùng có khí chất, quần áo mặc trên người cũng đều là cẩm y tơ lụa, phong cách này đem lại cho người nhìn không phải hình tượng của một nữ nhân đanh đá chanh chua, mà là một tiểu thư khuê các có học thức.

Nữ nhân cứ từng bước đi tới, bật cười lớn đi về phía Tô An Lâm:

“Cuối cùng các ngươi đã tìm đến đây rồi, cuối cùng…”

“Tiểu Anh, ngươi hồ đồ rồi, mau trở về phòng đi.”

Trong lúc nhất thời Lỗ Thanh Sơn đẩy nữ nhân này đi về trong phòng:

“Ngươi mà còn điên điên khùng khùng thế này nữa, ta chỉ có thể dùng đến cái đó…”

“Ngươi đã giết ta, đã giết ta rồi…”

“Ngươi điên rồi.”

“Haha, báo ứng, đúng là báo ứng mà…”

Nữ nhân cười phá lên, rồi dường như lại khóc rống lên, trong miệng không ngừng hô lên hai chữ báo ứng…

Cảnh tượng này làm cho Tô An Lâm khẳng định rằng, Lỗ Thanh Sơn này không đơn giản, chắc chắn hắn ta không đơn giản, phía sau chắc chắn giấu giếm chuyện gì đó.

Lỗ Thanh Sơn đưa Lý Mạnh vào phòng và khóa trái cửa lại xong xuôi thì hắn ta mới uể oải đi ra ngoài:

“Công tử, đầu óc của vợ ta có chút không bình thường…”

“Ta thì lại cho rằng nàng ta rất bình thường, chắc là các ngươi đã gặp phải chuyện gì đó rồi đúng chứ?”

Tô An Lâm thẳng thừng nói, không muốn đi vòng vo thêm nữa:

“Ngươi có thể nói với ta, có lẽ ta có thể giúp đỡ được.”

“Không, ngươi hiểu lầm rồi, vợ ta có vấn đề về đầu óc, nếu công tử không còn việc gì thì ta không tiễn nữa, ta còn phải làm dù, người ta đã đặt trước cả rồi.”

“Được thôi, có thời gian thì ta lại đến.”

Tô An Lâm rời khỏi nơi này, nhưng hắn cũng không có đi xa.

“Vương Lai Phúc, ngươi đi nghe ngóng tình huống ở lân cận gần đây, những người trong nhà này chắc chắn có vấn đề gì đó.”

Tô An Lâm phân phó.

“Được thưa công tử.”

Lúc Tô An Lâm ở bên này điều tra chuyện nữ nhân bung dù, thì trong Hắc Ưng Bang nghênh đón một đám người.

Dẫn đầu là Quách Lực, dẫn theo tổng cộng ba mươi nam tử chạy tới Hắc Ưng Bang.

Bởi vì hắn ta triệu tập nhiều nhân thủ, cho nên công tác chuẩn bị để xuất phát cũng phải nhiều hơn một chút, lúc này mới hao tốn nhiều thời gian hơn.

“Lực ca, lúc chúng ta đi, nghe nói bên Tô An Lâm chỉ dẫn theo năm người đã rời đi trước rồi, e rằng đã đi đến Hắc Ưng Bang rồi mới phải.”

Một tên thủ hạ đen gầy ở bên cạnh tỏ vẻ nghi ngờ:

“Có điều, sao ở trước cửa lại không có ngựa?”

Một tên thủ hạ cười nói:

“Chắc sẽ không lạc đường, đến bây giờ vẫn chưa tới được đây đó chứ?”

“Chắc là vậy rồi, một tên tiểu tử nông thôn từ bên ngoài đến còn muốn đấu với Lực ca của chúng ta sao, ha ha ha, đúng là không biết tự lượng sức mình.”

“Nếu lạc đường thì buồn cười thật đó.”

“Ha ha ha…”

Trong lúc nhất thời, một đám người cười đùa vô cùng khoái chí.

Chỉ là sắc mặt Quách Lực không chút biểu cảm, không hề nở nụ cười.

Hắn ta hừ một tiếng, hai mắt đảo qua một đám thủ hạ rồi nói:

“Rất buồn cười sao? Kết quả khi xem thường người khác, chính là thua cuộc! Dù có nói như thế nào, Tô An Lâm cũng là người đã giết chết hai cao thủ nội khí cảnh, các ngươi có thể sao?”

“Ách…”

Một đám người ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám lên tiếng nói lời nào.

“Nếu Tô An Lâm không được việc, cha nương ta có thể vừa ý hắn được sao? Cho nên đừng có xem thường hắn, lần này ta tới đây, vốn dĩ cũng ôm tâm trạng thua cuộc để tới rồi!”

“Hả, Lực ca, ngươi ôm tâm trạng thua cuộc sao…”

Một đám người yên lặng, tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

“Nhớ kỹ, Tô An Lâm không đơn giản, hắn chỉ dẫn theo năm người đã xuất phát rồi, nhất định hắn có lòng tin, với lại ta còn nghe ngóng được, người này còn từng cứu mạng tam tiểu thư của Hiếu Phong sơn trang, còn có mối quan hệ thân thiết với nàng ta, rõ ràng hắn có thể dẫn theo rất nhiều người, nhưng chỉ dẫn theo có từng ấy, chứng tỏ hắn có dự tính khác!”

Quách Lực xoay người xuống ngựa:

“Nói chung, ta không hy vọng nhìn thấy các ngươi cười nhạo người lớn mạnh hơn các ngươi lần nào nữa, hiểu rõ chưa?”

“Dạ, Lực ca!”

Quách Lực nghiêm mặt, bước vào trong Hắc Ưng Bang.

Cả Hắc Ưng Bang cũng không lớn, tổng nhân số cũng chỉ có hơn hai mươi ngươi mà thôi.

Nhưng từ khi có hơn chục người trúng tà ngã xuống, bầu không khí ở nơi này càng thêm trầm lặng hơn nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right