Chương 438: Chỉ Còn Sáu Người
Một đám người đi theo Quách Lực đi vào bên trong, một lão giả râu bạc đi ra bên ngoài.
“Là ai đến?”
Lão giả hô lên.
Phía sau ông ta còn có hai hán tử mặc trang phục màu đen đi theo, trên trán hai người đều buộc dải vải màu trắng.
Bình thường nếu buộc vải trắng như vậy thường đại diện cho việc nơi này có người chết.
Quách Lực cầm lấy lệnh bài ra, hô to:
“Quách Lực, con trai đường chủ Hồng Hoa Đường, phụng mệnh đến đây điều tra một số việc.”
Lão giả chắc hẳn là quản gia của nơi này, nghe vậy liền vội vàng khom lưng chắp tay nói:
“Tiểu nhân Ngô Bình, tham kiến Quách lão đại, không nghênh đón từ xa, vẫn mong Quách lão đại thứ tội.”
Quách Lực cũng không phải là loại nhị thế tổ tự cao tự đại coi trời bằng vung, mà ngược lại hắn ta vô cùng hiền lành, không hề quan tâm đến một số lễ nghi rườm rà, vì thế hắn tùy ý khoát tay, cất giọng nhàn nhạt:
“Không cần khách khí, lần này ta tới đây là để điều tra sự việc nữ nhân bung dù ở chỗ này, mấy người trúng tà như thế nào rồi?”
Lão giả vội vàng lên tiếng:
“Hồi Quách lão đại, tối hôm qua có ba người trúng tà đều chết cả rồi! Chết bất đắc kỳ tử.”
“Dẫn ta đi xem thử, ta lại muốn nhìn xem, rốt cuộc là thứ quỷ quái gì có thể giết người!”
Quách Lực hừ lạnh một tiếng.
“Dạ, dạ.”
“Ngươi vừa đi vừa nói xem, những người này làm sao lại trúng tà?”
Ngô Bình vừa đi theo sau lưng Quách Lực vừa nói:
“Mấy ngày trước, bang chủ của bọn ta đã làm một cuộc làm ăn lớn, vô cùng vui vẻ nên đã làm tiệc chúc mừng với các huynh đệ trong bang, sau khi ăn uống no nê rồi, một vài người đã rời đi trước, nhưng vào lúc nửa đêm khuya khoắt, bên ngoài bỗng nhiên trời đổ cơn mưa nhỏ. Có hai huynh đệ muốn rời đi, nhưng vừa mở cửa thì lại nhìn thấy bên ngoài có một nữ nhân bung dù.”
“Họ nhìn thấy nữ nhân đó trông rất xinh đẹp, thì lại nói ra vài câu tục tĩu…”
Nói đến việc này, sắc mặt Ngô Bình có vẻ gượng gạo, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ ra vẻ sợ hãi.
“Sau đó, đám người bang chủ nghe được liền đi ra ngoài xem, vừa nhìn thấy thì nữ nhân đó đã quay đầu lại, người đó thực sự là một đại mỹ nhân.”
Sắc mặt Quách Lực trông rất cổ quái:
“Ngươi biết rõ ràng thế này, giống như khi ấy ngươi tận mắt chứng kiến vậy.”
Ngô Bình vội vàng giải thích:
“Lúc ban đầu, đám người bang chủ cũng không có vấn đề gì, ta chỉ là nghe họ nói lại thôi, nhưng chiều ngày hôm sau thì lại trở nên bất thường, người nào ngươi nấy hoặc là bệnh nặng, hoặc là điên dại.”
“Ừm, lúc nhìn thấy nữ nhân đó thì sao, nữ nhân đó trông như thế nào?”
Quách Lực hỏi.
“Họ đều nói không thể hình dung được, rõ ràng trông cực kỳ xinh đẹp, nhưng dường như họ đều quên mất hình dáng cụ thể của nữ nhân đó. Lúc sau họ có đi theo nữ nhân đó, nhưng dường như họ đều đã quên hết những chuyện đã xảy ra sau đó, mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau, họ mới phát hiện ra mình nằm ngủ ở trước cổng.”
“Hiện tại chỉ còn có sáu người sống sót, nhưng đều hóa điên rồi, hỏi họ cái gì họ cũng đều không biết.”
Quách Lực cau mày:
“Đi xem thi thể trước đã.”
Bên trong nhà xác của Hắc Ưng Bang.
Hoàn cảnh nơi đây âm trầm u ám dị thường, tràn ngập những hơi thở âm u lạnh lẽo.
Mấy thi thể kia nằm thẳng tắp bên trong quan tài, được đắp một tấm vải trắng bên trên.
“Ngón trỏ của người chết đều biến mất, lượng nước toàn thân như đã bị rút khô vậy, không còn chút hơi nước nào, thân thể khô quắt lại.”
Giọng điệu Ngô Bình thoáng chút run rẩy, lời nói ra có vẻ hoảng sợ.
Quách Lực nhíu mày nhìn vào mấy chiếc quan tài kia, bên trong gian phòng tối đen như mực.
Cửa sổ xung quanh đều đóng chặt lại, không gian u ám không thể tả nổi, nhưng phía trước quan tài được thắp mấy ngọn nến trắng sắp cháy tàn, tỏa ra thứ ánh sáng u tối.
Ngô Bình xốc một tấm vải trắng của một thi thể lên, đập vào mắt là một thi thể màu xám nâu.
Sau khi cơ thể người mất nước, da dẻ sẽ nhanh chóng biến thành màu đen, dần dà trở thành màu nâu xám.
Toàn bộ ngũ quan của thi thể đều đã lõm xuống, hai tay và hai chân duỗi ra đã cứng đờ lại, không hề nhúc nhích được.
Ngón trỏ của họ dường như đều bị thứ gì đó cắt cụt, hoàn toàn mất hết, nhưng lại không có máu chảy ra ngoài, mà ngược lại giống như bị thứ gì đó cắn đứt vậy, đứt toàn bộ cả ngón.
“Quách lão đại, tư thế của những thi thể này đều có bộ dáng như vậy, lúc chết cũng không có bất kỳ tiếng động gì, cũng không có bất kỳ tiếng ồn ào nào.”
Ngô Bình lên tiếng giải thích.
“Lúc họ chết xung quanh có người nào hay không?”
Quách Lực cau mày hỏi.
“Không nhìn thấy, giống như lúc bang chủ chết đi, bang chủ phu nhân chẳng qua chỉ ra ngoài có một lúc, lúc trở về thì nhìn thấy bang chủ đã chết rồi.”
“Không có ai ra vào sao?”
“Không có, ngay cả cửa sổ cũng chưa từng mở ra, cho nên việc này rất kỳ quái.”
Ngô Bình nhíu mày lại, nói tiếp:
“Hiện tại người trong cả bang đều rất sợ hãi, sợ rằng nữ nhân bung dù sẽ còn tìm đến, đến lúc đó mọi người đều phải chết, cho nên rất nhiều người đều không dám đi tới đây.”