Chương 463: 2000 Lượng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 463: 2000 Lượng

"Vừa nãy ta vô tình thấy ngươi vẫn luôn thất bại!"

"Có lẽ ta sắp thành công thì sao?"

"Ngươi nếu là thành công, ta liền..."

Lưu Yến lại muốn đánh cược theo bản năng.

"Ngươi làm sao?"

Tô An Lâm mỉm cười.

"Nếu ngươi không bắn được cá thì phải cho ta cây cung của ngươi!"

Lưu Yến nói.

Không thể không nói, người phụ nữ này nghĩ rất hay.

"Vậy nếu ta bắn được thì sao?"

Tô An Lâm hỏi.

"Vậy ta sẽ cho ngươi thêm 2000 lượng!"

Lưu Yến hừ lạnh một tiếng.

"Thế nhưng trên người ngươi không có bạc."

Tô An Lâm lắc đầu, không có hứng thú.

"Ngươi..."

Lưu Yến nhíu mày, bỗng nhiên nàng lấy một cái hộp từ trong người ra.

"Đây là Bổ Dương Đan, nếu lực lượng tiêu hao quá lớn, dùng đan này, trong vòng một canh giờ ít nhất có thể khiến ngươi khôi phục một nửa nội lực, đây chính là đồ tốt vô giá!"

Lưu Yến thản nhiên nói.

Nàng lắc lắc cái hộp, nói tiếp:

"Một viên này cũng phải có giá khoảng hơn ngàn lượng, chẳng khác tính mạng thứ hai trong lúc nguy hiển, có muốn không?"

"Muốn!"

Tô An Lâm ăn ngay nói thật:

"Nếu ta thật sự có thể bắn được cá, nó sẽ thuộc về ta."

"Được."

Lưu Yến mỉm cười.

Nàng cảm giác mình đã thành công lừa Tô An Lâm rồi.

Chỉ cần lát nữa Tô An Lâm thất bại, nàng sẽ có thể thoải mái lấy cung về.

Đương nhiên Tô An Lâm biết suy nghĩ trong lòng Lưu Yến.

Nhưng hắn có tự tin.

Độ thành thạo của xạ thuật tăng tới bây giờ khiến hắn rất có lòng tin.

Thậm chí hắn còn cảm thấy chỉ cần cá bơi đến đủ gần, dù hắn có nhắm mắt lại cũng có thể bắn được cá bằng cảm giác.

"Tốt, vậy ta cho ngươi ba cơ hội."

Lưu Yến nói.

"Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?"

Bỗng nhiên, Trần Như Huyên bưng ấm trà đi tới.

Nàng thấy Tô An Lâm đứng đây bắn cung rất lâu, cho nên mới mang nước trà tới cho hắn nghỉ ngơi một lát.

Không ngờ vừa rời đi không bao lâu, lúc trở về đã thấy Lưu Yến đang nói chuyện với Tô An Lâm rồi.

Nhưng nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Lưu Yến, hiển nhiên nàng và Tô An Lâm nói chuyện không tốt lắm.

Tô An Lâm còn chưa lên tiếng, Lưu Yến đã cướp lời:

"Ta vừa đánh cược với Tô công tử!"

Nàng vội vàng nói đầu đuôi câu chuyện ra, cuối cùng nói:

"Lần này ta cần phải lấy được cái cung đó."

Sở dĩ nàng vội vàng nói ra, chính là muốn xác định vụ cá cược.

Tránh để Trần Như Huyên đứng bên phía Tô An Lâm, nhỡ may nàng phản đối, thuyết phục Tô An Lâm, khiến Tô An Lâm đổi ý thì phải làm sao?

Bây giờ nàng đã xác định chuyện này rồi.

Nếu Tô An Lâm đổi ý, nàng sẽ có thể nói Tô An Lâm không phải đàn ông, lật lọng.

Sắc mặt Tô An Lâm như thường:

"Không sai, ta và Lưu tiểu thư đã đánh cược như thế."

"A...Vậy ngươi có thể làm được không?"

Trần Như Huyên nhìn vẻ mặt tự tin của Tô An Lâm, mặc dù cũng tin hắn sẽ không tùy tiện đồng ý đánh cược.

Nhưng dùng tên bắn cá...

Bỏ qua việc có thể nhắm chính xác được đến mức nào, chỉ nói đến việc cá ở dưới nước căn bản không thấy thôi.

Vậy thì bắn kiểu gì?

Tô An Lâm trầm giọng:

"Ta nghĩ ta có thể thử một chút!"

Có thể thử một chút...

Trần Như Huyên nhíu mày, nghe có vẻ như không chắc chắn lắm.

Mà Lưu Yến nghe vậy thì cười híp mắt lại.

Vậy là ổn rồi, chắc chắn Tô An Lâm đã bị nàng khích tướng, cho nên muốn lấy thể diện.

Đúng là người trẻ tuổi, còn quá non.

"Vậy bắt đầu đi."

Lưu Yến vội vàng nói.

Nàng để ý thấy mấy người Phàn Ngọc Cường cũng đi tới.

Tô An Lâm gật đầu:

"Bây giờ ta sẽ bắt đầu bắn tên."

"Ta phải nói rõ trước, chỉ có thể bắn 3 lần, ba lần không trúng là thất bại."

Lưu Yến vội vàng đưa ra quy củ.

Dù sao nếu để hắn bắn nhiều lần, nhỡ may thật sự thành công một lần thì sao?

Mà ba lần cũng không nhiều.

Vừa rồi Tô An Lâm đã bắn không biết bao nhiêu lần, nhưng không lần nào thành công cả.

Tô An Lâm nói:

"Ba lần sao, được, ta thử một chút."

Hắn hít sâu một hơi, nhắm chuẩn mặt nước.

Dưới nước đúng lúc có một cái bầy cá, còn nhiều hơn bầy vừa rồi.

Ừm, cơ hội tốt cũng đang ở phía mình.

Tô An Lâm nói thầm.

Hắn nín thở tập trung, nhắm chuẩn xuống đáy nước.

Mũi tên di chuyển từng chút một.

Trần Như Huyên cũng không dám thở mạnh, nàng rất khó hiểu, mặc dù làn nước rất trong, nhưng căn bản không thấy cái gì.

Dù thỉnh thoảng thấy một con cá bơi qua, đó cũng là phù dung sớm nở tối tàn, căn bản không có bất cứ tác dụng gì.

Mà bây giờ, Tô An Lâm lại bắn cá vô căn cứ, điều này không bình thường.

Đúng lúc này, Tô An Lâm đã nhắm xong.

Ngay dưới hắn hơn mười mét có một con cá lớn bơi qua.

Thanh máu lại cao tới 56 điểm.

Là một con cá lớn!

Hắn quả quyết ra tay.

Hắn kéo căng cung, bắn mũi tên ra “vèo” một tiếng.

Phập!

Mũi tên nhanh chóng lao xuống nước.

Trần Như Huyên cùng Lưu Yến khẩn trương nhìn xem trong nước.

Mặt nước rất yên ả, dường như không có động tĩnh gì.

"Ha ha ha, Tô công tử, xem ra ngươi không may mắn lắm, hình như không bắn trúng. Nhưng cũng không có việc gì, còn hai cơ hội nữa mà, không ngừng cố gắng, ta tin tưởng ngươi sẽ thành công."

Lưu Yến vui vẻ cười.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right