Chương 464: Vậy Cứ Nhìn Xem
Trần Như Huyên khẽ nhíu mày, cảm thấy lần này Tô An Lâm đã chủ quan.
Hắn không nên đồng ý đánh cược.
Tô An Lâm lại không có chút lo lắng nào, mỉm cười nói:
"Hình như bắn trúng!"
"Hả?"
Lưu Yến sững sờ:
"Thế nhưng dây thừng không hề nhúc nhích."
"Đó là vì cá bị mũi tên bắn trúng, chết rồi, cho nên mới không kéo dây."
Tô An Lâm nói.
Hắn cũng không nói hươu nói vượn.
Vừa rồi sau khi bắn một mũi tên xuống, hắn thấy thanh máu bỗng nhiên về không.
Bởi vậy hắn liền biết cá đã chết.
"Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng."
Lưu Yến vung tay, phản bác nói:
"Ngươi chỉ suy đoán, ngươi lại không thấy dưới nước được, làm sao lại biết chứ?"
Lại nữa rồi, lại bắt đầu vùi dập người ta.
Tô An Lâm mỉm cười:
"Vậy cứ nhìn xem."
Hắn nhanh chóng kéo dây thừng.
Điều bất ngờ là dây thừng rất nặng.
Một màn này khiến Lưu Yến phải nheo mắt lại.
Một dự cảm bất thường dâng lên.
Cảm giác của nàng không sai, chỉ một lát sau, một con cá to đã bị kéo lên.
Con cá này có lớp vảy màu đen, đầu rất lớn, miệng cá há ra để lộ hàm răng sắc nhọn bên trong.
Đây là một con cá ăn thịt am hiểu cắn xé.
Nhưng lại có một mũi tên bắn xuyên từ bên này qua bên kia đầu cá.
Nhất kích tất sát! Bởi vậy con cá căn bản chưa kịp giãy dụa đã chết rồi.
"Đúng là may mắn, đâm xuyên qua đầu cá, cho nên nó mới không nhúc nhích."
Tô An Lâm nhếch miệng cười một tiếng, nói với Lưu Yến:
"Xem ra ta đã thành công."
"Ngươi...Ngươi..."
Sắc mặt Lưu Yến trắng bệch.
Một giây sau, Tô An Lâm vươn tay ra:
"Ngại quá, ta thắng rồi, Bổ Dương Đan này, ta sẽ không khách khí nữa."
Bổ Dương Đan quả thật không tệ.
Cân nhắc đến việc lát nữa đi vào rừng rậm vô cùng nguy hiểm, có Bổ Dương Đan, hắn có thể nhanh chóng khôi phục thực lực.
Lưu Yến cầm hộp gỗ, đau lòng đến mức rỉ máu.
Nàng phải tiết kiệm rất lâu mới mua được Bổ Dương Đan.
Chỉ để dành cho lần rèn luyện này.
Bây giờ phải chắp tay nhường đồ tốt ra, đương nhiên nàng không nỡ.
Nhưng bảo nàng đổi ý cũng không được.
Không nói đến vấn đề mặt mũi, chỉ là Trần Như Huyên còn đứng bên cạnh, nhỡ may đổi ý, Trần Như Huyên lại đứng ở phía Tô An Lâm.
Bọn họ mà xảy ra mâu thuẫn, Trần Như Huyên không cho nàng lên đảo thì phải làm sao?
Từ nhỏ đến lớn nhân duyên của nàng vẫn luôn không tốt.
Lần này có thể tới đây vẫn phải dựa vào mặt mũi của cha nàng.
Nếu thật sự chọc giận Trần Như Huyên, cha nàng sẽ đánh chết nàng mất.
"Cho ngươi."
Nghĩ như vậy, Lưu Yến hừ lạnh một tiếng, đưa Bổ Dương Đan ra.
Tô An Lâm nhận lấy Bổ Dương Đan, mỉm cười:
"Cảm ơn Lưu tiểu thư."
"Sao vậy?"
Lúc này, đám người Phàn Ngọc Cường đi tới.
"Ta còn có việc, đi trước."
Lưu Yến mặt lạnh rời khỏi nơi này.
Trần Như Huyên cạn lời nói:
"Đúng là không biết tự lượng sức mình, không chơi nổi thì còn đánh cược cái gì, đúng là."
Tô An Lâm giải thích qua cho đám người Phàn Ngọc Cường.
Phàn Ngọc Cường và Từ Diễm Linh đều cười trộm.
Nhưng mọi người cũng không nhiều lời, Phàn Ngọc Cường nói:
"Lần này Lưu Yến lỗ to rồi, Bổ Dương Đan kia vô cùng quý giá, trước kia nghe nàng nói từng sai người mua được một viên, bây giờ có lẽ viên mà Tô công tử đang cầm chính là viên nàng mua lần trước."
Tô An Lâm nói:
"Nói như vậy, trên người nàng cũng chỉ có một viên, bây giờ cho ta, chẳng phải là nàng không còn nữa sao."
"Đúng là như thế."
Phàn Ngọc Cường gật đầu.
"Nhưng Tô An Lâm, vừa rồi ngươi làm được kiểu gì vậy, thế mà còn có thể bắn được cá, ngươi thấy được sao?"
Trần Như Huyên không nhịn được hỏi.
Tô An Lâm cười nói:
"Từ nhỏ ta đã có thị lực tốt, có thể thấy loáng thoáng, vừa rồi ta thấy được cho nên mới dám đánh cược với nàng, nếu không ta cũng phải cân nhắc một chút."
Đám người gật đầu, mặc dù mặt ngoài không nói gì, nhưng trong lòng đều mắng Lưu Yến ngốc.
Người ta đã dám đồng ý đánh cược, chứng tỏ người ta có bản lĩnh để tự tin, ngươi vừa mới quen người ta, cái gì cũng không biết mà đã dám đánh cược lớn như thế rồi.
Trò chuyện một lát, cuối cùng con thuyền cũng chậm rãi đi vào một vùng biển.
Cách đó không xa, một hòn đảo lớn xanh mướt đập vào mắt.
"Đây chính là đảo thần bí."
Trần Như Huyên nói.
"Trần tiểu thư, ngươi cũng không tới đây một khoảng thời gian rồi nhỉ?"
Phàn Ngọc Cường hỏi.
"Ừm, khoảng thời gian trước ở trên đảo không được yên bình, dị thú triều một tháng có tận mười lần, không có cách nào khác, người trên đảo chỉ có thể rút lui, chỉ để lại một vài con thuyền trông coi nơi này."
Nàng chỉ vào mấy con thuyền cách đó không xa, đây đều là thuyền bảo vệ của Hiếu Phong sơn trang.
…
Sau khi đám người xuống thuyền, Trần Như Huyên đưa cho mỗi người hai cây pháo truyền tin.
"Cầm lấy pháo truyền tin này, nhỡ may chúng ta lạc nhau, lúc gặp phải nguy hiểm có thể dùng nó để liên lạc, người ở gần đó có thể đi qua cứu viện."
Trần Như Huyên giải thích.