Chương 471: Sức Mạnh Cô Đọng
Với 30 điểm thuộc tính cộng vào, khí huyết tổng cộng tăng chính xác 170 điểm.
Hiện tại tổng cộng có 450 điểm khí huyết.
Nhưng rất nhanh Tô An Lâm đã phát hiện, sau khi đạt đến 450 điểm, khí huyết tăng lên chậm.
Trên cơ bản một điểm thuộc tính có thể đổi lấy nhiều nhất là 3 điểm khí huyết, có đôi khi chỉ tăng thêm 1 điểm khí huyết.
Cuối cùng, tốn 30 điểm thuộc tính, miễn cưỡng tăng khí huyết lên đến 500 điểm.
“Tên họ: Tô An Lâm. Cấp 12.”
“Thanh máu: 500/500.”
“Giá trị kinh nghiệm: 10000/20000.”
“Điểm thuộc tính: 50 điểm. ( Mỗi 100 điểm giá trị kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính. )”
…
Theo thanh máu đạt đến 500, Tô An Lâm kinh ngạc phát hiện ra cơ bắp của mình không những không phát triển theo hướng rắn chắc hơn.
Mà ngược lại rút lại một chút.
Nếu nói lúc trước là tên cơ bắp cường tráng, thì bây giờ ngược lại gầy đến hốc hác.
Vóc dáng lại vẫn cao như trước, xem ra không cao hơn được nữa, dù gì bây giờ chiều cao này đã rất cao rồi, cao thêm nữa sẽ biến thành quái vật mất.
Giờ phút này, như cảm ngộ được điều gì đó, Tô An Lâm leo lên một cây đại thụ che trời, khoanh chân ngồi trên đó.
Chỗ bên cạnh, hắn chém đại đao lên đại thụ, đâm sâu vào ba phân, không nhúc nhích.
Còn đại cung thì được treo ở một bên, toàn thân toàn tâm Tô An Lâm không có gì cả, yên lặng cảm nhận khí huyết tăng vọt, luồng khí xoáy trong cơ thể mang đến sự thay đổi.
Luống khí xoáy giống với cơ thể hắn, không lớn hơn được nữa, mà ngược lại rút nhỏ đi không ít.
Nhưng sức mạnh lại càng thêm cô đọng gấp mười lần.
Lúc này, Tô An Lâm chậm rãi tung ra một quyền, luồng khí xoáy trong cơ thể chuyển động, Tô An Lâm có một cảm giác luồng khí trong không khí đang nhanh chóng chui vào cơ thể hắn, vô tri vô giác thay đổi sửa chữa cơ thể hắn và luồng khí xoáy.
Người luyện võ, thứ tu luyện là cơ thể.
Nhưng tu luyện đến nội khí, ngoại trừ cơ thể thì luồng khí xoáy là quan trọng nhất.
Luồng khí xoáy giống như môtơ, cơ thể thật giống như máy móc, đây là hỗ trợ lẫn nhau.
Tô An Lâm không ngờ được là trong lúc bất tri bất giác, thế mà mình đã tu luyện tầm khoảng nửa ngày.
Mà hắn không biết, ở bờ biển bên cạnh có một con thuyền nhỏ dừng sát bên bờ.
“Tô An Lâm với bọn Trần Như Huyên rời thuyền ở đây.”
Trên thuyền nhỏ, một nam tử áo đen treo ngược người trên cột buồm của thuyền, nhìn lướt qua mặt biển, cười lạnh lùng một tiếng.
“Xuống thuyền, lần này nhất định phải cho Tô An Lâm chết không có chỗ chôn!”
Dứt lời, bên trong áo choàng đen có đàn dơi màu đen không đếm xuể bao lấy hắn, ngay sau đó bay về phía không trung, bay đến nơi xa của bờ cát.
…
Bên bờ, chiếc thuyền nhỏ đã tới nhưng căn bản không ai biết.
Rõ ràng giữa đêm qua chiếc thuyền này đã lén lút tiến vào vùng biển này, sau đó cập bờ.
Trên thực tế, tuy rằng vùng biển này là sản nghiệp của sơn trang Hiếu Phong, nhưng nơi này lại rất tốt cho võ giả nên có không ít người thường xuyên lẻn vào.
Chính vì thế, người của sơn trang Hiếu Phong tổ chức đội tàu tuần tra ở nơi này.
Chỉ sau một lúc, cuối xùng cũng có cá lọt lưới.
Đội này chính là như vậy, làm nhiệm vụ rất tốt.
Chiếc thuyền đi dọc bờ biển tới một nơi hẻo lánh rồi dừng lại.
Hơn nữa con thuyền cũng không lớn lắm, nên dễ dàng lọt vào.
Đội này có tổng cộng mười người, bọn hắn kéo chiếc thuyền lên bờ, sau đó bí mật giấu vào trong một cánh rừng rậm rạp.
Sau khi bọn hắn dùng cây cỏ che chiếc thuyền lại, một nam tử mặc một thân áo đen, quanh người được bao phủ bởi đàn dơi lên tiếng:
"Trước tiên đi dọc theo bờ biển, tìm nơi bọn hắn đóng quân bên ngoài, sau đó tìm được Tô An Lâm thì giết chết hắn."
"Vâng, lão đại!"
Lần này, đi theo bọn hắn có hai người là cao thủ trong Nội Khí cảnh.
Trong đó, nam tử áo đen là mạnh nhất, cũng là lão đại của đám người này.
Trừ hắn ra, những người còn lại đều là cao thủ luyện thể tầng tám và tầng chín.
Có thể nói, với đội hình như thế này, chí ít phải giết chết Tô An Lâm ở đây.
"Lão đại, vậy chúng ta không đi vào tìm sao?" - Một tiểu đệ hỏi.
"Ngươi bị ngu à, làm sao mà tìm được? Rừng này rậm rạp như vậy, chúng ta canh giữ bên ngoài là được, chỉ cần giết được Tô An Lâm, hắn sẽ không thể tham gia tranh cử chức phó đường chủ của Hoa Hồng đường, đến lúc đó, vị trí phó đường chủ chắc chắn sẽ thuộc về đại ca của ta."
"Vâng, lão đại!"
Một đám tiểu đệ vô cùng kích động.
Dù sao, nếu đại ca của lão đại có thể trở thành phó đường chủ của Hoa Hồng đường thì địa vị của họ cũng có thể như nước lên thì thuyền cũng lên theo.
Đến lúc đó, cũng có thể đi theo ăn no uống say.
Nam tử áo đen vung tay, quát:
"Bố trí bẫy! Nhớ kỹ cho ta, thực lực Tô An Lâm này không đơn giản, tuy rằng lần này chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng cũng không thể xem thường đối phương được."
"Vâng!"
Nói xong, năm tử áo đen rít lên một tiếng.