Chương 472: Người Hay Thể Hiện
Đàn dơi quanh người hắn bỗng nhiên bay về bốn phía.
Một con sói đen đi qua, đàn dơi nhanh chóng vọt tới, vây quanh con sói đen.
Chỉ trong chốc lát, con sói đen này đã biến thành một cái xác khô.
"Ha ha ha..."
Nam tử áo đen khoan khoái nheo mắt lại:
"Lũ nhóc kia rất thích đi vào chỗ này, nếu đã vậy... Tiếp tục giết đi, giết đi, lũ nhóc, để ta xem các ngươi lợi hại như thế nào."
Rầm rầm…
Không thể đếm được có bao nhiêu dị thú ở vùng lân cận đã bị con dơi này đồ sát.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, dị thú ở bờ cát này đã không chết thì trốn, trở thành khu vực không người, trở nên âm u đầy mùi chết chóc.
…
Trong nháy mắt, một ngày đã trôi qua.
Tô An Lâm sớm đã đặt chân tới phúc địa.
Hắn bỗng phát hiện, càng đi vào phúc địa, số lượng dị thú càng ít đi.
Nhưng một khi gặp được thìkhông thể nghi ngờ gì nữa, những dị thú này đều rất mạnh.
Điều này cũng xác thực cho suy đoán của Tô An Lâm.
Ở nơi này linh khí càng dồi dào, dị thú sẽ càng mạnh. Mà những dị thú mạnh thường sẽ có ý thức lãnh địa cực cao, tất nhiên những dị thú bình thường sẽ không dám bén mảng tới gần.
Trừ hắn ra, Trần Như Huyên, Từ Diễm Linh, Phiền Ngọc Cường và hai nam nhân khác cũng đến đây.
Về phần Lưu Yến, theo như Trần Như Huyên nói, nàng lại là người đầu tiên đến đây.
Điều này khiến cho Tô An Lâm phải lấy làm kinh hãi.
Dù Lưu Yến là người hay thể hiện, nhưng cũng không thể không thừa nhận nàng quả thật có chút thực lực.
Lưu Yến nhìn Tô An Lâm, khóe miệng lập tức nở nụ cười.
Nàng cười dáng vẻ chật vật của Tô An Lâm, cũng cười những người khác vì dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Trong những người này, chỉ có một mình nàng là bình thường nhất.
Điều này nói lên cái gì, chính là nói lên thực lực của nàng.
Nhớ lại lúc vừa mới tiến vào nơi rừng cây này, trong lòng Lưu Yến có hơi ớn lạnh, thật sự quá kinh khủng.
Ngày đầu tiên, nàng gặp một con rắn khổng lồ, xém chút nữa nàng đã trở thành đồ ăn của con rắn khổng lồ đó rồi.
May mắn cuối cùng nàng cũng chạy thoát được.
Lúc sau, dựa vào trực giác nhạy bén và kỹ năng chiến đấu của mình, cuối cùng nàng cũng thành công tới được đây.
Bởi vì nàng là người đầu tiên tới nơi này, nên trong tâm lý có cảm giác mạnh mẽ vượt trội.
Quả nhiên, ta là mạnh nhất.
"Tất cả mọi người đều ở đây rồi.”
Tô An Lâm ngồi xuống bên cạnh Trần Như Huyên.
Mấy ngày không gặp, Tô An Lâm tiều tụy đi nhiều.
"Tô An Lâm, bộ dạng này của ngươi cũng quá thảm rồi."
Trần Như huyên kinh ngạc.
Bộ dạng lúc này của Tô An Lâm quả thật giống như một người chạy nạn vậy, bẩn thỉu vô cùng.
Tô An Lâm nhún vai:
"Không còn cách nào khác, dọc đường đi chỉ lo giết dị thú, ngay cả nước cũng không thấy một giọt nên không thể tắm rửa được."
"Tô huynh, ta thấy rất khó hiểu, bọn ta thấy dị thú đều là tránh đi còn không kịp, vậy mà huynh lại còn tiến lên phía trước, huynh không sợ sao?"
Phiền Ngọc Cường không nén được tò mò nên hỏi.
Họ vào rừng cây này chủ yếu là để hấp thụ linh khí.
Cho nên nếu thấy dị thú, họ sẽ tránh đi để không phải tiêu hao quá nhiều thể lực.
Vậy mà Tô An Lâm thì ngược lại, thấy dị thú thì xông lên, khiến hắn và Từ Diễm Linh phải sửng sốt.
"Ừ, cứ coi như đây là một cuộc rèn luyện đi."
Tô An Lâm giải thích.
Lúc này hắn mới nghiêm túc dò xét tất cả ở đây.
Trước mặt hắn là một thung lũng.
Phía trước có một thác nước rất lớn, dòng nước chảy xiết, nước từ trên trút xuống không ngừng, tạo từng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, vô cùng đẹp mắt.
Nhưng đây cũng không phải điểm mấu chốt, mấu chốt chính là nước ở đấy lại hơi ấm.
Độ ấm vừa phải, còn tản ra từng làn khói trắng.
Trông giống như một con suối nước nước nóng vậy, đưa tay chạm một cái, cảm giác vô cùng thoái mái.
Mà linh khí ở bốn phía giống như đều toả ra từ đây.
"Nước này trông không tồi."
Tô An Lâm liếc mắt một cái đã nhìn ra chỗ này vô cùng tốt.
"Ngươi cũng nhìn ra nước ở đây rất tốt, nhưng đáng tiếc nước này uống vào cũng giống như nước bình thường, thứ tốt thật sự chính là làn khói trắng trên mặt nước kìa."
Trần Như Huyên giải thích.
"Các ngươi đã nghiên cứu qua à?" - Tô An Lâm hỏi.
"Đương nhiên rồi, dù sao sơn trang Hiếu Phong của bọn ta đã ở trên đảo này hơn một trăm năm, tất nhiên đã nghiên cứu tường tận chứ, bọn ta nghi khói trắng này là nước sau khi bốc hơi rồi thành vật trung hòa với thứ gì đó ở đây, cuối cùng tạo thành linh khí cho người ta hấp thụ."
Tô An Lâm nghe thấy lời này, hắn đưa tay ra chạm nhẹ vào làn khói trắng.
Lần đầu đụng vào lại không có cảm giác gì.
Nhưng sau khi thử hấp thụ, hắn cảm nhận được linh khí trong khói trắng càng nồng đậm, sau khi bị trung hòa, độ dung hợp của luồng khí xoáy trong cơ thể càng tăng cao hơn.
"Đồ ngon."
Nếu những người khác đã dốc sức tu luyện, Tô An Lâm cũng không muốn lãng phí thời gian, tranh thủ tu luyện.
Mấy ngày này, đám người đều tu luyện ở đây.