Chương 475: Hai Nam Tử Trẻ Tuổi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 475: Hai Nam Tử Trẻ Tuổi

Ngay sau đó, nàng ta ôm đầu kêu to, nhìn dáng vẻ rất khó chịu.

“Sóng âm Công Kích!”

Thấy cảnh tượng này, Phàn Ngọc Cường bỗng dưng hô to:

“Đây là Dơi lão quái, Dơi lão quái!”

Trần Như Huyên hiển nhiên cũng đã từng nghe nói đến tiếng tăm của Dơi lão quái, ánh mắt nàng ta nghiêm lại, trong lòng chùng xuống hẳn:

“Tại sao Dơi lão quái lại tới đây?”

“Dơi lão quái là thứ gì?”

Tô An Lâm không rõ.

“Là một sát thủ trên giang hồ, chưa từng có người nào thấy chân dung thật sự của hắn ta, bởi vì mỗi lần hắn ta xuất hiện đều sẽ khoác áo bào đen, về cơ bản thì không ai có thể thấy được gương mặt thật sựcủa hắn ta.”

Phàn Ngọc Cường vội vàng lên tiếng giải thích.

“Nghe đồn Dơi lão quái tu luyện một loại thuật là Dơi truyền âm, thông hiểu việc nuôi dưỡng dơi như thế nào, do vậy, hắn ta vẫn luôn thông qua dơi để giết người! Đặc biệt là Sóng âm Công Kích của dơi, có thể khiến cho cường giả nội khí lập tức mất đi năng lực chiến đấu.”

Vừa nói, Phàn Ngọc Cường đỡ lấy Từ Diễm Linh dậy.

Nhưng ngay sau đó, đám dơi chi chít ở xung quanh liên tiếp bay tới, phát ra những sóng âm chói tai.

“Aaa….”

Phàn Ngọc Cường cũng không thể chịu được, ôm lấy lỗ tai lại, nhưng hoàn toàn vô ích mà thôi.

Sóng âm công kích của dơi không phải chỉ che tay ôm đầu qua loa là có thể chặn được, sóng âm của bọn chúng có thể xuyên thấu qua bất kỳ thể rắn nào, cho nên việc che tai lại vốn không thể giúp ích gì.

“Ta cũng không chịu nổi nữa rồi, aaa, đau đớn quá!”

Trần Như Huyên và hai nam tử trẻ tuổi kia đều lần lượt nửa quỳ trên mặt đất.

Vù vù…

Hai con dơi cứ thế lao tới Trần Như Huyên, nhắm thẳng vào cổ của nàng ta, muốn đối phó với nàng ta.

Trần Như Huyên vội vã phòng thủ.

Cạch!

Một âm thanh sắc sảo vang lên, nàng ta quả quyết rút kiếm, quanh người dâng lên nội lực đang dao động.

Nhưng đáng tiếc, bởi vì chịu phải sự tấn công của sóng âm, thực lực mà nàng ta phát ra không đến một nửa, cứ thế nàng ta trơ mắt nhìn con dơi đang kéo tới, trong lòng cuống cuồng không thôi.

Bỗng nhiên, Tô An Lâm ra tay.

Tiếng đao ầm vang kéo tới, nội khí cuồn cuộn quét sạch.

Gió lớn cuồn cuộn thổi khắp bốn phía, bụi đất lá rụng bay tán loạn tung bay khắp trời.

Phù phù phù…

Ba đao liên tục, đây là ba đao làm ta người ta hoa cả mắt, hai con dơi kia trực tiếp bị chém thành mảnh vụn, rơi lả tả xuống đất.

“Mọi người cẩn thận, trốn ở sau lưng của ta, ta đi đối phó với người ở chỗ đó.”

Tô An Lâm lạnh lùng nói.

Sóng âm công kích đương nhiên cũng tạo thành ảnh hưởng đối với hắn

Nhưng mà bởi vì thực lực của hắn cao hơn rất nhiều, do đó cho dù người khác mất đi một nửa thực lực, hắn cũng mất đi một nửa thực lực, nhưng hắn vẫn mạnh mẽ.

Chẳng qua là trong lòng Tô An Lâm cũng mơ hồ có một chút lo lắng.

Suy cho cùng, cái cảm giác mà thực lực của chính mình bị tuột giảm cũng không hề dễ chịu.

Bỗng nhiên, trong lòng hắn khẽ lay động, hắn đã có cách.

Hắn tìm tòi trong người mình, lấy ra một cái bình ngọc, bên trong chính à Ma cô độc phấn của Ma cô tiên thảo.

Rời nhà đi ra bên ngoài, Tô An Lâm vẫn luôn rất cẩn thận.

Những thứ này đều là con át chủ bài của hắn, dùng để đề phòng bất trắc, không ngờ tới mới đây mà đã cần dùng tới rồi.

Mặc dù Ma cô độc phấn không phải là thứ chí mạng, nhưng người ngửi phải nó đều sẽ bị ảnh hưởng, xuất hiện ảo giác.

‘Mặc kệ đi, dùng nó rồi nói tiếp vậy.’

Tô An Lâm khẽ siết chặt bình ngọc.

Ngay lập tức bình ngọc bị nghiền nát thành bột phấn, nằm xen lẫn trong đống Ma cô độc phấn.

“Phượng Vũ Cửu Thiên!”

Cơ thể của Tô An Lâm hệt như con quay vậy, nhanh chóng xoay tròn.

Bột phấn trên tay cũng giống như một luồng khí, bắn tung tóe ra mọi hướng.

“Tên Tô An Lâm đó có chút thực lực.”

Ở cách đó không xa, Dơi lão quái âm trầm cất giọng nói.

Sau đó hắn ta khẽ hất trường bào, lặng lẽ điều khiển đàn dơi này toàn lực tấn công về hướng Tô An Lâm.

“Chít chít chít chít…”

Những âm thanh do đàn dơi phát ra gần như vây quanh người Tô An Lâm.

Tô An Lâm liên tiếp huy động Thiên Thủ Quyền đánh đuổi đám dơi.

Nhưng những con dơi này có người khống chế, bọn chúng cực kỳ khôn khéo, chúng không đến gần Tô An Lâm mà vẫn luôn dùng sóng âm để gây rối Tô An Lâm.

“Thanh máu -1”

“Thanh máu -1”

“Thanh máu -1”

Chẳng bao lâu sau, Tô An Lâm chú ý thấy, thanh máu của mình đang dần dần giảm xuống.

“Những thứ sóng âm công kích này thật sự khó đối phó.”

Tô An Lâm lẩm bẩm nói.

Nhưng chẳng mấy chốc, hắn đã phát hiện ra một cơ hội.

Dựa theo Ma cô độc phấn đã tản ra tứ phía, những con dơi kia đều bị ảnh hưởng, động tác của chúng chậm đi rất nhiều.

Tất nhiên rồi, đám người như Trần Như Huyên và Phàn Ngọc Cường cũng bị ảnh hưởng.

Tô An Lâm không định chờ đợi thêm nữa, hắn nhanh chóng lao ra ngoài, vô số dơi lại vọt tới trước mặt hắn, muốn ngăn cản hắn.

“Kẻ chắn đường ta đều phải chết!”

Tô An Lâm hét lớn, đao quang bất chợt chấn động, lập tức chém tới.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right