Chương 476: Bạo Phát Lực Lượng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 476: Bạo Phát Lực Lượng

Trong lúc nhất thời, hơn mười mấy con dơi bị đập rơi xuống đất.

“Tại sao vẫn còn mạnh đến như thế?”

Ánh mắt Dơi lão quái bỗng nghiêm lại, trong lòng tiếc nuối đau đớn trái tim như sắp rỉ máu.

Tinh lực dùng để nuổi đám dơi này cũng không ít, thoáng chốc đã chết nhiều như vậy, hắn ta đau lòng là phải.

Ở bên kia, thế tiến công của Tô An Lâm vẫn cường hãn như vậy, giống như hắn không dùng hết sức lực vậy.

Hắn ta ngầm giật mình, chẳng trách nghe đồn tiểu tử này từng giết liên tiếp hai cao thủ nội khí.

Bây giờ thấy, quả nhiên người này không hề tầm thường.

“Đi giết chết hắn cho ta!”

Dơi lão quái căn dặn đám thuộc hạ.

“Dùng độc, đừng đến gần hắn, tiểu tử này chắc hẳn đã luyện qua mình đồng da sắt, không phải là người dễ dàng đối phó như vậy.”

Dơi lão quái quát lên.

“Dạ!”

Hơn mười thuộc hạ đều cầm trong tay một sợi dây xích màu đen.

Họ lại tập hợp thành một đội ngũ hình vuông, trong nháy mắt khi Tô An Lâm vừa tiến vào, đầu dây xích màu đen nối liền kia bất chợt liền có hành động.

Dây xích màu đen chôn ở dưới lòng đất lập tức bay lên trên không, chế ngự Tô An Lâm chặt chẽ ở bên trong.

Dây xích bỗng nhiên kéo chặt, một đám người vây quanh Tô An Lâm, nhanh chóng siết chặt dây xích.

Thời gian chỉ chốc lát, Tô An Lâm đã bị mười sợi dây xích trói buộc.

“Ha ha ha, trúng phải đại trận Thập Long Vây Pháp của ta, cho ngươi có đến mà không có về.”

Dơi lão quái cười ầm lên không ngớt.

Tô An Lâm vặn vẹo cái cổ một chút, sau đó nhìn khắp bốn phía:

“Xem ra các ngươi đã mai phục ở chỗ này được vài ngày, ấy vậy mà lại có thể mai phục nhiều dây xích sắt đến như vậy, xem ra là ta sơ suất rồi.”

Những sợi dây xích sắt này vừa sắc bén vừa xước, bên trên mặt có đen sẫm phát sáng, hiển nhiên cũng có độc.

Nếu là võ giả bình thường bị trói chặt như vậy, sớm đã bỏ mạng từ lâu.

“Ta rất tò mò, các ngươi là ai?”

Tô An Lâm nói:

“Các ngươi muốn đối phó ta, hay là muốn đối phó những người khác?”

“Khà khà, đương nhiên là đến giết ngươi, ngươi đã cứu đường chủ Hồng Hoa Đường của họ, hại cho bọn ta tổn thất đi hai cao thủ nội khí, ngươi quên nhanh như vậy sao?”

“Hai tên rác rưởi kia là người của ngươi à?”

Tô An Lâm tỏ vẻ khinh thường nói:

“Chết thì cũng đã chết rồi, nếu trách thì chỉ có thể trách rằng thực lực của họ quá yếu chứ liên quan gì đến ta?”

“Ngươi nói thì hay rồi, kỹ năng của họ không bằng người khác, đúng thật là rác rưởi. Thế nhưng, ngày hôm nay ngươi cũng phải chết, nếu họ là rác rưởi thì ngươi cũng là rác rưởi.”

Dơi lão quái cất giọng nhàn nhạt.

Tô An Lâm bật cười, nhìn xung quanh bốn phía.

Trong lúc nhất thời, toàn thân hắn bạo phát lực lượng, cơ thể bắp thịt từng chút một bạo phát lên.

“Hửm?”

Một đám người giữ chặt dây xích phát hiện điều không bình thường.

“Dùng lực siết chặt xiềng xích, bắn ra độc thủy công kích.”

Tiếng một người rống lên.

Tất cả mọi người lấy ra một thứ đồ giống như một cây tiêu, bắn ra độc thủy về phía Tô An Lâm.

“Hừ!”

Tô An Lâm dùng hết sức lực, từng hàng xước trên dây xích cắt ra từng đạo hỏa tinh lên trên da thịt hắn, nhưng lại không gây tổn thương gì.

Ngay sau đó, hắn dễ dàng phá vỡ hết toàn bộ dây xích ở bốn phía.

Độc thủy ở bốn phía bắn ra tung tóe lên trên người hắn.

Độc thủy màu đen tỏa ra mùi tanh hôi, tràn ngập kịch độc, những thứ độc thủy màu đen này nhanh chóng ăn mòn trên da thịt hắn nhưng Tô An Lâm vẫn không hề gì.

Trường Bì Tiên Kinh trong người hắn tỏa ra nhiệt lượng, đang tiêu hóa những chất độc này.

Sắc mặt Tô An Lâm âm trầm hẳn, may mà hắn có nhiều con át chủ bài, nếu không thì e rằng hắn cũng sẽ phải nằm cay nuốt hận ở chỗ này.

Do đó có thể thấy, át chủ bài đối với võ giả mà nói thì quan trọng đến cỡ nào.

Trong cơ thể thúc giục Tỏa Dương Thần Công, dương khí tẩm bổ cơ thể.

Ngay tại lúc hắn muốn tiếp tục ra tay, người nào người nấy xung quanh đều xảy ra bất thường.

Di chứng mà Ma cô độc phấn tạo ra bắt đầu xảy tới, đám bọn chúng đều xuất hiện ảo giác, mất đi sức lực chiến đấu.

“Giết giết giết giết!”

Tô An Lâm như đang bước vào chỗ không người, trong nháy mắt đã chém giết hết những người này.

Cuối cùng, hắn từng bước từng bước đi vào phía Dơi lão quái.

Toàn thân Dơi lão quái đã được che phủ ở bên trong đám dơi, hắn ta bay lơ lửng giữa không trung, để lộ ra một đôi mắt âm trầm gắt gao nhìn chằm chằm Tô An Lâm.

“Ma cô độc phấn!”

Hắn ta thấp giọng lầm bầm.

Dù sao cũng là người từng trải, lúc thuộc hạ trở nên bất thường, hắn ta đã phát hiện ra rồi.

Đám dơi của hắn ta tuy rằng là loại bách độc bất xâm, nhưng cũng chịu một chút ảnh hưởng của Ma cô độc phấn.

“Thì ra ngươi còn tu luyện bách độc bất xâm, thảo nào sức đối kháng còn mạnh mẽ đến như vậy!”

Dơi lão quá nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm lên tiếng nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right