Chương 477: Thanh Đao
Hắn ta thấy Tô An Lâm không bị độc ảnh hướng đến thì hiểu lầm rằng hắn đã tu luyện bách độc bất xâm.
“Ngươi vậy mà cũng không bị ảnh hưởng bởi Ma cô độc phấn của ta.”
Tô An Lâm nói.
“Quanh năm ta tiếp xúc với độc tố, không coi trọng chút độc này, thứ này đối với ta mà nói chỉ là vặt vãnh mà thôi, có điều, Tô An Lâm, ngươi thật sự cho rằng ngươi nắm chắc phần thắng sao? Vậy thì ngươi đã sai hoàn toàn rồi!”
Dơi lão quái cười khẩy, phát ra tiếng cười quỷ dị ‘khặc khặc khặc khặc.’
Dường như hắn ta cũng không lo lắng việc giải quyết Tô An Lâm.
Nguyên nhân rất đơn giản, hắn ta cảm thấy trên người Tô An Lâm chắc hẳn có ẩn chứa một vài thứ ẩn ngầm nào đó, chẳng hạn như bách độc bất xâm, còn có công pháp mạnh hơn nữa.
Nếu có thể bắt sống Tô An Lâm, có lẽ sẽ có thể khiến cho hắn ta mạnh hơn một cấp nữa cũng không chừng.
“Tiểu tử, cho ngươi một cơ hội, giao ra công pháp trên người ngươi, có lẽ ta sẽ có thể tha cho ngươi một con đường sống.”
Dơi lão quái cười khẩy nói:
“Đương nhiên là công pháp trên người ngươi nhất thiết phải phế đi!”
“Ngươi tự tin thật đó, là ai cho ngươi phần tự tin này hả, còn biết trên người ta có công pháp?”
Tô An Lâm nói.
“Ngươi tuổi còn trẻ mà có thể tu luyện đến mức độ như thế này, công pháp nhất định không đơn giản, có phải hay không?”
“Ngươi cũng hiểu biết đó chứ, nhưng tiếc là vô dụng thôi, bởi vì hôm nay ta sẽ không thua, mà là ngươi sẽ chết!”
Cánh tay to lớn của Tô An Lâm nắm lấy đại đao, bước chân dần nhanh hơn.
“Vô ích thôi, vô ích thôi, ta biết bay, ngươi lấy gì để so với ta?”
“Bay sao, vậy thì hãy đợi xem ta bắn ngươi rơi xuống”
Tô An Lâm cầm đại đao lao về phía trước mặt hắn ta.
Dơi lão quái không ý thức được phân lượng thanh đao này của Tô An Lâm, theo bản năng chụp tới.
Nhưng một giây tiếp theo, vẻ mặt hắn ta biến sắc.
Lực đạo của thanh đao này quá lớn, cổ tay của hắn tê rần, nhất thời hắn ta cắn răng chịu đựng, ngay sau đó, một mũi tên phóng tới.
“Phốc!”
Đám dơi chủ động bảo vệ hắn ta, cứ vậy mà ngăn cản được, nhưng ước chừng năm con dơi đã bị đâm chết.
“Muốn chết!”
Dơi lão quái nổi giận, trên mặt hắn ta tỏ ra vẻ tàn nhẫn hung ác:
“Nhất định phải biến ngươi thành cái xác khô.”
Hắn ta nâng đôi tay đã khô xác lên.
“Ầm!”
Hai người va chạm qua lại, vẻ mặt Dơi lao quái biến sắc.
Sức mạnh mà chính bản thân hắn ta tự hào lại không chống nổi một đòn công kích, cả cánh tay trái của hắn ta đều bị đâm vào, lộ ra cả xương khớp.
Ánh mắt Tô An Lâm u ám, hét lớn:
“Chỉ với chút thực lực như vậy mà muốn so với ta, chỉ bằng ngươi thì có thể liều mạng với ta, ngươi có được thứ sức mạnh ấy sao?”
“Bang bang!”
Hắn tung ra song quyền, hóa thành vô số khí quyền chi chít lao về phía đám dơi đang cố chủ động bảo vệ Dơi lão quái.
Số lượng dơi có rất nhiều, mặc dù đã bị giết không ít, nhưng số còn thừa lại cũng đều xoay quanh Tô An Lâm, liên tục phát ra công kích về phía hắn.
“Cút cút cút!”
Tô An Lâm liên tục tung quyền, va chạm với chúng.
Đám dơi càng lúc chết càng nhiều, điều này làm cho Dơi lão quái lại sợ vừa giận.
Từ trước đến nay Sóng âm Công Kích vẫn luôn rất lợi hại, nhưng lúc này lại có thể không có tác dụng
Hắn ta phải làm sao bây giờ đây?
‘Không được, sức mạnh của tiểu tử này hoàn toàn không có vẻ gì là kiệt sức cả, cứ tiếp tục thế này, ta sẽ thiệt thòi lớn thôi.’
Dơi lão quái cân nhắc một chút, sau đó hắn quyết định sẽ rời khỏi đây trước.
Chuyến này hắn ta đến là muốn giết người, nhưng nếu vì vậy mà dẫn đến đám dơi của hắn ta thương vong nặng nề thì về sau công lực của hắn ta cũng sẽ giảm đi, điều này không có lợi cho hắn ta.
Nghĩ đến đây, đám dơi lại lần nữa bao vây lấy hắn ta, chuẩn bị rời khỏi.
“Muốn đi, ngươi cho rằng đây là nơi nào mà muốn đi thì đi?”
Tô An Lâm sớm đã gỡ cung tên xuống, giương cung cài tên.
Vẻ mặt Dơi lão quái biến sắc, trong lúc nhất thời, vậy mà ngay cả sức lực để chống cự lại cũng không còn nữa…
Phốc!
Lần này cung tên đã bắn thủng cơ thể của Dơi lão quái, làm cho hắn ta ghim chặt trên thân cây.
“Aaaa….”
Dơi lão quái hét lên thảm thiết, thân thể cũng đang run rẩy kịch liệt.
Ngũ quan của hắn ta méo mó, ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.
Cùng lúc đó, đám người Trần Như Huyên đã chạy tới.
Bởi vì vừa nãy đám dơi đều đang đối phó Tô An Lâm, cho nên áp lực của họ cũng ít đi rất nhiều, lúc này đã giải quyết xong vấn đề của riêng mình nên đều chạy tới đây.
“Là ai phái các ngươi tới đây?”
Trần Như Huyên hô to.
“Khà khà, khà khà...không ngờ, Tô An Lâm, ngươi lại có thể đánh ta trở thành bộ dạng thế này.”
Dơi lão quái lạnh lùng lên tiếng.
Tô An Lâm khẽ vặn cổ:
“Bớt nói nhảm lại, ngươi dứt khoát nói một chút xem, là ai đứng sau tấm màn gây nên tội ác thì ta sẽ cho ngươi chết thoải mái, nếu không ta sẽ khiến ngươi nhận hết mọi tra tấn.”
“Ha ha ha, hay cho câu nhận hết mọi tra tấn, ngày hôm nay ta xác định sẽ chết chắc rồi, nhưng các ngươi cũng sẽ chết.”