Chương 513: Vô Cùng Hoàn Mỹ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 513: Vô Cùng Hoàn Mỹ

“Ồ, ngươi không cần cảm ơn ta, mọi người đều là thành viên của Sơn Hải Bang, những việc nhỏ nhặt này là chuyện ta nên làm.”

“Tô An Lâm, ngươi quá đáng quá rồi đấy.”

“Quá đáng? Cố đường chủ, thế này có gì mà quá đáng? Tại sao ta lại không cảm giác được?”

Tô An Lâm quan sát, không hề để bụng.

Cố Trọng hừ lạnh:

“Thôi, thôi, bắt người quan trọng hơn, nhưng mà Tô An Lâm, một lát nữa ngươi phải cẩn thận, đường sá xa xôi, ta sợ ngươi không chịu nổi...Bị lạc mất!”

“Không cần Cố đường chủ lo lắng.”

“Xuất phát.”

Cố Trọng hô to.

Hắn cũng chỉ mang mười mấy người đi cùng, một trong số đó là Mã Bưu.

Thân là võ giả, thể chất của hắn rất mạnh mẽ.

Dù bị Tô An Lâm quất hai roi, Mã Bưu vẫn hành động bình thường như không có chuyện gì.

Chỉ có điều, vết roi trên mặt trông cực kỳ khó coi.

Điều này khiến Mã Bưu cảm thấy phẫn nộ, hắn thề sau này nhất định phải giết Tô An Lâm.

Đoàn người thúc ngựa, nhanh chóng ra khỏi thành.

Rời đi không bao lâu, bọn họ đi vào một khu rừng, người đi lại trên đường càng ngày càng ít, một lát sau đã không thấy bóng người nào nữa.

“Cố đường chủ, đệ đệ của ngươi đi đâu, làm sao ngươi biết được vị trí của hắn? Các ngươi không phải cùng một nhóm đấy chứ?”

Tô An Lâm thuận miệng hỏi.

“Hửm? Tô đường chủ, ngươi có ý gì?”

“Ha ha, đừng tức giận mà Cố đường chủ, dù sao các ngươi cũng là huynh đệ ruột thịt, ta tò mò thôi mà!”

Cố Trọng hừ lạnh, nói:

“Một lát nữa ngươi sẽ biết, chắc chắn Cố Thụy Phi trốn ở phía trước.”

“Phía trước là ở đâu?”

“Ngươi nói nhảm nhiều quá đấy.”

Cố Trọng ngoáy tai, hiển nhiên không định trả lời câu hỏi của Tô An Lâm.

Mã Bưu nhìn Tô An Lâm với ánh mắt âm u lạnh lẽo, đột nhiên, Tô An Lâm ngoái đầu lại:

“Ngươi muốn giết ta?”

Mã Bưu nhìn ánh mắt của Tô An Lâm, không hiểu sao hắn lại thấy hoảng sợ:

“Ta...”

“Ngươi đang sợ.”

Tô An Lâm cười nhạt:

“Ta có thể cho ngươi một cơ hội đấu một mình với ta.”

“Tô đường chủ, ngươi bắt nạt thuộc hạ của ta làm gì?”

Cố Trọng bỗng lên tiếng.

“Cấp dưới của ngươi hơi nhát gan, ta giúp ngươi rèn luyện sự gan dạ của hắn, không được sao?”

“Hừ, người của ta không cần ngươi nhọc lòng.”

“Tất nhiên ta không nhọc lòng rồi, có điều, cẩn thận người của ngươi lại gây họa, đến lúc đó chết như thế nào cũng biết.”

Cố Trọng dứt khoát tăng tốc.

Ngay đằng trước, lần này hắn quay về đã dùng bồ câu đưa tin, bảo đệ đệ của hắn mai phục trong hẻm núi phía trước.

Hiện tại nhất định phải giết Tô An Lâm.

Sau đó, hắn bảo người làm một chiếc mặt nạ da người theo mặt của em mình, dán bừa lên mặt một người nào đó rồi mang về giao nộp.

Kế hoạch có thể nói là vô cùng hoàn mỹ.

Tô An Lâm đi theo Cô Trọng, tất nhiên trong lòng hắn biết Cố Trọng có vấn đề.

Vì thế hắn thoạt nhìn như tùy ý, trên thực tế vô cùng cảnh giác, vẫn luôn quan sát xung quanh.

Cuối cùng, hắn thấy rồi.

Trong rừng, hình như nơi đó là một hẻm núi.

Có vài thanh máu trốn bên trong.

Trong đó có mấy thanh máu rất cao, xem ra đều là cao thủ.

Tô An Lâm nheo mắt, mỉm cười.

“Ngươi cười cái gì?”

Mã Bưu tức giận, quay đầu lại nhìn Tô An Lâm.

Vừa nãy hắn bị Tô An Lâm dọa, cảm thấy mất mặt.

Vì thế không kìm được muốn châm chọc vài câu.

Nào ngờ, đáp lại hắn là đại đao màu đen.

“Phụt!”

Đầu của Mã Bưu lìa khỏi cổ.

“Tô An Lâm, ngươi điên rồi!”

Cố Trọng thấy cảnh này thì phẫn nộ ghìm cương lại, gần như gào lên.

“Cố đường chủ, vừa rồi ta đã nói, thuộc hạ của ngươi không hiểu chuyện, rất dễ rước họa vào thân, ngươi xem, ta nói không sai mà, chưa bao lâu đã có tai họa tìm đến hắn rồi.”

Tô An Lâm liếm môi, nở nụ cười quái dị.

“Tô An Lâm, ta muốn ngươi phải chết.”

Cố Trọng không thể nhẫn nhịn được nữa.

Hắn quát:

“Ra hết đi, giết Tô An Lâm, ta nhất định phải giết chết hắn!”

Tuy rằng có bẫy rập đặt sẵn phía trước chờ Tô An Lâm đi đến.

Nhưng bây giờ, hắn chờ không kịp nữa.

Ở phía đằng xa, Cố Thụy Phi và đồng bọn của hắn thấy thế thì cảm thấy kỳ quái.

Chẳng phải đã nói là thiết kế bẫy rập, chờ Tô An Lâm mắc câu sao.

“Mặc kệ, giết!”

Cố Thụy Phi hơi lùn, nhưng vóc dáng nhỏ bé lại giúp hắn có thể ưu thế về tốc độ.

“Thất Nhân Chúng, xông lên hết cho ta, giết Tô An Lâm.”

Cố Trọng lại hô lên.

Trong rừng, bảy cao thủ lao ra, thanh máu đều trên 200.

Bảy người này đều đeo mặt nạ, cầm liêm đao, xông lên bọc đánh Tô An Lâm.

“Đường chủ!”

Sắc mặt của đám đàn em sau lưng Tô An Lâm thay đổi.

“Các ngươi đứng xa ra.”

Tô An Lâm nói với giọng điệu bình tĩnh.

Bỗng nhiên hắn xoay người lại, lao về phía một người trong số đó.

Tốc độ của bảy người đồng nhất, trong nháy mắt cũng đồng thời tấn công, chỉ còn lại tầng tầng lớp lớp tàn ảnh của bọn họ lưu lại trên mặt đất.

“Liêm Đao Thu Gặt Đại Trận!”

“Xoẹt, xoẹt!”

Bảy người bọn họ lập tức bao vây Tô An Lâm, từng thanh liêm đao để lại những bóng mờ ngang dọc sát bên cạnh Tô An Lâm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right